Chủng sinh đi thăm những mảnh đời khổ hạnh tại gầm cầu Chương Dương để ''sáng mắt tâm hồn''
Nguyễn Xuân Trường3/2/2008
Pdf Email cho bạn bè In Ra Tăng Cỡ Chữ Giảm Cỡ Chữ Cỡ Chữ Ban Đầu

HÀ NỘI -- Ngày 2.3.2008, Chúa nhật thứ IV mùa chay, bài Tin Mừng trong thánh lễ kể lại trình thuật Chúa Giêsu là ánh sáng thế gian đã làm phép lạ cho người mù bẩm sinh thấy và tin theo Chúa. Trong trình thuật, thánh sử Gioan đã làm nổi bật sự tương phản tàn nhẫn giữa đôi mắt của người mù và đôi mắt của các ông Pharisêu. Ðôi mắt thân xác của người này mù, nhưng mắt tâm hồn ông ta lại sáng. Ông nhận ra Đức Giêsu là Chúa. Ngược lại, các ông Pharisêu có đôi mắt thân xác sáng, nhưng đôi mắt tâm hồn lại mù tối. Họ bảo Đức Giêsu là một người tội lỗi! (x. Ga 9,24) Hỏi rằng, có sự mù tối nào lại tối tăm hơn sự mù lòa của những đôi mắt sáng ấy? Như thế, lời nguyện cầu “Lạy Thày xin cho con được thấy” luôn là một lời cầu vô cùng quan trọng.

Người già nghèo sống tại gầm cầu Chương Đương
Sau bữa điểm tâm sáng, với Lời Chúa làm hành trang, anh em chủng sinh đại chủng viện Hà Nội hăng hái ra đi để tập nhìn hình ảnh Chúa Giêsu đang hiện diện nơi bao người nghèo đói, đau khổ. Để rồi có thể cảm thông và sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh khổ đau ấy. Với sợ giúp đỡ của một số ân nhân, nhóm chủng sinh chúng tôi đã đem những chiếc chăn ấm đến tặng cho một số người vô gia cư rét run đang lấy gầm cầu, bờ đê làm “nhà” của mình. Qua câu chuyện, chúng tôi được biết họ là những người có hoàn cảnh gia đình éo le, không thể sống được tại quê và phải mò lên thủ đô làm nghề bốc vác và thu lượm phế liệu để kiếm bát cơm, manh áo sống qua ngày. Gia tài của anh Đức và anh Hiền (hai người đang sống ở gầm cầu Chương Dương, Hà Nội) chỉ vẻn vẹn có bộ quần áo khoác trên người cộng thêm manh chiếu rách nằm ngủ. Bầu trời của các anh chính là mảng bê tông gầm cầu xám xịt. Tương lai cuộc đời nghẽn lối!

Khi chúng tôi trò chuyện cùng hai anh thì dòng người với đủ loại xe cộ vẫn tấp nập, hối hả lao đi trên đường phố. Không biết có mấy ai nhìn thấy nỗi khổ đau và chạnh lòng thương những con người đang lay lắt dưới gầm cầu. Thế mới hay, mắt là để nhìn. Nhưng cái nhìn của mắt không như chiếc máy ảnh. Mắt nhìn là để hiểu, để thông cảm và cũng để chê bai. Nhìn rồi để yêu thương hay khinh bỉ lại là phạm vi của tâm hồn. Tâm hồn có trách nhiệm về cái nhìn. Chính Chúa Giêsu đã quở trách: Họ nghe mà không hiểu, nhìn mà không thấy vì tâm hồn họ ra chai đá mất rồi (x. Mt 13,14-15).

Sau khi chia sẻ với những con người không nhà không cửa, chúng tôi đi tiếp tới xóm nghèo trên sông Hồng. Họ ở những túp lều sơ sài rách nát không biết có được gọi là nhà hay không? Dòng sông Hồng chảy nặng phù sa màu mỡ tốt tươi trong thi ca, nhưng trong đời thường, thì những con người sống ngay trên dòng sông ấy lại đang cảm nghiệm sao đất bạc màu xơ xác quá! Những túp lều bồng bềnh trên dòng nước diễn tả thật sống động cảnh đời lênh đênh năm chìm bày nổi của những gia chủ. Nghèo nàn và tiêu điều đến thế là cùng. Và thật là mỉa mai, không hiểu sao trên bức vách rách nát của nhà chị Hoa lại có tấm bạt in dòng chữ lớn: “Lễ bảo vệ luận văn tốt nghiệp chuyên ngành du lịch và khách sạn của trường đại học Kinh tế Quốc dân Hà Nội”! (xin xem những tấm hình đính kèm). Nhưng dù sao thì cuộc sống của những gia đình trên sông Hồng vẫn khá hơn một bậc so với những mảnh đời lay lắt dưới gầm cầu, bên vệ đê không nhà không cửa. Tuy nhiên, những con người ở đây quá nghèo về vật chất nhưng đời sống tình cảm của họ lại không thể nói là nghèo được. Nhà nào cũng niềm nở tiếp đón anh em chủng sinh. Những câu chuyện, những chén trà, những cái bắt tay chan chứa tình người. Bên cạnh đó, chúng tôi may mắn được chứng kiến tình liên đới của người dân xóm nghèo đang cùng chung tay làm bè và hạ thủy “ngôi nhà” mới cho gia đình chị Mai. Thời gian trôi mau, cố nấn ná thêm đôi chút, rồi cũng đến giờ chúng tôi phải chia tay những con người nghèo vật chất nhưng giàu tình cảm này để trở về đại chủng viện. Trên đường về, lòng tôi cứ trăn trở: Liệu những nhà cầm quyền có nhìn thấy và cảm thông với những mảnh đời nghèo đói này không?

Nhà tư của Ông Trần Xuân Đính với tiền hội lộ!!!
Trưa cùng ngày, tranh thủ lướt qua trang Web Tuổi Trẻ Online, trong mục thời sự và suy nghĩ, tôi đọc được tin: Ông Trần Xuân Đính bị Cục Cảnh sát điều tra tội phạm tham nhũng (Bộ Công an) bắt tạm giam tại sân bay Nội Bài chiều 27.2.2008. Ông Đính là chủ tịch Hội đồng quản trị tổng công ty Cosevco và là bí thư Đảng ủy của Cosevco, Đảng ủy đơn vị này trực thuộc Thành ủy Đà Nẵng. Theo Tuổi Trẻ, dưới thời ông Trần Xuân Đính còn làm tổng giám đốc, Cosevco đã mắc hàng loạt sai phạm kinh tế, gây thất thoát của Nhà nước hàng nghìn tỉ đồng. Cụ thể năm 2003: lỗ 68 tỉ đồng, 2004 lỗ 14 tỉ đồng, năm 2005 lỗ 138 tỉ đồng. Đến cuối năm 2005, Cosevco phải "cõng" trên lưng một khoản nợ khổng lồ lên đến 4.143 tỉ đồng. Thay vì phải làm cho đồng tiền của Nhà nước ở Cosevco sinh sôi nảy nở, những người được Nhà nước giao trách nhiệm này lại tranh thủ đục khoét, biến nơi này thành cỗ máy tiêu tiền. Xin xem bài viết của Tuổi Trẻ về tình trạng tham nhũng lan tràn của các quan chức .

Có nhiều nguyên nhân gây nên lạm phát và đời sống cơ cực của người dân Việt Nam hiện nay, nhưng một trong những nguyên nhân chính là do các công ty Nhà nước làm ăn thua lỗ gây nên. Hàng ngàn tỉ đồng của người dân thắt lưng buộc bụng đóng thuế cho Nhà nước đã bị những con sâu đục khoét. Nếu mỗi người hộ gia đình ở xóm nghèo sông Hồng chỉ dám ước mơ có dăm bảy triệu lấy vốn làm ăn, thì hàng ngàn tỷ đồng do ông Bí thư Trần Xuân Đính gây thất thoát đã dập tắt ước mơ tạo lập cuộc sống của hàng trăm ngàn gia đình nghèo. Một con số khủng khiếp. Một sự thật quá cay đắng và xót xa. Chính những vị quan tham này đã khiến cho giấc mơ một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh ngày càng trở nên mù mịt. Những vị quan tham dường như đã không nhìn thấy, không thấu hiểu nỗi cơ cực nghèo đói của hàng triệu người dân Việt Nam.

Thế mới hay rằng: mắt nhìn được ngoại vật, nhưng lại không nhìn được chính nó. Vì thế, khi mặt mình bẩn, người ta không tự nhìn thấy mà cần phải có gương soi hay phải có người khác chỉ cho mới thấy. Cứ theo tâm lí tự nhiên, tự mình người ta chỉ thấy điểm tốt hơn là điểm xấu nơi mình. Và nếu có nhìn ra điểm xấu của bản thân thì tự mình khó lòng mà tự trừng phạt thích đáng vì nó đau lắm. Nó đau làm người ta ngại, làm người ta chùn tay. Muốn thích đáng, cần phải có người khác xử lí. Cũng vậy, trong đời sống tôn giáo, khi tâm hồn vương tội lỗi, khó lòng mà người ta tự nhận thức đúng mức những xấu xa của mình. Để thấy rõ, người ta cần phải lắng đọng tâm hồn soi mình vào tấm gương là những lời răn dạy của các Đấng sáng lập, của Chúa, của Phật. Trong đời sống chính trị, để nhìn nhận đúng tầm mức và xử lí thích đáng những khuyết điểm của một đảng phái, phải chăng cũng rất cần một đảng phái đối lập lên tiếng?

Sống là nhìn, là quan sát. Chịu khó quan sát sẽ thấy được nhiều ý nghĩa của cuộc sống. Mắt thể lí chỉ cung cấp cho con người khả năng nhìn (sight), còn mắt tâm hồn mới giúp con người biết xót thương vì thấy và hiểu thấu (insight). Xin cho chúng ta biết nhìn thấy những nghĩa vụ, bổn phận mình phải làm cho người khác, cho Giáo hội và xã hội, hơn là chỉ nhìn thấy những đòi hỏi, quyền lợi của mình, những điều tha nhân phải phục vụ mình. Từ đó, chúng ta biết đem nắng ấm cho cuộc đời bằng đôi tay mở rộng phục vụ với con tim đầy ắp tình người, bằng những bàn chân dấn thân mở lối gieo hy vọng cho những người thất vọng. Xin cho mỗi người chúng ta biết nhìn nhau bằng những con mắt xót thương để thấy được những nhu cầu của nhau và biết đối xử với nhau bằng cả tấm lòng nhân ái.

See Also

3/2/2008
Hình ảnh thăm người nghèo ở gầm cầu Chương Dương, Hà Nội
Nguyễn Xuân Trường
2/25/2008
Hình ảnh Chủng sinh Đại Chủng Viện Hà Nội thăm người nghèo bên bờ Sông Hồng
Gioan Đinh Sơn
12/21/2008
Giáo xứ Phú Hòa phát quà Giáng Sinh cho người nghèo
Martin Lê Hoàng Vũ
4/12/2009
Hình ảnh Tiểu Chủng Sinh giáo phận Phát Diệm ngắm Đường Thánh Giá
Paul Xuân An
10/8/2007
Chủng sinh Đại Chủng Viện Hà Nội làm công tác xã hội
Nguyễn Xuân Trường
4/1/2008
Chủng Sinh ĐCV Hà Nội đến với những người nghèo dưới chân cầu Long Biên
Gioan Đình Sơn
4/1/2008
Hình ảnh Chủng sinh Hà Nội giúp người nghèo bên bờ sông Hồng
Gioan Đình Sơn
6/7/2008
Người trẻ Công giáo Việt Nam trên đường làm Chứng nhân tại WYD 2008
Youth 117
8/30/2007
Nhóm Bông Hồng Xanh phát học bổng cho học sinh nghèo tại Cù Lao Tây
Thy Minh
12/16/2006
Hình ảnh Ông Già Noel Bông Hồng Xanh phát quà cho học sinh nghèo
Maria Vũ Loan
8/28/2006
Chuyến đi phát học bổng cho học sinh nghèo tại vùng Bến Tre
Maria Vũ Loan
12/28/2005
Phóng sự đường xa: Hang Bêlem trên dốc Cùi Chỏ với ''các cô gái lỡ lầm''
Quốc Ngọc
9/6/2005
Các chủng sinh Thanh Hóa lên đường nhập học tại Đại Chủng Viện Vinh Thanh
Vân Sơn
7/14/2002
Nữ Tu Dòng Mân Côi phục vụ chăm lo sức khoẻ cho người nghèo
Ngọc Loan
2/10/2007
Chủng sinh Thanh Hóa tổ chức đại hội chủng sinh lần II - năm 2007
Kỳ Phong
12/20/2009
Dòng Con Đức Mẹ Đi Viếng tặng quà Giáng Sinh cho người nghèo và người già
Trương Trí
9/3/2009
Thánh lễ lên đường của chủng sinh và ứng sinh giáo phận Thanh Hóa
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
12/23/2003
Chương trình Phát Thanh Công Giáo đặc biệt Ngày Lễ Chúa Giáng Sinh
VietCatholic
12/15/2007
Linh mục lập Hợp Tác Xã giúp dân nghèo người Thượng ở Lâm Đồng
Quỳnh Phương
1/14/2008
Chiến dịch ''Bánh Chưng cho Người Nghèo'' vào Tết Mậu Tý năm nay
Lm Raphael Trần Xuân Nhàn