Những bài thơ về Thầy Giảng Anrê và Ngày Giáo Lý Viên ANH HÙNG
Đất Phú Yên có núi cao biển rộng Có anh hùng tuổi trẻ sớm lừng danh Anrê Phú Yên quả ngọt giống lành Thơm đất mẹ, thơm khắp trời Âu Á. Anrê, tên một vị tông đồ cả Được tiểu anh hùng hết dạ kính tôn Chọn làm cha, làm thầy dạy linh hồn Để suốt đời sống theo gương Bổn mạng. Phú yên, quê hương tình lai láng Tiểu anh hùng đón nhận gởi thân danh Từ tuổi thơ đến tuổi trưởng thành Tên quê mẹ khắc sâu vào tim óc. Anrê Phú Yên từ nay là bảo ngọc, Là tấm gương chói rạng khắp trần gian, Gương hy sinh, gương trí dũng song toàn, Gương chí khí đã nên trang tuấn kiệt. Hỡi Anrê, hỡi chàng trai đất Việt Bạn là ai mà Giáo Hội tôn vinh? Bạn là ai mà thiên hạ hoan nghênh, Cho dựng tượng, cho hoạ hình kính nhớ? Phải chăng: Bạn là hoa của mùa xuân muôn thuở Không bao giờ tàn úa dưới trời sương Là nén hương thơm quý của muôn hương Trước nhan Chúa muôn đời không tàn lụn Là cây nến với thân hình bé mọn Lần đầu tiên trên đất Việt thân yêu Được thắp lên và cháy mãi không tiêu Hơn ba trăm năm âm thầm như cổ mộ Hôm nay được đặt trên bàn thờ lễ giỗ Cháy bùng lên ánh sáng thật huy hoàng Cháy bùng lên thành ngọn đuốc vinh quang Cả thế giới khắp nơi đều hoan hỷ. Hỡi Anrê, bạn đúng là chiến sĩ, Là người trời đã sinh xuống trần gian Để rao danh Giêsu khắp vũ hoàn Qua tia máu bắn ra từ cổ họng Khi miệng lưỡi hết kêu tên cực trọng Khi lý hình đã chặt chiếc đầu rơi Danh thánh Giêsu vẫn phát thành lời Từ quả tim đang sục sôi lửa mến. Quả tim ấy cũng chính là ngọn nến Soi sáng cả cuộc đời Anrê Phú Yên Và biến chàng thành một GLV Nêu gương cho giới thiếu niên vạn đại.
LM Nguyễn Xuân Văn Kỷ niệm 350 năm thầy giảng Anrê Phú-yên, Ngày 26-7-1994, “ngày GLV Việt-nam” lần thứ nhất
EM BÉ BÁN BÁNH MÌ VÀ CÔ GLV
Em rao lanh lảnh bánh mì cá, Bánh mì mới ra lò, cá mới kho. Nghe chị giảng bài, em thấy lạ, Hiên ngoài em đứng, mắt giương to.
Kìa chị kể về em đấy sao? Đúng rồi, hôm ấy tựa chiêm bao: Người từ muôn ngả, đông như hội, Em bán hết liền, khỏi phải rao.
Em bán liền tay suốt mấy hôm, Mỗi lần em bán được từng ôm. Nhưng rồi chiều ấy còn năm chiếc, Khô miệng rao mời, bước rã chân.
Nghĩ xem, này chị giáo lý viên, Có phải người ta đã hết tiền? Hay bởi được nghe lời Chúa giảng Tâm hồn no thỏa bánh thần tiên?
Ngược với thời nay, có phải không? Chị rao Lời Chúa, bánh thơm nồng, Người ta mải kiếm bao nhiêu thứ, Còn mấy ai nghe chuyện của lòng!
Bán ế, em ngồi nghe Chúa giảng Như là nghe chị giảng hôm nay. Lời Chúa giữa trời, lời sang sảng, Lòng em nhỏ dại ngất ngây say.
Bỗng nghe Chúa dặn dò môn đệ Hãy kiếm gì cho dân chúng ăn. Trăm mắt quay nhìn em, chị nhé! Cho lòng em bối rối băn khoăn!
Có thật Chúa cần năm chiếc bánh Hay là Chúa chỉ nói đùa thôi? Nhưng rồi lòng rộn lên sung sướng Khi Chúa nhìn em, Chúa mỉm cười.
May quá, chiều nay em bán ế, Mới còn mấy chiếc, Chúa không chê. Phần sau câu nguyện, không cần kể, Xin nhường để chị kể em nghe.
- Này em, từ đó nhiều người lắm Cũng giống như em đã sẵn lòng Trao một chút gì vào tay Chúa Để Ngài nuôi sống đám dân đông.
Và một ngày cạnh dinh Trấn Biên, Thời cha Đắc-Lộ, một thanh niên Dâng mình cho Chúa đi truyền giảng Người ấy là Anrê Phú-yên.
Anrê cũng tựa là em vậy, Chẳng có chi nhiều nhưng vẫn dâng. Bởi nhớ gương em và người ấy, Mà nay chị cũng quyết thưa vâng.
LM Trăng Thập Tự Viết tại Dòng MTG Nha-trang, 6.07.1994, đúng 350 năm ngày Anrê Phú-yên chết vì Chúa.
THỬA VƯỜN LÒNG
Sáng nay theo người gieo giống Về thăm lại thửa vườn lòng Thăm những hạt mầm sự sống Gieo rồi ngày ước đêm mong.
Những hạt rơi nhằm vệ cỏ Chim ăn mất tự bao giờ. Như khi lời gieo trong gió Bay vèo nhanh một giấc mơ.
Những hạt rơi trên sỏi đá Héo khô dưới ánh nắng vàng. Tựa người ham vui chuộng lạ Lời không được mấy âm vang.
Những hạt rơi trong gai góc Mọc lên chết ngạt mấy hồi. Đi buôn làm sao mà học Thương tiền nhớ bạc mà thôi.
Hạt rơi vào đất màu mỡ, Xanh um mạ trổ đòng đòng. Những lời lòng ấp dạ ủ, Ùn ùn kết trái đơm bông.
Lặng yên bên người gieo giống Mắt nhìn ướm thửa vườn lòng. Nắng hòa chen theo ước mộng Trời cao ai đó xanh trong.
LM Trăng Thập Tự Phước lý, 1.12.1994
ĐỪNG KHÓC
Tặng các GLV Việt nam Kỷ niệm ngày GLV Việt nam lần thứ ba 26.7.1996
Đằng xa vừa thức dậy hừng đông Bãi sớm Thầy nhen một bếp hồng Và hỏi lòng con câu hỏi lạ: "Yêu Thầy hơn các bạn này không?"
Thầy hỏi cho lòng xao xuyến quá Con biết làm sao mà nói năng Có phải Thầy quên rằng con đã Năm lần bảy lượt chối Thầy chăng?
Ô không, Thầy biết mà, con rất Rất yếu mềm và rất mến yêu Một tấm lòng son, Thầy đã biết Yêu Thầy, yêu biết đến bao nhiêu.
Xin đừng hỏi nữa làm con khóc Con biết nói làm sao nữa đây Đã lắm lần đau thương ngã gục Nhưng con vẫn mến, vẫn yêu Thầy.
Tay đặt lên vai, Thầy bảo khẽ Yêu Thầy, yêu lấy cả đàn em Vỗ về chăm sóc như người mẹ Can đảm lên, đừng khóc, ngoan xem!
LM Trăng Thập Tự Dòng Trinh Vương Phú Hiệp Ngày 23-7-1996
CALAMBA (nguyên tác tiếng Bồ Đào Nha)
O montes altos de Ranram, Guardai, e escondei Em vossas brenhas, e espessos matos, A vossa precioza, e cheiroza calamba, Tão buscada,e estimada dos homens, Porque as vossas campinas mais fortes, E abundantes, que as que rega o Nilo. Nos derão outra neste anno de 1644, Sem comparaÇão alguma Mais cheirosa, e precioza diante de Deos, Qual foy o preciozo sangue Que o valerozo Andre Verteo nos campos de Cacham Por confessar publica mente Que era Christão.
Antonio de Torres SJ, Macao, 05-10-1644.
TRẦM HƯƠNG Kính mừng GLV Anrê Phú Yên Nguyên tác bằng tiếng Bồ Đào Nha Thơ lục bát Việt ngữ do Trăng Thập Tự phóng tác.
Phú Yên rừng thẳm non cao, Xin gìn giữ lấy khác nào trầm hương. Trầm hương ngây ngất mười phương, Trầm hương ẩn khuất giữa Trường Sơn kia. Rừng ơi, giữ lấy, giấu đi, Bởi vì quan ước, bởi vì vua mong. Rừng ơi, đem cất vào lòng, Này đây mới mọc giữa đồng Phú Yên: Đồng đang non mạ khắp miền, Giáp thân giữa hạ*, bỗng nhiên mọc trầm. Một cây vươn toả hương thầm, Xe thiên ý với đạo tâm, ai ngờ. Máu hồng nhuộm xuống đất thơ, Anrê dân Việt, lễ thờ trời Nam. Thôn chiều vương vấn khói lam, Trầm men theo gió dâng làm toàn thiêu. Trường Sơn sương quyện hương yêu…
LM Trăng Thập Tự Montpellier 16-11-1999 Mừng lễ các Thánh Tử Đạo Việt Nam
GLV, BẠN TÊN GÌ? Ta về theo gió Phú Yên, Hỏi thăm người GLV tên gì? Tên gì bạn thử đoán đi, Chúa vừa lấy bút nhẹ ghi trên trời. Này người GLV ơi, Gặp ngày hội lớn, khắp nơi cùng về. Theo chân người trẻ Anrê, Từ Nam chí Bắc ta về Phú Yên. Phú Yên đất rộng người hiền, Đây vùng tháp Nhạn, đây miền sông Ba. Lời vàng gieo xuống ngày xưa, Đồng xanh lúa tốt nay vừa đơm bông. Xưa ai hiến giọt máu hồng, Nay nghe rộn nhịp tim nồng nàn yêu. Về thương, thương biết bao nhiêu, Mằng Lăng, Hội Phú thật nhiều ước mơ. Câu ca như thật tình cờ, Gò Chung, Hội Tín, nào ngờ hôm nay! Lời Thầy ai hát thật hay, Vô tình nhặt được câu này mà mê. Theo chân người trẻ Anrê, Ta đi, đi khắp làng quê phố phường. Rao truyền Sứ Điệp Tình Thương, Danh Ngài vang dội trên đường nhân gian. Hoa Ngài nở thắm bình an, Ơn Ngài nắng gội mưa chan sớm chiều. Tình yêu đáp lại Tình Yêu, Đã vay sự sống thì liều tấm thân. Hoa Phục Sinh nở dưới chân, Thì xa cũng bước, thì gần cũng đi. GLV, bạn tên gì? Ô hay Chúa cất, Chúa ghi trên trời. Mai sau mở sổ đời đời, Ai hay tên bạn chói ngời dường kia!
LM Trăng Thập Tự Chào mừng Ngày GLV Việt Nam lần thứ 11, kỷ niệm 360 năm sinh nhật trên trời của chân phước Anrê Phú Yên, 26-7-2004.
KHOÁ ĐÀO TẠO TỐC HÀNH
Viết theo lời chia sẻ của chị Tám, Trà Vinh. Một hôm cha sở gọi vào, Hỏi thăm lúa chín nơi nào biết không? Em nhìn nam, bắc, tây, đông, Cha cười: Lúa chín ngay trong họ mình. Đàn em lứa tuổi học sinh, Đang cần ai giúp hiểu tình Chúa thương. Cha nêu Đức Mẹ làm gương, Thêm trường Thầy Giảng, con đường An-Rê. Dạy xin Thần Khí vỗ về, Dạy chăm cầu nguyện, dạy mê Lời Vàng. Dạy tập họp, dạy sắp hàng, Dạy từ dàn ý, dạy sang giảng bài. Ngoài kia lúa chín chờ ai, Trong này cha vẫn miệt mài nhỏ to. Chỉ hơn một tiếng đồng hồ, Cha xong luôn khoá tông đồ, chị ơi! Ba lần dự lớp tưởng chơi, Đến tuần tiếp đó được mời dạy luôn! Hôm nay chị hỏi vui buồn, Em xin kể lại ngọn nguồn cơ duyên: Em thương cha sở em hiền, Thế là thành GLV, chị à!
LM Trăng Thập Tự Manila, 26-7-2005
NẮNG ĐÃ LÊN RỒI
Nắng, con về trên biển Thả lưới theo lời Thầy. Bên hữu đang hò hẹn Cá lên một thuyền đầy.
Nắng, con về trên ruộng Gieo ngàn hạt tình thơm. Lạy trời xin mưa xuống Mà ấm áo no cơm.
Nắng, con về trong lúa Đồng xa trĩu hạt vàng. Có ai gặt với Chúa? Mùa đã chín bộn bàng.
Nắng, con về trên rẫy Ôm từng ôm lúa ngoan. Ngày đi gieo, lệ chảy Ngày về gặt hân hoan.
Nắng, con xuôi đồng cỏ Thầy giao một nhóm chiên. Giúp Thầy chăm bầy nhỏ Con là GLV.
LM Trăng Thập Tự Song Mỹ, 26-7-2007
KÍNH CHÀO NGƯỜI GLV
Xin kính chào người truyền rao giáo lý, Đã đi qua những thế kỷ dạn dày, Của gió sương, giông bão nước non này, Đã nói lời và đã gieo ánh sáng. Xin kính chào những dấu chân Thầy Giảng, Khiêm nhu âm thầm lặng lẽ không tên, Đã miệt mài lo ướp muối, ủ men, Dậy lên những mùa sau liền lớp trước. Xin kính chào những dấu chân Dì Phước, Ấp thôn xa, tận cửa các gia đình, Bất chấp cấm ngăn, bách hại, bạo hành, Chỉ biết Chúa Giêsu và thập tự. Xin kính chào những thanh niên, thiếu nữ, Những người cha, những người mẹ ân cần Lo cho cháu con, bạn trẻ xa gần Được biết Chúa, được nghe Lời Chúa dạy. Xin kính chào những con tim lửa cháy, Những miệng môi tha thiết nói Lời Vàng, Những bàn tay chỉ nẻo khôn ngoan, Những bàn chân trên dặm dài thoăn thoắt. Xin kính chào người gieo trong nước mắt, Rồi ngày về ôm trĩu lúa, vui ca. GLV, này trong cõi lòng Cha, Bạn được nép bên Ngôi Lời Vĩnh Cửu.
LM Trăng Thập Tự
NGƯỜI MÔN ĐỆ ĐƯỢC YÊU
Buổi học tối nay Thầy có cháy giáo án? Nếu không, sao Thầy giảng quá giờ? Ôm đồm rất nhiều nội dung trong cùng một buổi học! Nào là rửa chân cho nhau, Nào là yêu thương, một tình yêu lớn nhất Nào là nên một với nhau, nên một với Thầy, Nào là bánh trường sinh, cây nho, rượu quý, Nào là ra đi rồi trở lại, Nào là Thần Khí sự thật, Thần Khí ủi an, Nào là Cha và Đấng được Cha sai đến Và hãy làm việc này để nhớ Vâng con vẫn nhớ Thầy đã dặn giảng bài tập trung vào ý chính Sao đêm nay Thầy nói triền miên Phải chăng suốt ba năm học liền, vì con chưa chăm chỉ Thầy không sao chạy hết chương trình Cho nên đêm nay Thầy nhồi nhét Rồi nhường quyền phụ đạo cho Thánh Linh? Hình như đây là giờ học cuối hết Sao các bạn con chẳng một ai ngờ. Con nhìn mắt Thầy mà tưởng như mơ Ý chính của buổi học này là yêu mến Thầy từ Tình Yêu mà đến Đến để yêu con Yêu cho biển cạn núi mòn Đất trời tan biến vẫn còn yêu say. Sáng lòa một phút ai hay Con là trò nhỏ được Thầy yêu cưng. Hiểu ra làm mắt rưng rưng Bao nhiêu năm cũ con từng vô tâm. Bao năm con lỗi con lầm, Thầy làm ngơ không để ý Thầy chỉ nhớ một điều Thầy đến để yêu. Cho con học bắc cầu kiều, Để không phụ nghĩa thương yêu của Thầy. Này trò nhỏ của Thầy đây, Bước vui lẽo đẽo, vì Thầy không chê. LM Trăng Thập Tự Mến tặng các GLV-VN Quy Nhơn, Đêm Thứ Năm Tuần Thánh, 20-3-2008
|