Thất Khê là một thị trấn nhỏ sát biên giới Trung Hoa, cách thị xã Lạng Sơn khoảng 70 cây số về hướng tây bắc giữa một vùng đường núi hiểm trở. Cũng như những vùng sâu, và hẻo lánh trên đất nước ta, người dân ở đây sống chủ yếu nhờ nông nghiệp. Nhưng họ phải đối diện với những khó khăn chập chùng. Sườn đồi là nương đồng trồng bắp, đậu, khoai, mì. Khe núi lởm chởm sỏi đá là ruộng lúa. Khí hậu lại khắc nghiệt. Mùa hè nóng bức khô ráo. Mùa đông lại rét buốt vì gió lạnh đông bắc thổi luồn qua các khe núi.
Năm 1979, giặc Tầu từ phương Bắc xâm lược nước ta, toàn vùng Lạng Sơn Cao Bằng đã trở nên hoang tàn. Người chạy thoát sống sót trở về chẳng còn gì. Người ở lại hoặc tan xương nát thịt hoặc bơ vơ thương tật và bệnh hoạn. Nhà cửa ruộng đồng thiêu rụi. Rừng xanh gỗ qúi nay chỉ còn là đồi trọc không chồi non.
Trên bước đường truyền giáo, các Nữ tu Đa Minh Lạng Sơn đã chứng kiến bao cảnh đáng thương của những gia đình nghèo thê thảm lại phải chăm sóc cho những trẻ em và người lớn bại liệt và tật nguyền.
Chạnh lòng thương, các nữ tu đã trải qua bao đêm trằn trọc thao thức ấp ủ một ước mơ làm sao xây dựng được một mái ấm cho những người bất hạnh này. Giữa chập chùng những trở ngại, đặc biệt là những khó khăn đến từ nhà cầm quyền địa phương, các sơ vẫn giữ một niềm tin sắt son và ơn quan phòng của Thiên Chúa. Nhờ thế, Mái Ấm Vinh Sơn Thất Khê cuối cùng cũng được khởi công và hoàn thành để đón nhận và săn sóc các trẻ em tật nguyền, cô nhi và người già neo đơn.
Năm 1979, giặc Tầu từ phương Bắc xâm lược nước ta, toàn vùng Lạng Sơn Cao Bằng đã trở nên hoang tàn. Người chạy thoát sống sót trở về chẳng còn gì. Người ở lại hoặc tan xương nát thịt hoặc bơ vơ thương tật và bệnh hoạn. Nhà cửa ruộng đồng thiêu rụi. Rừng xanh gỗ qúi nay chỉ còn là đồi trọc không chồi non.
Trên bước đường truyền giáo, các Nữ tu Đa Minh Lạng Sơn đã chứng kiến bao cảnh đáng thương của những gia đình nghèo thê thảm lại phải chăm sóc cho những trẻ em và người lớn bại liệt và tật nguyền.
Chạnh lòng thương, các nữ tu đã trải qua bao đêm trằn trọc thao thức ấp ủ một ước mơ làm sao xây dựng được một mái ấm cho những người bất hạnh này. Giữa chập chùng những trở ngại, đặc biệt là những khó khăn đến từ nhà cầm quyền địa phương, các sơ vẫn giữ một niềm tin sắt son và ơn quan phòng của Thiên Chúa. Nhờ thế, Mái Ấm Vinh Sơn Thất Khê cuối cùng cũng được khởi công và hoàn thành để đón nhận và săn sóc các trẻ em tật nguyền, cô nhi và người già neo đơn.