Bài thơ này được một em bé gái viết trong khi bệnh nặng gần qua đời trong một bệnh viện tại New York.
KHIÊU VŨ CHẬM
Bạn đã bao giờ coi trẻ em Cưỡi ngựa sắt trên sàn quay vòng vòng? Hay nghe tiếng mưa rơi nhẹ êm Rào rào trên mái ngói?
Bạn đã bao giờ đuổi bướm bay Hay ngắm nhìn mặt trời lặn về chiều? Nếu không, xin bạn quay chậm lại Vì thời gian rất ngắn ngủi, Và bản nhạc sẽ chấm dứt.
Bạn có hối hả chạy suốt ngày? Khi bạn chào hỏi người khác Bạn có chờ người ấy đáp lời Hay đã vội bỏ đi ngay?
Đêm đêm, vào cuối một ngày dài Bạn có nằm trên giường suy nghĩ Về cả trăm công việc phải làm ngày mai? Bạn nên quay chậm lại Vì thời gian rất ngắn ngủi, Và bản nhạc sẽ chấm dứt.
Bạn đã bao giờ nói với con mình Rằng ngày mai bạn sẽ làm điều nó xin Vì bạn đang quá bận rộn Nên không thấy nét đau buồn trong mắt con.
Bạn có bao giờ quên lãng Để cho một tình bạn chết đi? Vì không có thì giờ để gọi bè bạn Mà thăm hỏi điều gì. Bạn nên quay chậm lại Vì thời gian rất ngắn ngủi, Và bản nhạc sẽ chấm dứt.
Khi bạn ù té chạy đi đâu Bạn đã để mất niềm vui khi tới nơi Khi bạn lo lắng vội vã suốt ngày Cũng như một gói quà đã mở bị vứt đi Đời sống không phải là một cuộc chạy đua Xin làm ơn đi chậm lại Xin lắng nghe từng nốt nhạc Trước khi bản nhạc chấm dứt.
|
|
Bùi Hữu Thư phỏng dịch
|