Washington D.C. (CNA).- Nhà học giả và bình luận gia Công giáo thời danh George Weigel đã phản ứng mạnh mẽ đối với những trình thuật mới đây trên tạp chí Time, dài tới 10 trang báo, chỉ trích Giáo hội Công giáo. Ông cho những chỉ trích đó là “vô nghĩa” và phản bác lại từng điểm đối với những quy kết do tờ báo này nêu lên.

Trong một bài báo trên tờ National Review Online tuần qua, ông Weigel đã đề cập đến chủ điểm của Time ra ngày 7 tháng 6 nhan đề “Tại sao làm giáo hoàng có nghĩa là không bao giờ nói lời xin lỗi” và trả lời lại nhiều điều ông thiết tưởng là sai lạc được trình bầy trong bài đó.
Học giả George Weigel


Theo học giả Weigel, thì báo Time đã in ra “những điều hiểu lầm đáng kể” về Giáo hội Công giáo, trong đó có những khẳng định sai lạc như: giáo hoàng là một quốc vương độc đoán, giáo hội là một quốc gia-nhà nước, và cố giáo hoàng Gioan Phaolô II là một nhà quản trị thiếu khả năng.

Weigel cũng cho biết báo Time đã quy kết không đúng khi cho rằng cuộc khủng hoảng lạm dụng tính dục đã làm trống vắng các nhà thờ ở Đông Âu, và giáo hoàng Benedict, khi còn là hồng y Ratzinger, đã đồng lõa khi che đậy các vụ lạm dụng tính dục của giáo sĩ.

“Bài luận văn dài dòng nhưng nội dung không đưa ra được điều gì mới, chỉ là lặp lại những cáo buộc què quặt chống Benedict XVI. Những điều đó, tràn ngập giọng văn ấu trĩ, đã bị chối bỏ hoàn toàn hoặc đã được phản bác thành công trước đây rồi.”

Tuy nhiên, ông cho biết, câu truyện trên báo Time “có thể dùng làm một mục tiêu hữu dụng”, trong đó “trải dài suốt 10 trang giấy, cho biết nhiều điều mà truyền thông thế giới vẫn tiếp tục lầm lẫn về Giáo hội Công giáo, về Tòa thánh Vatican, về triều đại giáo hoàng của Gioan Phaolô II, của Benedict XVI.”

Về điều hiểu lầm cho rằng Giáo hoàng được coi là một quốc trưởng độc đoán trong một Giáo hội có tính cách như một quốc gia-nhà nước, ông Weigel phản bác lại như sau: Tuy rằng trong thực tế vị giáo hoàng được hưởng mọi thẩm quyền về hành pháp, lập pháp và tư pháp trong Giáo hội, nhưng sự hành xử thẩm quyền đó không những chỉ được ràng buộc do những chân lý trong đức tin Công giáo, mà còn bị hạn chế bởi quyền hạn và đặc quyền của các giám mục địa phương.”

Bởi vì, theo giảng huấn của Công đồng Vatican II, các giám mục không chỉ là những người quản lý điều hành một chi nhánh của một công ty như là Giáo hội Công giáo, mà còn là người đứng đầu các giáo hội địa phương và quản trị các Giáo hội này với cả thẩm quyền lẫn trách nhiệm. Do đó mà nhiều thiệt hại đã tác động trên Giáo hội Công giáo trong những thập niên vừa qua bởi những giám mục vô trách nhiệm tại địa phương hơn là do các vị giáo hoàng bị gán cho là chuyên quyền.”

Nói về sự tưởng lầm rằng vì Tòa thánh có quyền tự trị, nên Giáo hội là một quốc gia-nhà nước, ông Weigel nói điều này bắt nguồn từ một sự hiểu lầm sâu xa về thẩm quyền của giáo hoàng.

Ông giải thích: “Thẩm quyền về luân lý của chức vụ giáo hoàng trong những công vụ trên trần thế này không xuất phát từ vị thế giáo hoàng là người làm chủ 108 mẫu đất của quốc gia thành phố Vatican. Trái lại, thẩm quyền về luân lý đó, là một chức năng về những chân lý mà giáo hoàng phải phát biểu, những chân lý có căn bản là luật tự nhiên mà mọi người có thể nhận biết được bằng lý trí.”

Sau đó, Weigel đề cập đến cáo buộc cho rằng đức cố giáo hoàng Gioan Phaolô II đã để lại cái mà báo Time gọi là “thành tích tồi tệ trong cương vị người quản lý Giáo hội” nếu đem so sánh với người tiền nhiệm là Phaolô VI.

Ông Weigel, cũng là tác giả cuốn sách viết về tiểu sử Giáo hoàng Gioan Phaolô II, đã chất vấn lại để phản bác: “Có bình luận gia hay học giả nghiêm chỉnh nào đã sẵn sàng đưa ra chứng luận cho rằng triều đại giáo hoàng của Phaolô VI đã có những thành tựu lớn lao, cho Giáo hội và cho thế giới, hơn triều đại của Gioan Phaolô II không?”

“Gioan Phaolô II phải được đánh giá là một người quản trị thành công, nếu như ta định nghĩa người quản trị thành công là người đặt ra những mục tiêu lớn và hoàn thành được. Tình trạng dật dờ khó chịu mà Giáo hội Công giáo cảm nghiệm trong những năm cuối thời Phaolô VI đã không lặp lại suốt 26 năm dưới triều giáo hoàng Gioan Phaolô II.”

Về quy kết cho rằng những vụ tai tiếng về lạm dụng tính dục của hàng giáo sĩ mới đây là trách nhiệm gây ra tình trạng trống vắng nơi các nhà thờ ở Đông Âu, ông Weigel cho biết rằng “các nhà thờ ở Ái nhĩ lan, Đức và Áo đã trống vắng từ lâu trước cả vụ tai tiếng nổ ra mấy tháng trước đây. Quả thực là các thánh đường đó đã trống vắng cả hàng mấy chục năm rồi.”

“Đổ tội cho sự giảm sút bi thảm việc hành đạo Công giáo ở Ái nhĩ lan và những nước nói tiếng Đức ở châu Âu do vụ lạm dụng tính dục của giáo sĩ, là tự thú nhận rằng đã không có chút quan sát những sự việc xảy ra suốt 40 năm qua.”

Cuối cùng, Weigel bình luận về khẳng định của báo Time cho rằng Giáo hoàng Benedict, khi còn là hồng y Ratzinger, đã đồng lõa trong việc che đậy vụ lạm dụng tính dục của giáo sĩ, khi ngài còn là người đứng đầu Thánh bộ Tín lý Đức tin:

“Mọi chứng cứ hiện hữu, đều cho thấy rằng Ratzinger, trong 5 năm cuối khi làm chủ tịch Thánh bộ Tín lý Đức tin đã quyết tâm nhổ tận gốc những suy đồi trong hàng ngũ linh mục. Đồng thời, một điều nữa phải nhân chân rằng tuyệt đại đa số các linh mục Công giáo không phải là thú dữ về tính dục. Điểm này, cần được công nhận, bằng giấy trắng mực đen trên trang báo Time và bởi cả những người khác nữa.”