Xin Vâng Theo Ý Chúa

Chúa Giêsu phán cùng các thượng tế và các kỳ lão trong dân rằng: "Các ông nghĩ sao? Người kia có hai người con. Ông đến với đứa con thứ nhất và bảo: 'Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho cho cha!' Nó thưa lại rằng: 'Con không đi'. Nhưng sau nó hối hận và đi làm. Ông đến gặp đứa con thứ hai và cũng nói như vậy. Nó thưa lại rằng: 'Thưa cha, vâng, con đi'. Nhưng nó lại không đi. Ai trong hai người con đã làm theo ý cha mình?" (Mt 21, 28-32).

Có phải làm con ngoan con thảo thì luôn triệt để tuân theo và thi hành theo ý muốn của cha mẹ? Vì không muốn làm buồn lòng các ngài? Đó là tấm lòng và tánh tình của đứa con luôn có lòng hiếu thảo từ khi còn rất nhỏ cho đến khi lớn khôn. Còn làm đứa con ngỗ nghịch hư hỏng thì luôn luôn trong lòng có sự chống đối vì thường hay đòi hỏi xin cho những điều và những gì rất ư là vô lối mà cha mẹ vì lợi ích cho đứa con hay vì không có điều kiện mà chìu theo hay để thoả mãn cho người con này được? Nên sự chống đối ấy luôn là vấn đề khó khăn và khó xử cho cha mẹ đối với đứa con hư này! Và có phải cái câu mà ta thường được nghe từ khi còn rất nhỏ là: "cha mẹ sanh con trời sanh tánh", là chuyện đã được khẳng định từ xưa cho đến nay, không có thể nào có ai cãi khác hơn cho được? Mà trong gia đình nào có nhiều con thì bao giờ bậc làm cha mẹ cũng thấy rất rõ và được thể hiện trong những đứa con của mình.

Trong tất cả chúng ta thử tự hỏi trong suốt cuộc đời làm con, đã bao nhiêu lần là được ngoan ngoãn như người con thứ nhất mà được Chúa khen, và bao nhiêu lần chúng ta cũng trở thành rất ngỗ nghịch và hư hỏng như người con thứ hai của bài Phúc Âm Chúa dậy trong tuần này!?

Có phải chúng ta cũng nên xét xử một cách rất công bằng về hai người con này, vì lý do làm sao mà người con thứ nhất thoạt đầu đã cãi cha mình, anh không muốn đi làm vườn nho cho cha rồi sau lại cảm thấy hối hận và đã đi làm? Ngược lại cũng cùng câu hỏi để dùng cho người con thứ hai, lý do vì là làm sao anh ta đã nhận làm vườn nho cho cha rồi sau đó lại đổi ý không muốn làm? Theo tôi được biết thì cũng tùy vào nhiều trường hợp để mà ta cảm thấy rất có lý để phân tách lý do vì sao cho hai người con trên. Giống như cuộc đời của chúng ta vậy! Có hai giai đoạn sống: Một là thuở còn thiếu thời non dại thiếu kinh nghiệm sống và một là thuở ta đã dầy kinh nghiệm và đã rất chín chắn trong mọi điều chúng ta suy nghĩ và chúng ta làm.

Có phải khi ta còn rất trẻ và non dại, cái gì đối với ta cũng cảm thấy nặng nề và chán ngán trong mọi công việc nếu bị cha mẹ sai đi làm? Vì tuổi của chúng ta còn rất ham chơi và nào hiểu được sự giúp đỡ cho cha mẹ hay cho gia đình là một trọng trách và giúp ích rất nhiều cho cha mẹ. Chúng ta nào hiểu được thế nào là bổn phận thế nào là trách nhiệm. Vì luôn luôn chúng ta được sống an vui trong tình yêu của cha mẹ. Có bao giờ ta có được cơ hội một ngày nào mà thiếu ăn hay biết đói là gì? Có bao giờ ta phải bị lo lắng rằng ngày mai sẽ không có cơm ăn? Có bao giờ cha mẹ để cho ta phải lo lắng hay biết đến bất cứ khoản tiền nào phải thanh toán trong một ngày? Một tuần? Một tháng? Hay là một năm? Nào là những ngân khoản được thanh toán hằng tháng như tiền nước, tiền điện, ga, điện thoại, tiền nhà, tiền chợ, tiền học, tiền cần phải xài như quần áo, và tất cả những thứ linh tinh mà ta thấy chúng trong nhà cho dù những đồ vật rất nhỏ như kem đánh răng hay bàn chải đánh răng. ...

Có phải vì chúng ta được quá nuông chìu nên cho rằng việc đi làm vườn nho cho cha là không phải việc của chúng ta? Và vì khi ta đi làm vườn nho cho cha, ta đâu có được thưởng hay được cha trả tiền gì đâu? Và có phải việc đi làm vườn nho cho cha thì thường ngày cha ta đã mướn thợ làm, thì có phải việc đi làm vườn nho cho cha là việc không nhất thiết cần ta phải làm, vì nghĩ rằng nếu ta làm cũng được và nếu ta không làm thì cũng có người khác làm và chẳng làm thiệt hại gì cho cha cả!? Thưa có đúng không? Chỉ vì ta không muốn làm cho cha buồn giận nên đầu tiên thì nói rằng không đi làm nhưng hồi sau nghĩ lại không muốn cãi lời của cha mình là điều không phải, rất dại, và không nên làm, nên rồi đi ra vườn nho làm cho có gọi là có làm, chứ ai đâu mà ở đó kiểm duyệt xem chừng chuyện mình làm sẽ được là bao nhiêu đâu! Miễn rằng cha có biết là mình có đi làm là được rồi! Thì có gì đáng để mà không ra làm cho cha ta được hài lòng. Vì biết làm hài lòng cha mẹ là đứa con khôn khéo nhất trên đời. Muốn gì sẽ được cha trao ban mà không tiếc một thứ gì khi được xin, miễn sao không làm cho đứa con bị hư hỏng là cha sẽ chìu ngay!?

Rồi khi chúng ta ở lứa tuổi phải xa nhà thân lập thân. Có công ăn việc làm, có gia đình, và có trách nhiệm. Cuộc đời tự lập cánh sinh, không còn bám víu vào cha mẹ được nữa! Đời dậy ta lớn khôn. Đời dậy ta già dặn trong mọi lời ăn tiếng nói, cân nhắc từng mọi công việc mà ta định làm. Đời dậy ta phải mạnh mẽ, chống chỏi, và gánh vác để gia đình được êm thắm và được bình an. Không như ngày xửa ngày xưa còn được ở trong bàn tay lo lắng và yêu thương của cha mẹ, không một ngày biết lo lắng và bận tâm một điều chi.

Rồi thì có phải tuổi đời của chúng ta cũng tăng trưởng dần theo thời gian và càng ngày thì ta lại càng già đi theo năm tháng!? Càng cảm thấy già dặn khi cuộc đời không theo ý muốn của ta? Càng già đi nhiều, càng kinh nghiệm hơn nhiều, khi cuộc đời lên voi xuống chó của ta thường xẩy ra? Càng già đi nhiều khi chúng ta đã trở thành những ông bà ngoại hay những ông bà nội? Lúc bấy giờ ta mới có được đôi phần thong thả mà sống thật sự cho chính ta. Có vài người hối tiếc rằng khi trẻ ta sống quá bon chen để không hưởng được nhiều khi ta có khả năng để còn biết hưởng. Có nhiều người trong chúng ta đến tuổi xế chiều mới biết ngẫm nghĩ lại mà yêu cha yêu mẹ nhưng cũng muộn quá rồi để mà trả công hay trả hiếu cho cha mẹ ta. Có rất nhiều người bây giờ mới thức tỉnh và mới tìm về nguồn gốc của chính mình, là ta sống ở trên đời này làm chi!? Ai sanh ra ta? Và khi chết rồi ta sẽ đi về đâu? Và cuối cuộc đời thì ta còn làm được gì và có thời gian đủ để mà ta chuẩn bị kịp cho nơi ta muốn tới hay không?

Khi ta ở tuổi xế chiều mới là lúc mà ta suy nghĩ nhiều lắm cho cuộc đời tâm linh và linh hồn đời đời của chúng ta, mà thường thì thời gian này Chúa luôn thương và tha thứ cho con cái của Ngài. Lúc này ta mới thật sự nghĩ đến người Cha nhân lành của chúng ta ở trên Trời. Lúc này ta mới thực sự là sợ chết mà nhất là chết bất đắc kỳ tử vì ta chưa kịp chuẩn bị về phần linh hồn của chúng ta. Lúc này ta mới siêng năng đi nhà thờ và sốt sắng thật những khi ta được đến Nhà Chúa mà không lo ra? Không chia trí? Không bị bất cứ mọi cám dỗ nào? Không bị hối hả vì trễ tiệc tùng? Không còn bị ai lôi kéo để nhập cuộc vào những trò chơi tội lỗi do ma quỷ giăng bầy của sòng bài, của nhậu nhẹt phá phách, của chơi bời trác táng phóng đãng, và của muôn hình thức mà sự dữ lôi kéo và dụ dỗ.

Lậy Chúa Giêsu Ngài là tình yêu!

Xin thương giúp tất cả chúng con đang còn sống đến ngày hôm nay, biết thức tỉnh và luôn sống làm người con ngoan hiếu thảo như dụ ngôn Chúa dậy trong tuần này Ngài đã lấy ví dụ từ hai người con thứ nhất và thứ hai. Vâng thưa lậy Chúa, sự khôn ngoan của chúng con thì luôn ở trần gian này! Khôn ngoan mà để đánh mất linh hồn thì nào ích gì cho linh hồn đời đời kiếp kiếp của chúng con, phải không thưa Chúa? Xin cho chúng con luôn sống và biết phó dâng tất cả những thiếu xót, bất toàn, và những khiếm khuyết như những đứa con còn vụng dại ở tuổi dại khờ khi còn được ở với cha mẹ, luôn luôn được sống trong bàn tay quan phòng, gìn giữ, và chúc phúc lành trên chúng con, để chúng con khỏi phải vất vả bon chen và ý thức được rằng tất cả rồi cũng phải bỏ lại và chỉ đem được theo những gì mà chúng con cất giữ ở trên Trời mà thôi! Amen.