Manila (AsiaNews) - Tất cả những người di dân, cho dù vì lý do gì và tình trạng của họ như thế nào, cũng phải được tôn trọng đầy đủ về mặt nhân quyền, vì đây cũng là cách duy nhất mà nhân loại hoàn toàn có thể được hưởng lợi từ sự di chuyển của họ từ nuớc này sang nước khác. Đây là phát biểu của Đức Cha Agostino Marchetto, thư ký của Hội đồng Hoàng về Chăm sóc Mục vụ cho người Di dân và Lưu động, ngài là người dẫn đầu phái đoàn Tòa Thánh tham dự Diễn đàn Quốc tế lần thứ hai về Di trú và Phát triển được tổ chức ở Manila từ ngày 27 đến 30 tháng Mười.

Ngài cho hay: “Tất cả những người di dân, bất kể tình trạng của họ như thế nào, cũng có quyền được hưởng nhân quyền và [.. . ] cần phải được đặc biệt quan tâm nhằm tránh phân biệt đối xử và để bảo vệ những người di dân dễ bị tổn thương như phụ nữ, các trẻ vị thành niên không người thân ở cùng, người già và người khuyết tật”

Ngài nhắc nhở: “Những hiệp ước đã tồn tại vốn bao gồm một cam kết mạnh mẽ để bảo vệ những người tị nạn, những người thiếu quốc tịch, những công nhân di dân lao động và các thành viên trong các gia đình là nạn nhân của buôn lậu và buôn người. Đây là những điều khoản đa phương chủ chốt nhằm đảm bảo sự tôn trọng các quyền và những tự do cơ bản của người di dân, tất cả điều này - và đây là một trong những mục đích của diễn đàn chúng ta - liên quan đến sự phát triển. Trong thực tế, làm sao để những người di dân, nam hay nữ, có thể đóng góp khả năng của họ tốt nhất để phát triển thật sự nếu hoàn cảnh của họ không được nhân đạo?”

Trích dẫn từ diễn văn của Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI phát biểu trước Liên Hiệp Quốc hôm 18 tháng Tư năm nay, trong đó Đức Thánh Cha lưu ý: “tương lai sẽ phải được xây dựng dựa trên nhân quyền”, Đức Cha Marchetto cho hay rằng: "bất kỳ hình thức di dân tạm bợ và xoay vòng nào cũng không bao giờ được xem như là cái cớ để né tránh sự tôn trọng đầy đủ các quyền của người di dân, và nhất là quyền đoàn tụ gia đình, họ phải được ghi nhận những đóng góp của mình vào sự phát triển cả bằng công việc của họ và bằng các biện pháp dành dụm tiền của họ gửi về nhà. Thất bại trong lĩnh vực này sẽ dẫn đến thiếu sót trong các chính sách hội nhập và hợp tác ở nước đến, cũng như các chính phát triển sách quốc gia ở nước họ ra đi”

Đức Cha cũng giải thích thêm: “Phát triển là một từ chủ chốt trong các cuộc họp của chúng ta, nhưng trong ảnh hưởng của nó, chúng ta thường thấy sự nghèo khổ. Phân biệt đối xử, bạo lực, sự hạn chế cá nhân và tự do tập thể là những thực tại đang được phổ biến cả đối với di dân và nghèo khổ. Cả hai đang có liên quan đến, trong số các khía cạnh khác, những nhóm khép kín đang định hình, vốn ngăn trở sự gặp gỡ và đối thoại, và cướp đi của người dân sự làm phong phú và trao đổi lẫn nhau, sự hội nhập và nhân nhượng lẫn nhau, sự hiểu biết và đem lại lợi ích chung”

Đức Cha Marchetto nhấn mạnh rằng trách nhiệm thuộc về các nhà chức trách chính quyền. Chính phủ của các quốc gia nơi ra đi phải cung cấp việc làm và các công ăn việc làm tốt hơn trong khi chính phủ nơi đến phải công nhận rằng “đoàn tụ gia đình là cách tốt nhất để thúc đẩy sự hoà nhập của những di dân nhập cư và để loại bỏ nhiều vấn đề, nhất là những vấn đề có liên quan đến an ninh và trật tự công cộng”