33. NGƯỜI NƯỚC TRỊNH MUA GIÀY

Nước Trịnh có một người chuẩn bị mua một đôi giày.

Việc trước tiên là anh ta vẽ đôi chân của mình vào tờ giấy, rồi đem tờ giấy vừa vẽ kích thước của bàn chân đặt lên chỗ đang ngồi, nhưng tới lúc đi chợ thì lại quên đem nó theo.

Khi người gánh giày đến bán giày, bây giờ anh ta mới sực nhớ ra nói:

- “Tôi quên đem theo tờ giấy vẽ kích thước của bàn chân rồi.”

Và thế là vội vội vàng vàng chạy về nhà lấy, nhưng lúc vội vã chạy trở lại thì chợ đã tan.

Có người hỏi anh ta:

- “Tại sao anh không dùng bàn chân của mình mà thử giày?”

Anh ta trả lời:

- “Tôi thà tin tưởng kích thước đã vẽ, chứ không tin tưởng bàn chân của mình.”

(Trang tử)

Suy tư 33:

Cũng như những người kiêu ngạo nói: tôi chỉ tin vào tôi thôi, chứ không tin ai cả, không tin Chúa Mẹ gì ráo!

Cũng như các nhà khoa học vô thần, thấy mình phát minh ra những cái tân kỳ, thì tuyên bố với mọi người là không có Thiên Chúa, con người có thể làm ra được mọi thứ !

Tin vào kích thước của bàn chân mình đã vẽ nơi tờ giấy hơn là tin vào bàn chân của mình thì đúng là … ngu, bởi vì nếu không có bàn chân thì lấy cái gì để vẽ kích thước bàn chân chứ?

Nếu không có mô hình là thiên nhiên, nếu không có mô hình là vật chất, nếu không có mô hình là lý trí.v.v...thì con người làm sao có thể “vẽ” lại chân dung mình được, làm sao con người có thể chế tạo ra máy ảnh, phi thuyền, máy bay.v.v...? Mà Thiên Chúa là Đấng tạo dựng nên tất cả vũ trụ này và làm nên các mô hình vật chất ấy, nếu không tin Ngài thì còn tin vào ai nữa chứ?

Cũng có rất nhiều lúc chúng -người Ki-tô hữu- cũng tin vào lý trí và sự thông minh của mình vượt qua sự sáng tạo của Thiên Chúa trong cuộc sống của mình.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)


---------

http://www.vietcatholic.org

https://www.facebook.com/jmtaiby

http://nhantai.info