ĐỨC TIN CÔNG GIÁO VÀ LƯƠNG TÂM NGHỀ NGHIỆP

Đối với nhà giáo một trường công ở tỉnh lỵ, thì làm môn đệ Đức Chúa GIÊSU KITÔ ngày nay có nghĩa là quảng đại phục vụ học sinh. Hoặc nói đúng hơn, tận tâm tận lực thi hành bổn phận của mình, hầu giúp người trẻ vừa mở rộng kiến thức vừa hấp thụ nền giáo dục vững vàng, để có thể tự chuẩn bị cho tương lai. Nhà giáo cũng đồng nghĩa nhà giáo dục, mặc dầu việc giáo dục người trẻ dành ưu tiên và nhiều trách nhiệm hơn cho các bậc làm cha làm mẹ.

Nhiều lúc đi trong hành lang của trường, tôi chứng kiến cảnh các thiếu niên nam nữ ôm hôn nhau. Tôi thông cảm với trái tim non nớt của các em. Tuy nhiên, tôi không nhắm mắt làm ngơ. Tôi luôn luôn luôn tìm cơ hội để nói với các em về vẻ đẹp của một tâm hồn trong trắng trong một thân xác trong sạch. Rồi tôi cũng giải thích với các em về lòng kính trọng người khác và kính trọng chính mình. Đôi khi tôi cũng cảm thấy ngại ngùng vì phải đề cập đến các vấn đề tế nhị thuộc phạm vi tôn giáo và luân lý đạo đức. Nhưng tôi tự nhủ:

- Mình phải làm, vì đây là một trong những bổn phận chính yếu, hàng đầu của một nhà giáo, tức nhà giáo dục!

Ngoài ra tôi cảm thấy có bổn phận phải hướng dẫn các em trong cung cách cư xử thường ngày, vì tôi là bà giáo đứng tuổi và là tín hữu Công Giáo chân chính. Thỉnh thoảng tôi cảm thấy thật đau lòng khi thấy các học sinh của tôi mù-tịt về giáo lý hoặc về các bản văn Kinh Thánh. Người trẻ ngày nay sống bất cần THIÊN CHÚA hoặc sống như thể THIÊN CHÚA không hiện hữu!

Hiện tượng đáng buồn này thúc đẩy tôi phải tìm mọi cách để làm chứng tá cho Đức Chúa GIÊSU KITÔ, Đấng Cứu Độ loài người. Tôi thường rao giảng luân lý bằng chính cuộc sống Đức Tin của tôi. Rồi tôi chọn những đoạn văn có phẩm chất luân lý cao để từ đó nói với các thanh thiếu niên về lòng quảng đại, tình huynh đệ, tình liên đới. Tôi để ý thấy người trẻ thường nhạy cảm về các vấn đề thuộc phạm vi nhân bản, bác ái.

Hàng năm - nơi trường tôi dạy - chúng tôi tổ chức chiến dịch ”Một Bát Cơm” để giúp một trường tiểu học nghèo bên Phi châu. Chiến dịch được tất cả các học sinh hưởng ứng. Thường thường, số tiền quyên góp lên rất cao, khiến chúng tôi có thể mua nhiều dụng cụ học sinh và thể thao. Đôi khi chúng tôi cũng góp phần xây cất những lớp học mới cho các trường tiểu học nghèo.

Đối với các bạn đồng nghiệp, tôi cũng cố gắng sống chứng tá Đức Tin Công Giáo. Các bạn tôi biết rõ tôi là tín hữu Công Giáo sống đạo đàng hoàng chứ không phải chỉ mang danh Công Giáo mà thôi! Tuy nhiên, đề cập vấn đề tôn giáo với các bạn đồng nghiệp thì khó hơn. Bởi lẽ, không ai thích nghe rao giảng hoặc bị sửa dạy cả! Do đó, tôi không lên mặt giảng dạy ai, nhưng chỉ thẳng thắn nói lên quan điểm Kitô Giáo mỗi khi cần phải can đảm làm chứng tá cho Đức Chúa GIÊSU KITÔ và Giáo Hội Ngài. Tôi thường nhớ đến và cầu nguyện cho các học sinh của tôi cũng như cha mẹ chúng. Đặc biệt trong những lúc thi cử, tôi nâng đỡ chúng bằng lời cầu nguyện chân thành.

Đối với tôi, để có thể sống chứng tá nhà giáo Kitô cách hữu hiệu trong thế giới tục hóa ngày nay, cần phải thực thi trước tiên tình yêu thương.

Tôi yêu thương các học sinh bằng cách tận tâm giảng dạy chúng. Rồi tôi cũng theo dõi và lắng nghe các vấn đề khó khăn của các em. Điều quan trọng lôi cuốn các em không phải là lời hay ý đẹp, nhưng là hành động cao cả, quảng đại và anh hùng. Chung quanh người trẻ, có quá nhiều người lớn, nói mà không làm, không sống điều mình giảng dạy.

Người trẻ chờ đợi những mẫu gương sống tích cực của người lớn để bắt chước theo. Hay nói đúng hơn, người trẻ cần trông thấy trước mắt những nhà giáo dục, những vị tôn sư, những bậc chỉ đạo, dám sống điều mình nói và dám công khai bênh vực cho chân lý, cho công bằng và cho hòa bình.

Đó cũng là những mục tiêu tôi cố gắng đạt đến, trong tư cách là nữ giáo sư Công Giáo.

Chứng từ của Bà Claudine nữ giáo sư Công Giáo Pháp.

... ”Con đừng buông theo các tham vọng của con, nhưng hãy kiềm chế các dục vọng. Nếu con thỏa mãn các tham vọng của mình, thì con làm cho kẻ thù con thích thú. Đừng tìm vui trong khoái lạc xa hoa, đừng cấu kết với bọn nào như thế. Đừng vay mượn để tiệc tùng mà hóa ra nghèo, và không còn đồng xu dính túi. Một người thợ say sưa sẽ không giàu có được, kẻ coi thường lợi nhỏ sẽ rơi vào nghèo túng. Rượu và đàn bà làm hư hỏng những kẻ thông minh; ai mê gái điếm sẽ thành vô liêm sỉ. Con người ấy sẽ thành cơ nghiệp cho giòi bọ, và cuối cùng, con người vô liêm sỉ sẽ bị diệt vong” (Sách Huấn Ca 18,30-33/19,1-3).

(”Annales d'Issoudun”, Avril/1996, trang 122)