Xuân Yêu Thương
Tôi rất sợ những ngày đông lạnh giá Cho lòng tôi khao khát cả trời xuân Nhưng rồi xuân đã đến biết bao lần Lại đi vội chẳng ngại ngần, nuối tiếc
Đếm thời gian mà lòng buồn da diết Thoắt vời trông lại gần hết một năm Vũ trụ kia vẫn lặng lẽ xoay vần Đông chưa tàn thì mùa xuân đã tới
Có nhiều lúc tôi một mình, tự hỏi: Nếu bốn mùa vẫn cứ nối tiếp nhau Lá cây xanh rồi cũng lại úa màu Như tuổi xuân mình tàn mau, vội vã
Làm sao níu thời gian trôi nhanh quá Nhẩm tính ra, tuổi cũng đã ….trung niên Nhưng hình như tôi vẫn cứ đảo điên Vẫn lo lắng vì bạc tiền, cơm áo
Tôi tự nhủ: có điều gì tồn tại Khi dòng đời vẫn trôi mãi miên man Dù khó nghèo hay danh vọng giầu sang Đời vẫn chỉ là mộng tan phút chốc
Kiếp trăm năm, cuộc hành trình đơn độc Nếu đời mình chẳng tìm được mùa xuân Có quắt quay với vũ trụ xoay vần Rồi cũng phải nói ngàn lần tiếc nuối
Tôi chợt hiểu một mùa xuân luôn mới Chẳng bao giờ thay đổi với thời gian Là mùa xuân không hề sợ phai tàn: “XUÂN YÊU THƯƠNG” trong bình an của Chúa !
Đã gặp rồi tôi không còn sợ nữa Vì đời mình luôn chan chứa mùa xuân !
|
|
Nguyễn Thị Xuân
|