Tổng Giám Mục phát biểu với UN về Tuyên Ngôn Phổ Quát
GENEVA, Switzerland - Đại diện của Tòa Thánh nói sự binh vực nhân quyền phải dựa trên một sự hiểu biết khách quan về nhân tính, kẻo thuật ngữ bị tái giải thích cho việc phục vụ những ước muốn riêng tư hay những ý thức hệ.
Tổng Giám Mục Silvano Tomasi, quan sát viên thường trực của Tòa Thánh cho Liên Hiệp Quốc tại Geneva, đã khẳng định điều này hôm thứ Sáu 12/12 trong một bài phát biểu nhân kỷ niệm thứ 60 về Tuyên ngôn Phổ Quát Nhân Quyền.
”Với văn kiện này,” ngài nói, nhân phẩm sau cùng được thừa nhận như là giá trị thiết yếu, nền tảng cho một trật tự quốc tế thật sự hoà bình và bền vững.”
Ngài đã khẳng định ý nghĩa của “sự hiệp nhất, tình liên đới và trách nhiệm đã hướng dẫn Liên-Hiệp-Quốc công bố nhân quyền phổ quát như là một giải đáp cho tất cả mọi người và dân tộc bị đè nặng dưới sự xúc phạm đến phẩm giá của họ, một nhiệm vụ cả ngày nay thách đố chúng ta.”
Tổng Giám Mục đã lưu ý rằng “nhân quyền bị lâm nguy nếu không đâm rễ trên nền tảng đạo đức của nền nhân tính chung như được sáng tạo bởi Thiên Chúa, Đấng đã ban cho mỗi người những ân huệ trí tuệ và sự tự do.”
Đại diện Toà Thánh đã khẳng định tính trung tâm của nhân quyền và vai trò tổ chức Liên-Hiệp-Quốc trong việc giữ gìn gia sản chung này của gia đình nhân loại.”
Ngài đã công nhận những hệ thống chính trị kinh tế khác nhau phát triển qua những văn hoá khác nhau, nhưng đã nói rõ rằng bản tính phổ quát của con người phải được đánh giá hơn tât cả những diển tả đa dạng dạng này về quyền tự do.
Tổng Giám Mục Tomasi khẳng định: “Một chủ nghĩa hiện thực, do đó, là nền móng của nhân quyền, tức là, sự công nhận những gì là thật và được ghi khăc trong con người và trong tạo vật.
“Khi coi thường giữa điều được gọi là và điều gì là thật, qua sự tìm kiếm những cái gọi là nhân quyền mới, một nguy cơ nảy lên là tái giải thích vốn từ (vocabulary) những nhân quyền được chấp nhận hầu cổ võ chỉ những ươc muốn và những chừng mực, những thứ này sẽ trở nên một nguồn gốc sự phân biệt đới xử và sự bât công và là hậu quả của những ý thức hệ gọi là tự phục vụ.
“Khi nói về quyền sự sống, về sự tôn trọng gia đình, về hôn nhân như sự kết hợp giữa một người nam và một người nữ, về quyền tự do tôn giáo và lương tâm, về những giới hạn của thẩm quyền nhà nước trước những giá trị và quyền lợi cơ bản, thì không có gì là mới mẻ và cách mạng được đưa ra, thế nhưng cả hai ngôn từ và tinh thần của bản tuyên ngôn được gìn giữ, và sự cố kết với bản tính các sự việc và công ích xã hội được bảo quản.”
Tổng Giám Mục quay trở là điểm trọng tâm của Ngài về sự thực hiện bản tuyên ngôn, ngài nói tới con đường dài phải đi và nhiệm vụ phải loại trừ tất cả sự phân biệt đối xử hầu mọi người có thể hưởng dụng phẩm giá bình đẳng cố hữu của họ.”
Để tới mục đích này, ngài lưu ý cách riêng về nhu cầu xây dựng gia đình như là ‘đại lý ‘thứ nhất” để bảo vệ và cổ võ nhân phẩm và những quyền cơ bản.”
Ngài kết thúc, “Nhân quyền không hẳn là sự có quyền được ưu tiên. Nhân quyền đúng hơn là sự diển tả và hậu quả của điều cao thượng nhất trong tinh thần nhân bản: phẩm giá, sự ao ước được tự do và công bằng, tìm kiếm những gì là tốt lành, và sự thực hiện tình liên đới.”
GENEVA, Switzerland - Đại diện của Tòa Thánh nói sự binh vực nhân quyền phải dựa trên một sự hiểu biết khách quan về nhân tính, kẻo thuật ngữ bị tái giải thích cho việc phục vụ những ước muốn riêng tư hay những ý thức hệ.
Tổng Giám Mục Silvano Tomasi, quan sát viên thường trực của Tòa Thánh cho Liên Hiệp Quốc tại Geneva, đã khẳng định điều này hôm thứ Sáu 12/12 trong một bài phát biểu nhân kỷ niệm thứ 60 về Tuyên ngôn Phổ Quát Nhân Quyền.
”Với văn kiện này,” ngài nói, nhân phẩm sau cùng được thừa nhận như là giá trị thiết yếu, nền tảng cho một trật tự quốc tế thật sự hoà bình và bền vững.”
Ngài đã khẳng định ý nghĩa của “sự hiệp nhất, tình liên đới và trách nhiệm đã hướng dẫn Liên-Hiệp-Quốc công bố nhân quyền phổ quát như là một giải đáp cho tất cả mọi người và dân tộc bị đè nặng dưới sự xúc phạm đến phẩm giá của họ, một nhiệm vụ cả ngày nay thách đố chúng ta.”
Tổng Giám Mục đã lưu ý rằng “nhân quyền bị lâm nguy nếu không đâm rễ trên nền tảng đạo đức của nền nhân tính chung như được sáng tạo bởi Thiên Chúa, Đấng đã ban cho mỗi người những ân huệ trí tuệ và sự tự do.”
Đại diện Toà Thánh đã khẳng định tính trung tâm của nhân quyền và vai trò tổ chức Liên-Hiệp-Quốc trong việc giữ gìn gia sản chung này của gia đình nhân loại.”
Ngài đã công nhận những hệ thống chính trị kinh tế khác nhau phát triển qua những văn hoá khác nhau, nhưng đã nói rõ rằng bản tính phổ quát của con người phải được đánh giá hơn tât cả những diển tả đa dạng dạng này về quyền tự do.
Tổng Giám Mục Tomasi khẳng định: “Một chủ nghĩa hiện thực, do đó, là nền móng của nhân quyền, tức là, sự công nhận những gì là thật và được ghi khăc trong con người và trong tạo vật.
“Khi coi thường giữa điều được gọi là và điều gì là thật, qua sự tìm kiếm những cái gọi là nhân quyền mới, một nguy cơ nảy lên là tái giải thích vốn từ (vocabulary) những nhân quyền được chấp nhận hầu cổ võ chỉ những ươc muốn và những chừng mực, những thứ này sẽ trở nên một nguồn gốc sự phân biệt đới xử và sự bât công và là hậu quả của những ý thức hệ gọi là tự phục vụ.
“Khi nói về quyền sự sống, về sự tôn trọng gia đình, về hôn nhân như sự kết hợp giữa một người nam và một người nữ, về quyền tự do tôn giáo và lương tâm, về những giới hạn của thẩm quyền nhà nước trước những giá trị và quyền lợi cơ bản, thì không có gì là mới mẻ và cách mạng được đưa ra, thế nhưng cả hai ngôn từ và tinh thần của bản tuyên ngôn được gìn giữ, và sự cố kết với bản tính các sự việc và công ích xã hội được bảo quản.”
Tổng Giám Mục quay trở là điểm trọng tâm của Ngài về sự thực hiện bản tuyên ngôn, ngài nói tới con đường dài phải đi và nhiệm vụ phải loại trừ tất cả sự phân biệt đối xử hầu mọi người có thể hưởng dụng phẩm giá bình đẳng cố hữu của họ.”
Để tới mục đích này, ngài lưu ý cách riêng về nhu cầu xây dựng gia đình như là ‘đại lý ‘thứ nhất” để bảo vệ và cổ võ nhân phẩm và những quyền cơ bản.”
Ngài kết thúc, “Nhân quyền không hẳn là sự có quyền được ưu tiên. Nhân quyền đúng hơn là sự diển tả và hậu quả của điều cao thượng nhất trong tinh thần nhân bản: phẩm giá, sự ao ước được tự do và công bằng, tìm kiếm những gì là tốt lành, và sự thực hiện tình liên đới.”