(VIS) - Sáng 30/10/2008, tại Văn phòng Báo chí Tòa Thánh Vatican Thánh Bộ Giáo Dục Công Giáo đã công bố tài liệu: “Hướng dẫn sử dụng Tâm lý học trong Tuyển sinh và Đào tạo ứng sinh Linh mục”. Tài liệu dài 15 trang đã được công bố bằng các ngôn ngữ: Anh, Pháp, Ý, Tây Ban Nha, Đức, và Bồ Đào Nha. Đức Hồng y Zenon Grocholewski, Tổng Trưởng; Đức Tổng Giám Mục Jean-Louis Brugues, OP, thư ký và Cha Carlo Bresciani, cố vấn và là nhà tâm lý học của Thánh Bộ Giáo Dục Công Giáo đã hiện hiện trong buổi họp báo.
Đức Hồng y Grocholewski khẳng định rằng tài liệu nêu bật “bối cảnh văn hoá-xã hội ít nhiều ảnh hưởng đến trạng thái tâm lý của các ứng sinh gia nhập chủng viện, trong một số trường hợp tạo nên những tổn thương không thể chữa lành hay nhất là những khó khăn có thể ‘tác động đến khả năng của họ để tiến theo con đường huấn luyện hướng đến thiên chức linh mục’”. Ngài nói thêm: “Những vấn đề này không chỉ được thấy tại thời điểm gia nhập chủng viện mà chính chúng còn được bộc lộ rõ ràng tại thời điểm trước lúc phong chức linh mục”.
Đức Hồng y nêu lên rằng: “những ảnh hưởng của bối cảnh văn hoá-xã hội cũng như sự cần thiết nhu cầu huấn luyện con người của các linh mục tương lai, đặt ra vấn đề sử dụng môn khoa học tâm lý trong các chủng viện”; “Tài liệu này nhấn mạnh vai trò cơ bản của các nhà đào tạo và do đó cần chuẩn bị đầy đủ trong lĩnh vực giáo dục ơn gọi”. Mặt khác “trong đào tạo con người – vốn không thể tách rời với đào tạo tinh thần – người hướng dẫn tinh thần có một vai trò đặc biệt”. Trong ý nghĩa này, ngài trích dẫn tài liệu nói rằng: “hướng dẫn tinh thần không cách nào có thể được thay thế bằng các hình thức phân tích hay hỗ trợ tâm lý, và rằng chính đời sống tinh thần tạo đà tăng trưởng các đức tính con người, nếu không cản trở sự tồn tại tâm lý tự nhiên”.
Sau đó, ngài nhấn mạnh đến một khía cạnh khác mà tài liệu chú trọng đến: “tầm quan trọng của ơn Chúa trong việc đào tạo ứng sinh cho thiên chức linh mục”. Đức Hồng y chỉ ra rằng “việc nhờ đến các chuyên gia của khoa tâm lý học nên chỉ được sử dụng ‘trong một số trường hợp’ để đưa đánh giá về một chẩn đoán, nay trị liệu có thể xảy ra, hoặc hỗ trợ tâm lý trong sự phát triển những phẩm chất của con người bằng việc thi hành thừa tác vụ. Những điều này nên được tư vấn ‘si casus ferat’, nghĩa là trong các trường hợp đặc biệt vốn biểu thị những khó khăn đặc biệt”.
Ngài nói thêm “Sự trợ giúp của tâm lý học nên được tích hợp vào việc đào tạo toàn diện của ứng sinh, theo cách đó, nó không gây trở ngại mà lại còn đảm bảo việc bảo vệ các giá trị tinh thần không thay thế được theo một đường hướng đặc biệt”. Đây là lý do tại sao, “các nhà tâm lý học không thể là một phần của đội ngũ đào tạo”
Đức Hồng y Grocholewski kết luận bằng việc nhắc lại tài liệu “trong ba lần trích dẫn Giáo luật 1052 của Bộ Giáo Luật, theo đó, đối với giám mục tiến hành phong chức, ngài phải có sự chắc chắn về luân lý rằng ứng sinh thích hợp và ‘đã được thiết lập rõ ràng’ và trong trường hợp một nghi ngờ được minh chứng thì không thể tiến hành phong chức”
Đức Tổng Giám Mục Brugues khẳng định rằng "không ai, cho dù la tu sĩ hay bề trên giáo phận có thể đi vào các chi tiết tiểu sử tâm lý của ứng sinh mà không cần phải nhận biết trước, rõ ràng, có hiểu biết, và hoàn toàn đồng thuận về họ. Các nhà tâm lý không thể tiết lộ các khía cạnh đời sống riêng tư của bệnh nhân mình với bên thứ ba, bất kể thẩm quyền của họ, dù là tôn giáo hay chính trị, mà không có đồng thuận hoàn toàn của các bên”.
Cuối cùng, Cha Carlo Bresciani nhấn mạnh rằng “với những chỉ dẫn này, Giáo Hội chẳng những muốn trao phó cho các nhà tâm lý việc đào tạo tâm lý cho các ứng sinh linh mục, vốn là và tiếp tục là cần thiết cho sức sống tinh thần, để tìm những giá trị mà con người và nhất là khoa tâm lý học có thể đóng góp vào sự chuẩn bị của các linh mục bằng sự cân bằng nhân cách. Giáo Hội đánh giá cao các phương pháp tâm lý, tuy nhiên, đồng thời muốn nó được sử dụng theo cách thức nó có thể thực sự mang lại lợi ích”.
Đức Hồng y Grocholewski khẳng định rằng tài liệu nêu bật “bối cảnh văn hoá-xã hội ít nhiều ảnh hưởng đến trạng thái tâm lý của các ứng sinh gia nhập chủng viện, trong một số trường hợp tạo nên những tổn thương không thể chữa lành hay nhất là những khó khăn có thể ‘tác động đến khả năng của họ để tiến theo con đường huấn luyện hướng đến thiên chức linh mục’”. Ngài nói thêm: “Những vấn đề này không chỉ được thấy tại thời điểm gia nhập chủng viện mà chính chúng còn được bộc lộ rõ ràng tại thời điểm trước lúc phong chức linh mục”.
Đức Hồng y nêu lên rằng: “những ảnh hưởng của bối cảnh văn hoá-xã hội cũng như sự cần thiết nhu cầu huấn luyện con người của các linh mục tương lai, đặt ra vấn đề sử dụng môn khoa học tâm lý trong các chủng viện”; “Tài liệu này nhấn mạnh vai trò cơ bản của các nhà đào tạo và do đó cần chuẩn bị đầy đủ trong lĩnh vực giáo dục ơn gọi”. Mặt khác “trong đào tạo con người – vốn không thể tách rời với đào tạo tinh thần – người hướng dẫn tinh thần có một vai trò đặc biệt”. Trong ý nghĩa này, ngài trích dẫn tài liệu nói rằng: “hướng dẫn tinh thần không cách nào có thể được thay thế bằng các hình thức phân tích hay hỗ trợ tâm lý, và rằng chính đời sống tinh thần tạo đà tăng trưởng các đức tính con người, nếu không cản trở sự tồn tại tâm lý tự nhiên”.
Sau đó, ngài nhấn mạnh đến một khía cạnh khác mà tài liệu chú trọng đến: “tầm quan trọng của ơn Chúa trong việc đào tạo ứng sinh cho thiên chức linh mục”. Đức Hồng y chỉ ra rằng “việc nhờ đến các chuyên gia của khoa tâm lý học nên chỉ được sử dụng ‘trong một số trường hợp’ để đưa đánh giá về một chẩn đoán, nay trị liệu có thể xảy ra, hoặc hỗ trợ tâm lý trong sự phát triển những phẩm chất của con người bằng việc thi hành thừa tác vụ. Những điều này nên được tư vấn ‘si casus ferat’, nghĩa là trong các trường hợp đặc biệt vốn biểu thị những khó khăn đặc biệt”.
Ngài nói thêm “Sự trợ giúp của tâm lý học nên được tích hợp vào việc đào tạo toàn diện của ứng sinh, theo cách đó, nó không gây trở ngại mà lại còn đảm bảo việc bảo vệ các giá trị tinh thần không thay thế được theo một đường hướng đặc biệt”. Đây là lý do tại sao, “các nhà tâm lý học không thể là một phần của đội ngũ đào tạo”
Đức Hồng y Grocholewski kết luận bằng việc nhắc lại tài liệu “trong ba lần trích dẫn Giáo luật 1052 của Bộ Giáo Luật, theo đó, đối với giám mục tiến hành phong chức, ngài phải có sự chắc chắn về luân lý rằng ứng sinh thích hợp và ‘đã được thiết lập rõ ràng’ và trong trường hợp một nghi ngờ được minh chứng thì không thể tiến hành phong chức”
Đức Tổng Giám Mục Brugues khẳng định rằng "không ai, cho dù la tu sĩ hay bề trên giáo phận có thể đi vào các chi tiết tiểu sử tâm lý của ứng sinh mà không cần phải nhận biết trước, rõ ràng, có hiểu biết, và hoàn toàn đồng thuận về họ. Các nhà tâm lý không thể tiết lộ các khía cạnh đời sống riêng tư của bệnh nhân mình với bên thứ ba, bất kể thẩm quyền của họ, dù là tôn giáo hay chính trị, mà không có đồng thuận hoàn toàn của các bên”.
Cuối cùng, Cha Carlo Bresciani nhấn mạnh rằng “với những chỉ dẫn này, Giáo Hội chẳng những muốn trao phó cho các nhà tâm lý việc đào tạo tâm lý cho các ứng sinh linh mục, vốn là và tiếp tục là cần thiết cho sức sống tinh thần, để tìm những giá trị mà con người và nhất là khoa tâm lý học có thể đóng góp vào sự chuẩn bị của các linh mục bằng sự cân bằng nhân cách. Giáo Hội đánh giá cao các phương pháp tâm lý, tuy nhiên, đồng thời muốn nó được sử dụng theo cách thức nó có thể thực sự mang lại lợi ích”.