Ngay trước khi Đức Bênêđíctô XVI lập một hội đồng giáo hoàng lo việc tân phúc âm hóa, và triệu tập một thượng hội đồng giám mục thế giới về chủ đề này, một nhóm các đan sĩ Biển Đức đã sử dụng tiếng La Tinh và phụng vụ để lôi cuốn những người yếu hay thiếu hẳn đức tin.
Bây giờ, các đan sĩ này lại thêm rượu bia vào danh mục tân phúc âm hóa của họ, và dân chúng đang kéo tới đan viện Norcia, nơi sinh của Thánh Biển Đức, cách đông bắc Rôma chừng 70 dặm thuộc vùng đồng quê Umbria.
Tuy nhiên, đối với 18 thành viên của đan viện Biển Đức này, đời sống vẫn xoay quanh cầu nguyện. Cha Benedict Nivakoff, giám đốc xưởng bia Birra Nursia và là phó đan viện phụ của đan viện cho hay: “nếu cầu nguyện không dẫn đầu, thì bia cũng bị ảnh hưởng”.
Các đan sĩ tại Norcia thoạt đầu vẫn nổi tiếng nhờ thừa tác vụ phụng vụ của họ, nhất là trong việc chia sẻ trực tuyến lời cầu nguyện dưới hình thức ca hát bằng tiếng La Tinh của họ với mọi người khắp thế giớ trên http://osbnorcia.org/blog .
Nhưng giữ luật Thánh Biển Đức cũng có nghĩa vừa cầu nguyện vừa làm việc tay chân, với việc nhấn mạnh: các đan sĩ phải kiếm kế sinh nhai cho chính mình.
Sau một năm nấu bia và bán sản phẩm của mình tại ngay cửa hàng bán đồ lưu niệm và một số nhà hàng tại Norcia, tình hình tự túc về tài chánh xem ra đã vững, nên các đan sĩ nghĩ cách phát triển “thương vụ’ của mình.
Cha Cassian Folsom, vị đan sĩ Biển Đức người Mỹ, người đã sáng lập ra cộng đồng này năm 1998 và hiện là đan viện phụ, cho hay: “Chúng tôi đâu ngờ nó lại thành công đến thế. Quả là một đáp ứng khổng lồ, và sản lượng của chúng tôi không cung ứng nổi nhu cầu và nhu cầu cứ thế gia tăng”.
Nhưng dù có đề cập tới chuyện tăng sản lượng cho xưởng bia, thậm chí còn xuất cảng sang cả Hoa Kỳ nữa, Thánh Lễ và các giờ kinh phụng vụ vẫn là chủ điểm trong cuộc sống của các đan sĩ. Cha Folsom cho hay: “Đời sống chúng tôi nhờ phụng vụ mà được thống nhất hóa; phụng vụ tạo nên một bộ xương mà quanh đó mọi sự khác lên hình tượng”.
Nhiều khách vãng lai đi qua đi lại giữa nhà thờ và tiệm bán đồ kỷ niệm, và càng ngày họ càng đi qua đi lại giữa các thùng bia và nhà thờ. Cha Nivakoff cho hay: các đan sĩ bắt đầu nấu bia vào ngày 15 tháng 8 năm 2012, với ba mục đích: góp phần vào việc tự túc của đan viện; củng cố mối liên hệ với thị trấn; và vươn tới những người “mất hứng bởi tôn giáo”.
Ngài nói rằng đối với những người không thích tham dự Thánh Lễ, tiệm bán đồ lưu niệm của đan viện sẽ giúp họ giao tiếp với các đan sĩ “trong một khung cảnh và với một sản phẩm mà họ cảm thấy thoải mái. Thành thử họ cũng thu lượm được chút đình nào đó về thiêng liêng, dù họ không chủ ý tìm kiếm nó”.
Theo Cha Nivakoff, có nhiều hoàn cảnh “chúng ta phải rao giảng Tin Mừng mà không cần rao giảng Tin Mừng, chỉ bằng gương sáng của đức ái Kitô Giáo và xử tốt với mọi người”.
Thánh Lễ của các đan sĩ thường được cử hành dưới hình thức ngoại thường hay theo nghi thức tiền Vatican II, và bia của các đan sĩ lôi kéo được sự thưởng ngoạn của nhiều loại người khác nhau, nhưng Cha Nivakoff cho hay cái đẹp của cả hai có thể mở lòng người hướng về Thiên Chúa.
Sau mười năm nghiên cứu và tìm tòi, trong đó có những lần Cha Folsom đi thăm các xưởng nấu bia của các đan sĩ Trappist tại Bỉ, để biết chắc làm thế nào các đan sĩ vừa làm kinh doanh vừa duy trì nguyên vẹn đời sống cầu nguyện và cộng đoàn, các đan sĩ tại Norcia quyết định sản xuất hai loại bia kiểu Bỉ, loại “bạch kim” và loại đen, có nồng độ ancôn 10%.
Theo Cha Nivakoff, nồng độ ancôn của bia đen cao hơn bia Mỹ, nhưng giống như bia “tripel” của các đan sĩ Trappist Bỉ. Nó cũng rất thích hợp với đồ ăn tại Norcia, nổi tiếng về thịt heo nhồi và heo rừng, và thói uống truyền thống của người Ý trong đó, rượu vang hay bia luôn đi đôi với bữa ăn.
Kỷ niệm một năm nấu bia vào ngày 14 tháng 8 vừa qua, với việc mở cửa đan viện và tự do nếm bia, các đan sĩ cùng uống với khách, một điều không xẩy ra mỗi ngày, kể cả ngày lễ. Cha Nivakoff cho hay: “qúa mắc, chúng tôi không uống được”. Tuy nhiên, khi lỗi lầm xẩy ra trong lúc nấu hay trong lúc đóng chai, một số chất lỏng sủi bọt được mang tới phòng ăn và “không ai phiền hà cả”.
Bảo đảm giữ cho lầm lỗi ở mức thấp nhất là trách nhiệm của Thầy Francis Davoren, quê ở Dallas, vốn là thợ nấu chính hay “đan sĩ đứng đầu việc nấu”. Trước khi vào đan viện, thầy từng giúp việc cho một người bạn nấu bia tại quê nhà, nhưng nay vẫn tiếp tục học tập dù đã nghiên cứu tại các xưởng nấu bia ở Bỉ và được một người nấu bia từ Bỉ qua Norcia dạy.
Thầy bảo: “Thách đố lớn nhất đối với tôi là đi từ lý thuyết lúc học qua việc thực sự áp dụng cái học ấy vào thực hành. Vì bia là một sản phẩm tự nhiên, mang men sống trong nó, nên xem ra nó cũng có một ‘tâm trí’ riêng”.
Thầy dí dỏm cho hay: “Bia là điều có thể xóa tan rào cản. Bia là chất xúc tác” trong việc đem con người lại với nhau, làm đầu câu chuyện cho họ, nhưng câu chuyện tại đan viện không dừng ở bia mà thôi.
Cha Basil Nixen, trưởng nhà tập, cho rằng việc nấu bia đã nâng cao tinh thần các đan sĩ và củng cố cảm thức cộng đoàn của họ vì mọi đan sĩ đều được kêu gọi góp tay vào một trong các khâu sản xuất, đóng chai, phân phối và bán bia. Ngài cho hay: “Ở Norcia này, chúng tôi hiện diện tại một địa điểm tân phúc hóa rất quan trọng” vì rất nhiều du khách và người hành hương tới lui ngang qua thị trấn. “Chúng tôi liên tục chia sẻ cuộc sống của chúng tôi, nhất là phụng vụ, với người khác”
Cha cho hay: “đã đành người ta tới đan viện vì bia” nhưng bỏ đây, họ hiểu ra rằng Thiên Chúa đem họ tới Norcia để gặp gỡ Người. Với ngài, làm bia “có lẽ đã phá tan bất cứ nỗi sợ sệt nào về việc chúng tôi bị coi là hay phê phán hoặc phê phán thiên hạ cách quá đáng”. Người ta chắc chắn sẽ cho rằng các ông đan sĩ nấu bia hẳn sẽ chấp nhận họ.
Thầy Anthony Zemenick, quê ở Arlington, Texas, người đã ở Đan Viện được 7 năm, cho hay bia “quả là món tốt thực sự. Tôi không phải là người thử bia kinh nghiệm nhất trên đời, nhưng tôi đã thử một số bia khác nhau, nên dám nói bia của chúng tôi là nhất... không phải vì nó là bia của chúng tôi, nhưng vì mùi vị của nó”.
Bây giờ, các đan sĩ này lại thêm rượu bia vào danh mục tân phúc âm hóa của họ, và dân chúng đang kéo tới đan viện Norcia, nơi sinh của Thánh Biển Đức, cách đông bắc Rôma chừng 70 dặm thuộc vùng đồng quê Umbria.
Tuy nhiên, đối với 18 thành viên của đan viện Biển Đức này, đời sống vẫn xoay quanh cầu nguyện. Cha Benedict Nivakoff, giám đốc xưởng bia Birra Nursia và là phó đan viện phụ của đan viện cho hay: “nếu cầu nguyện không dẫn đầu, thì bia cũng bị ảnh hưởng”.
Các đan sĩ tại Norcia thoạt đầu vẫn nổi tiếng nhờ thừa tác vụ phụng vụ của họ, nhất là trong việc chia sẻ trực tuyến lời cầu nguyện dưới hình thức ca hát bằng tiếng La Tinh của họ với mọi người khắp thế giớ trên http://osbnorcia.org/blog .
Nhưng giữ luật Thánh Biển Đức cũng có nghĩa vừa cầu nguyện vừa làm việc tay chân, với việc nhấn mạnh: các đan sĩ phải kiếm kế sinh nhai cho chính mình.
Sau một năm nấu bia và bán sản phẩm của mình tại ngay cửa hàng bán đồ lưu niệm và một số nhà hàng tại Norcia, tình hình tự túc về tài chánh xem ra đã vững, nên các đan sĩ nghĩ cách phát triển “thương vụ’ của mình.
Cha Cassian Folsom, vị đan sĩ Biển Đức người Mỹ, người đã sáng lập ra cộng đồng này năm 1998 và hiện là đan viện phụ, cho hay: “Chúng tôi đâu ngờ nó lại thành công đến thế. Quả là một đáp ứng khổng lồ, và sản lượng của chúng tôi không cung ứng nổi nhu cầu và nhu cầu cứ thế gia tăng”.
Nhưng dù có đề cập tới chuyện tăng sản lượng cho xưởng bia, thậm chí còn xuất cảng sang cả Hoa Kỳ nữa, Thánh Lễ và các giờ kinh phụng vụ vẫn là chủ điểm trong cuộc sống của các đan sĩ. Cha Folsom cho hay: “Đời sống chúng tôi nhờ phụng vụ mà được thống nhất hóa; phụng vụ tạo nên một bộ xương mà quanh đó mọi sự khác lên hình tượng”.
Nhiều khách vãng lai đi qua đi lại giữa nhà thờ và tiệm bán đồ kỷ niệm, và càng ngày họ càng đi qua đi lại giữa các thùng bia và nhà thờ. Cha Nivakoff cho hay: các đan sĩ bắt đầu nấu bia vào ngày 15 tháng 8 năm 2012, với ba mục đích: góp phần vào việc tự túc của đan viện; củng cố mối liên hệ với thị trấn; và vươn tới những người “mất hứng bởi tôn giáo”.
Ngài nói rằng đối với những người không thích tham dự Thánh Lễ, tiệm bán đồ lưu niệm của đan viện sẽ giúp họ giao tiếp với các đan sĩ “trong một khung cảnh và với một sản phẩm mà họ cảm thấy thoải mái. Thành thử họ cũng thu lượm được chút đình nào đó về thiêng liêng, dù họ không chủ ý tìm kiếm nó”.
Theo Cha Nivakoff, có nhiều hoàn cảnh “chúng ta phải rao giảng Tin Mừng mà không cần rao giảng Tin Mừng, chỉ bằng gương sáng của đức ái Kitô Giáo và xử tốt với mọi người”.
Thánh Lễ của các đan sĩ thường được cử hành dưới hình thức ngoại thường hay theo nghi thức tiền Vatican II, và bia của các đan sĩ lôi kéo được sự thưởng ngoạn của nhiều loại người khác nhau, nhưng Cha Nivakoff cho hay cái đẹp của cả hai có thể mở lòng người hướng về Thiên Chúa.
Sau mười năm nghiên cứu và tìm tòi, trong đó có những lần Cha Folsom đi thăm các xưởng nấu bia của các đan sĩ Trappist tại Bỉ, để biết chắc làm thế nào các đan sĩ vừa làm kinh doanh vừa duy trì nguyên vẹn đời sống cầu nguyện và cộng đoàn, các đan sĩ tại Norcia quyết định sản xuất hai loại bia kiểu Bỉ, loại “bạch kim” và loại đen, có nồng độ ancôn 10%.
Theo Cha Nivakoff, nồng độ ancôn của bia đen cao hơn bia Mỹ, nhưng giống như bia “tripel” của các đan sĩ Trappist Bỉ. Nó cũng rất thích hợp với đồ ăn tại Norcia, nổi tiếng về thịt heo nhồi và heo rừng, và thói uống truyền thống của người Ý trong đó, rượu vang hay bia luôn đi đôi với bữa ăn.
Kỷ niệm một năm nấu bia vào ngày 14 tháng 8 vừa qua, với việc mở cửa đan viện và tự do nếm bia, các đan sĩ cùng uống với khách, một điều không xẩy ra mỗi ngày, kể cả ngày lễ. Cha Nivakoff cho hay: “qúa mắc, chúng tôi không uống được”. Tuy nhiên, khi lỗi lầm xẩy ra trong lúc nấu hay trong lúc đóng chai, một số chất lỏng sủi bọt được mang tới phòng ăn và “không ai phiền hà cả”.
Bảo đảm giữ cho lầm lỗi ở mức thấp nhất là trách nhiệm của Thầy Francis Davoren, quê ở Dallas, vốn là thợ nấu chính hay “đan sĩ đứng đầu việc nấu”. Trước khi vào đan viện, thầy từng giúp việc cho một người bạn nấu bia tại quê nhà, nhưng nay vẫn tiếp tục học tập dù đã nghiên cứu tại các xưởng nấu bia ở Bỉ và được một người nấu bia từ Bỉ qua Norcia dạy.
Thầy bảo: “Thách đố lớn nhất đối với tôi là đi từ lý thuyết lúc học qua việc thực sự áp dụng cái học ấy vào thực hành. Vì bia là một sản phẩm tự nhiên, mang men sống trong nó, nên xem ra nó cũng có một ‘tâm trí’ riêng”.
Thầy dí dỏm cho hay: “Bia là điều có thể xóa tan rào cản. Bia là chất xúc tác” trong việc đem con người lại với nhau, làm đầu câu chuyện cho họ, nhưng câu chuyện tại đan viện không dừng ở bia mà thôi.
Cha Basil Nixen, trưởng nhà tập, cho rằng việc nấu bia đã nâng cao tinh thần các đan sĩ và củng cố cảm thức cộng đoàn của họ vì mọi đan sĩ đều được kêu gọi góp tay vào một trong các khâu sản xuất, đóng chai, phân phối và bán bia. Ngài cho hay: “Ở Norcia này, chúng tôi hiện diện tại một địa điểm tân phúc hóa rất quan trọng” vì rất nhiều du khách và người hành hương tới lui ngang qua thị trấn. “Chúng tôi liên tục chia sẻ cuộc sống của chúng tôi, nhất là phụng vụ, với người khác”
Cha cho hay: “đã đành người ta tới đan viện vì bia” nhưng bỏ đây, họ hiểu ra rằng Thiên Chúa đem họ tới Norcia để gặp gỡ Người. Với ngài, làm bia “có lẽ đã phá tan bất cứ nỗi sợ sệt nào về việc chúng tôi bị coi là hay phê phán hoặc phê phán thiên hạ cách quá đáng”. Người ta chắc chắn sẽ cho rằng các ông đan sĩ nấu bia hẳn sẽ chấp nhận họ.
Thầy Anthony Zemenick, quê ở Arlington, Texas, người đã ở Đan Viện được 7 năm, cho hay bia “quả là món tốt thực sự. Tôi không phải là người thử bia kinh nghiệm nhất trên đời, nhưng tôi đã thử một số bia khác nhau, nên dám nói bia của chúng tôi là nhất... không phải vì nó là bia của chúng tôi, nhưng vì mùi vị của nó”.