CHÚA NHẬT 23 MÙA THƯỜNG NIÊN A
Ezêkien 33: 7-9; Roma 13: 8-10; Matthêu 18: 15-20
Một trong những điều khó nhất chúng ta có thể thực hiện trong tương quan giữa người với người là sửa lỗi cho nhau. Thoạt nhìn thì điều này xem ra không quá khó. Khi ta thấy người khác có lỗi, ta tìm đến đối chất với họ. Ta cố chứng tỏ người ta sai lỗi còn phần đúng thì thuộc về mình. Chúng ta nói thế thực ra chỉ khơi lên điều xấu nơi họ, thậm chí chúng ta to tiếng để khiến họ phải chú ý. Đến lượt họ, họ cũng to tiếng đối lại. Những cuộc chạm trán như thế quả thật chẳng hề xây dựng được tí nào các mối tương quan cũng như cộng đoàn. Nhưng sau cuộc nói qua nói lại ấy, trước khi quay gót, ta cũng còn ráng nói một câu cho hết trách nhiệm: “Này, đừng có trách là tôi chưa nói với anh nhé!”
Một lối hành xử khác khi bị xúc phạm là không thèm nói gì hết. Dù gì đi nữa, sao lại phải khơi lên sự xung khắc và khó chịu? Việc chọn giải pháp cứ để những lỗi lầm qua đi có thể giữ được sự yên ả và an ổn ngoài mặt, tuy nhiên như thế cũng chẳng giúp ích gì cho các tương quan hay sự tiến triển của cộng đoàn. Như thấy trong tự nhiên, điều kiện băng giá không tạo ra môi trường tốt sự phát triển mới mẻ nào. Điều này đúng trong tự nhiên và cũng đúng với các Kitô hữu, những người hy vọng có một cộng đoàn làm chứng cho sự hiện diện của Chúa Kitô ở giữa chúng ta. Thánh Matthêu muốn cho Giáo hội sơ khai cũng như chúng ta nữa biết rằng Chúa Kitô hiện diện giữa cộng đoàn Kitô hữu chúng ta, và chính sự hiện diện này làm cho Giáo hội khác với các kiểu cộng đồng nhân loại.
Khi viết cho Hội thánh ở Rôma, thánh Phaolô đã lưu ý, như Đức Giêsu đã từng, về đời sống nội tại và chứng nhân của cộng đoàn Kitô hữu. Ngài liệt kê hàng loạt những điều răn phản ảnh đời sống cộng đoàn - không được ngoại tình, không được giết người, không được trộm cắp, không được ham muốn. Không phải ngài gạt bỏ điều răn này đi như thể là quá khứ hay không quan trọng, nhưng để rồi ngài xác định một điều răn tổng quát bao trùm tất cả những điều răn khác. Đó là điều răn mà Đức Giêsu dùng để tóm kết tất cả những giáo huấn của Ngài: Yêu mến Thiên Chúa và yêu mến tha nhân. Thánh Phaolô nói tình yêu của Thiên Chúa được biểu lộ cách cụ thể qua việc chúng ta yêu thương người thân cận như chính mình.
Thánh Phaolô còn nói rằng chúng ta “mắc nợ” người khác món nợ tương thân tương ái. Nếu chúng ta hành động đầy yêu thương thì sẽ không có ngoại tình, giết người, trộm cắp hay ham muốn nữa, những điều có thể hủy hoại mối dây liên kết giữa chúng ta; trong khi chính tình yêu và kết quả của hành động yêu thương sẽ xây dựng cộng đoàn. Có ánh sáng tình yêu thương soi dẫn, chúng ta không còn lo lắng về việc phải làm gì và không được làm gì; chúng ta sẽ biết, như bản tính thứ hai, phải cư xử với tha nhân ra làm sao. Ngay cả khi chúng ta phải khiển trách họ, thì cũng khiển trách với đầy tràn thương mến.
Thánh Matthêu đề cập tới cộng đoàn tiên khởi với những thành viên đang cố học hỏi và phấn đấu để trở Kitô hữu đích thực trong cả niềm tin và việc làm. Vì thế, tác giả sách Tin mừng đã hướng dẫn họ về một vấn đề quan trọng trong cả tương quan loài người cũng như trong Giáo hội: việc sửa lỗi cho người khác.
Một vài cách thức có thể tiến hành: gọi người đó ra trước công nghị, khiển trách và trục xuất người đó; gửi “đại diện” đến để đối chất với họ; gửi thư liệt kê những sai lỗi của họ và đòi họ phải thay đổi. Nhưng Đức Giêsu đặt phương cách của mình trên tình yêu thương dành cho những người lầm lỗi. Trước hết, thay vì chỉ ra tội lỗi của người khác và bắt đầu đàm tiếu, thì cá nhân người phát hiện ra phải đến gặp người phạm lỗi và nói cho họ biết cách riêng tư thôi, khuyến khích họ sửa đổi. Nếu như người đó chịu nghe, thì sự sai sót được sửa đổi và có thể làm cho tương quan với người phạm lỗi trước đó thêm sâu đậm.
Chúa Giêsu là người thực tế và biết rằng mọi sự không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Có thể đôi lúc phải sử dụng những cách thức khác nhau, ngay cả việc phải nhờ đến nhiều người trong cộng đoàn. Nếu người ấy vẫn nhất định không chịu thay đổi, thì sẽ bị xử như thể dân ngoại hay người thu thuế - hai loại người bị các anh chị em Dothái giáo xa lánh.
Nhưng chẳng phải những người ở bên ngoài như dân ngoại và thu thuế được Chúa Giêsu mời vào cùng bàn để ăn uống với cộng đoàn sao? Theo gương Ngài có khi nào ta phải bó tay với những kẻ ngang bướng trong cộng đoàn không? Thật khó mà đưa ra những giới hạn khi mà đời sống chung với nhau được hướng dẫn bằng tình yêu.
Chúng ta thường hay trích dẫn câu này: “Ở đâu có hai hoặc ba người tụ họ nhân danh Thầy, thì Thầy ở đó giữa họ”. Kitô hữu chúng ta gán câu nói này cho mọi cuộc hội họp cầu nguyện hoặc chia sẻ, dù là nhóm nhỏ. Quá đúng. Nhưng bối cảnh của câu nói này khiến nó chỉ mang một nghĩa duy nhất. Khi hai hoặc ba người cùng đến để khuyên nhủ người anh/chị em của mình về với đời sống cộng đoàn, thì Đức Giêsu bảo đảm rằng chúng ta không chỉ một mình làm điều đó, nhưng Ngài cùng đi với chúng ta dù trên đường cao tốc hay trong những con hẻm quanh co để mời gọi những kẻ lạc lối trở về.
Cũng một bối cảnh đó cho một câu nổi tiếng: “… nếu hai hoặc ba người trên trái đất này đồng ý với nhau bất cứ điều gì khi cầu nguyện, họ sẽ được ban cho…” Điều đó không nhằm đưa ra cách cầu nguyện chắc chắn để chúng ta đạt được điều mình muốn – kiểu chỉ cần gom một vài người cùng ý định để cùng cầu nguyện và họ sẽ đạt được điều mình muốn. Trong bối cảnh hôm nay, hai hoặc ba người cầu nguyện cho anh chị em đã lạc khỏi cộng đoàn. Họ phải cầu nguyện cho những người ấy với hy vọng họ có thể mang những người kia trở về. “Khi ở đâu có hai hoặc ba người tụ họp…”
Quý vị có thể thấy được tầm quan trọng của việc chữa lành trong Giáo hội, xưa cũng như nay.Làm sao chúng ta có thể lôi cuốn những người khác đến với sự sống chúng ta tìm được nới Chúa Kitô nếu như chúng ta lại tự chia rẽ với nhau? Và có đó những chia rẽ ngay trong Giáo hội hiện nay! Tại sao các phần tử trong Giáo hội, nhất là những người lãnh đạo, không đối chất với các giáo sĩ có dính líu đến lạm dụng tính dục trẻ vị thành niên để đòi hỏi họ phải thay đổi, và nếu cần, cắt họ không cho mục vụ nữa? Chẳng phải đó là đòi hỏi của bài Tin mừng hôm nay sao? Chẳng phải như thế là hành động yêu thương và công bằng đối với họ, với những nạn nhân trong quá khứ và tương lai của họ sao? Chúng ta có vẻ quá đặt nặng đến vẻ bề ngoài của sự hài hòa trong Giáo hội hơn là thực tế của những đổ vỡ nghiêm trọng trong cấu trúc. Một số các vị lãnh đạo trong Giáo hội không hoàn thành được vai trò ngôn sứ mà Êdêkien nêu ra hôm nay, vì họ được xem là “lính gác nhà Thiên Chúa.”
Giáo huấn về việc sửa lỗi cho những người lầm đường lạc lối nhằm mang lại sự chữa lành không chỉ áp dụng cho những người thi hành quyền lãnh đạo chính thức trong Giáo hội. Hai tuần trước chúng ta nghe Chúa Giêsu trao cho Phêrô quyền tháo buộc. Nếu không đọc tiếp Matthêu mà chỉ dừng lại ở điểm này thôi thì chúng ta có thể chỉ để những ai có trách nhiệm phải sửa chữa và khuyên bảo. Nhưng như thấy trong Tin mừng hôm nay, quyền tháo buộc đó được giao cho toàn thể cộng đoàn. “Amen, Thầy bảo thật anh em: dưới đất, anh em cầm buộc những điều gì, trên trời cũng cầm buộc như vậy; dưới đất, anh em tháo cởi những điều gì, trên trời cũng tháo cởi như vậy.”
Chúa Giêsu ban cho cộng đoàn một quyền rất lớn. Trong Giáo hội chúng ta băn khoăn về việc những vị có quyền thi hành thế nào trên niềm tin. Nhưng các phần tử cũng có quyền đó nhất là qua dấu chỉ của Thánh Thần hiện diện trong Phép Rửa. Và chúng ta biết rằng hai quyền này có lúc có thể đụng chạm nhau. Điều này hẳn nhiên đang xảy ra trong Giáo hội của chúng ta liên quan đến các vấn nạn như: kế hoạch hóa gia đình, ly dị, giáo sĩ kết hôn, chức thánh cho phụ nữ, các chính sách quốc gia và toàn cầu…
Không tránh những bàn luận như thế, trong Thánh lễ hôm nay chúng ta cầu nguyện làm sao để có thể giải quyết được những xung khắc nhờ những cuộc đối thoại cởi mở và dấu chỉ của việc chữa lành giữa những tiếng nói riêng biệt của mỗi cá nhân và thành phần, giáo sỹ hay giáo dân. Nếu chúng ta cố tránh bớt những đụng độ và để tình yêu hướng dẫn thì Chúa Giêsu hứa ở với chúng ta để hướng dẫn và chữa lành. Không ai dám nói rằng hòa giải là điều dễ dàng, nhất là khi mà cá nhân hay nhóm trong cộng đoàn đã bất hòa với nhau quá lâu. Tuy nhiên, Chúa Giêsu hứa rằng khi cộng đoàn đồng lòng và cùng nhau cầu xin sự hướng dẫn thì Ngài sẽ hiện diện để giúp chúng ta.
Êdêkien tự gọi mình là người canh gác cho nhà Israen. Ông được cắt đặt để canh gác dân của Chúa, báo cho biết các hiểm nguy từ bên ngoài cũng như sửa lỗi cho dân khi họ không sống đúng Thánh ước mà Thiên Chúa đã lập với họ. Quý vị còn biết “những người lính gác” nào nữa?
Tôi biết có cả một lớp người như thế trong Giáo hội – đó là ông bà chúng ta. Các ngài và các người Công giáo trước đó đã canh gác và phục vụ trong cộng đoàn. Các ngài là những thành viên then chốt của các chương trình mở của giáo xứ; đưa Mình Thánh cho người ốm; thu thực phẩm phát cho người nghèo; là các thừa tác viên Thánh Thể và đọc sách; đếm tiền thau; hát trong ca đoàn… Các ngài cũng không ngần ngại khi lên tiếng trong các buổi hội họp của giáo xứ khi thấy cần. Họ là những người khích lệ các cha xứ nhưng cũng không ngại đưa ra một “đề nghị hoặc hai cho lần tới”.
Các ông bà cũng đóng vai trò là lính canh trong gia đình mình, nhất là khi nhắc nhở con cháu về những thực hành đức tin và những điều phải giữ, dạy cháu giáo lý để chuẩn bị rước lễ lần đầu. Ông bà thực thi vai trò Êdêkien của mình như lính gác trong nhà Đức Chúa. Hay, các ngài thi hành vai trò là môn đệ của Chúa Giêsu khi ra ngoài đi tìm những kẻ lầm lạc và đưa họ trở về với mái nhà cộng đoàn.
Chúa Nhật tới là ngày của Ông Bà. Thật là thích hợp khi năm nay ngày ấy lại trùng với ngày 9 tháng 11, kỉ niệm 10 cuộc tấn công 9/11. Trong suốt nhiều tuần sau cuộc tấn công ấy, các ông bà và những vị cao niên là nguồn an ủi quan trọng trong cả gia đình lẫn ở cộng đoàn giáo xứ của ta. Làm sao chúng ta có thể nhận ra được sứ vụ quan trọng như lính canh và người an ủi khi chúng ta chuẩn bị cho cử hành phụng vụ tuần tới?
Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp
23rd SUNDAY IN ORDINARY TIME (A) -
Ezekiel 33: 7-9; Romans 13: 8-10; Matthew 18: 15-20
One of the most difficult things we can do in human relationships is to correct another. In some ways it’s not so hard. When we find fault with another, we go and confront them. We are convinced the other person is wrong and we have right on our side. So, we go to it – to challenge their wrongdoing, even if we have to raise our voice to get their attention. They, in turn, respond by raising their voices. Such encounters don’t do much to build relationships or community. But at the end of the exchange, just before walking off, we can say with a sense of satisfaction, "Well, don’t say I didn’t tell you!"
Another common way of dealing with someone’s offenses is to just not say anything. After all, why stir up conflict and hard feelings? While letting a wrong go may keep the silence and provide a superficial piece, it does nothing to help a relationship or a community grow. As in nature, icy conditions don’t provide a very good environment for new growth. It’s true in nature and very true among Christians, who hope to have a community that gives witness to Christ’s presence in our midst. Matthew wants the early church to realize we, the Christian community, have Christ in our midst and his presence marks the church as a different to kind of human community.
Writing to the Romans, Paul is concerned, as Jesus was, about the internal life and witness of the Christian community. He lists the principal commandments that will reflect the life of the community–no adultery, murder, stealing or coveting. It’s not that he dismisses these as past or unimportant, but he then lays down the overarching commandment that will see to and cover all the rest. It’s the commandment Jesus used to sum up his teachings: love God and love neighbor. The love of God is manifested concretely, Paul says, by how we love our neighbor as ourselves.
Paul tells us then that we "owe" one another that love. If we act lovingly the rest will fall into place–no adultery, killing, stealing and coveting. These can ruin the bonds that hold us together; while love and its consequent actions, will build up the community. With love as our guiding light, we won’t have to worry about the do’s and don’ts; we will, as by second nature, know how to act towards others. Even when we have to admonish them, we will do so out of love,
Matthew is addressing the early community whose members are learning and struggling to be truly Christian in both faith and works. So, the evangelist guides them in an important issue for both human and church relationships: the rehabilitation of an errant member.
Once again, several approaches are possible: call the person before the governing members, reprimand him/her and cast them out; send a "delegation" to confront them; send a letter listing the charges and challenge them to change their ways or else. But Jesus bases his approach on love for the delinquent. First of all, instead of pointing out to others a person’s sin and starting a chain of gossip, the individual observer is to go to the offender and talk to them privately encouraging them to change. If they do so, the breach is healed and there is the possibility of a deepening relationship with the former offender.
Jesus is a realist and knows that things don’t always go that smoothly. It may be necessary to try another process that involves more and then, still more members of the community. If the person still refuses to change, they are to be treated as a Gentile or tax collector–two groups of people who were shunned by their Jewish brothers and sisters.
Not so fast! Weren’t Gentiles and tax collectors the very outsiders Jesus welcomed to the table to eat and drink with his community? Following his example is there ever a time we should give up on the wayward members of our community? It’s hard to put limits if love is the guiding and over-arching source for our lives together.
We often quote, "For where two or three are gathered together in my name, then I am in the midst of them." We Christians apply this saying to any gathering of prayer or sharing, no matter how small the group. Rightly so. But the context for this quote puts a unique meaning to it. When two or three, out of love, go to a wandering sister or brother to convince them to change and return to the life of the community, then Christ assures us we are not on our own, that he has joined us as we go to the highways and byways to invite the alienated in.
The same context affects the well-known verse, "… if two or three agree on earth about anything for which they are to pray, it shall be granted to them...." This is not to suggest a sure way of praying so as to get what we want – just get a few people with the same intention to pray together and they will get what they pray for. In today’s context, the two or three are praying for their brother or sister who has wronged the community. They must pray for them with the hope they can win them back. "Where two or three are gathered…."
You can see how important reconciliation was and is in the church. How can we attract others to the life we have found in Christ if we are divided among ourselves? And there certainly are signs of division in the church today! Why didn’t church members, especially leaders, confront clergy accused of sexual abuse of minors and challenge them and, when necessary, remove them from active ministry? Isn’t that one of the things today’s gospel requires? Wouldn’t that have been the loving and just thing to do for them and for their past and future victims? We seemed more concerned with the façade of church harmony than the reality of horrible crevices in our structure. Some of our leaders failed to fulfill the prophetic role Ezekiel names today, for they are supposed to be, "sentinels for the house of God."
The teaching about correcting wandering and offending members in order to bring about reconciliation applies not just to those in official leadership. Two weeks ago we heard Christ give Peter the power to bind and loose. If we had stopped reading Matthew at that point we would just let those in charge act to correct and admonish. But we read today that the authority to bind is also given to the whole community. "Amen, I say to you, whatever you bind on earth shall be bound in heaven, and whatever you loose on earth shall be loosed in heaven."
The community has been given great authority by Jesus. In our church we have had tension about how those who have authority exercise it over the faithful. But the members also have their authority which is an essential sign of the Spirit’s presence in the baptized. As we know these two authorities can clash at times. They certainly do in our present church over such issues as, birth control, divorce, married clergy, women’s ordination, national and international policies, gays, etc.
Not to withdraw from those discussions, we could still pray at today’s Eucharist for a resolution of conflicts through open dialogue and gestures of reconciliation among the disparate voices of individuals and groups, ordained and lay. If we try to be less confrontational and more guided by love, Jesus promises to be with us to guide and heal. No one says reconciliation is easy, especially when groups and individuals in the community have been at loggerheads for a long time. Still, Jesus promises that when the community agrees and comes together to pray for guidance he will be there to assist us.
Ezekiel names himself a watchman (sentinel) for the house of Israel. He was assigned to watch over God’s people, name approaching dangers from the outside and also correct the people when they don’t live up to the covenant that God has made with them. Who are the "sentinels" you know?
I know a whole class of them in our church–our grandparents. They and older Catholics watch out for and minister in the community. They are key members of parish outreach programs; take communion to the sick; gather food for the poor; are Eucharistic ministers and lectors; count the collection on Monday mornings; sing in the choir and on and on. They are also not afraid to speak up at parish meetings when they feel there is a need. They are complimentary to the preacher, but also not afraid to make a "suggestion or two for next time."
Grandparents also play sentinel roles in their families, especially when they remind their children about their faith practices and the obligation to see to their grand children’s religious instruction and reception of the sacraments. Grandparents fulfill their Ezekiel-role as sentinels in God’s household. Or, they fulfill their roles as Jesus’ disciples when they go out to seek the wandering to bring them back home to the community.
Next Sunday is Grandparents’ Day. How appropriate that this year it falls on September 11th, the 10th anniversary of the attacks on 9/11. During those weeks following the attacks grandparents and seniors were an important source for comfort and consolation both in their families and for our church community. How shall we recognize their important ministry as sentinels and comforters as we prepare for next Sunday’s liturgy?
Ezêkien 33: 7-9; Roma 13: 8-10; Matthêu 18: 15-20
Một trong những điều khó nhất chúng ta có thể thực hiện trong tương quan giữa người với người là sửa lỗi cho nhau. Thoạt nhìn thì điều này xem ra không quá khó. Khi ta thấy người khác có lỗi, ta tìm đến đối chất với họ. Ta cố chứng tỏ người ta sai lỗi còn phần đúng thì thuộc về mình. Chúng ta nói thế thực ra chỉ khơi lên điều xấu nơi họ, thậm chí chúng ta to tiếng để khiến họ phải chú ý. Đến lượt họ, họ cũng to tiếng đối lại. Những cuộc chạm trán như thế quả thật chẳng hề xây dựng được tí nào các mối tương quan cũng như cộng đoàn. Nhưng sau cuộc nói qua nói lại ấy, trước khi quay gót, ta cũng còn ráng nói một câu cho hết trách nhiệm: “Này, đừng có trách là tôi chưa nói với anh nhé!”
Một lối hành xử khác khi bị xúc phạm là không thèm nói gì hết. Dù gì đi nữa, sao lại phải khơi lên sự xung khắc và khó chịu? Việc chọn giải pháp cứ để những lỗi lầm qua đi có thể giữ được sự yên ả và an ổn ngoài mặt, tuy nhiên như thế cũng chẳng giúp ích gì cho các tương quan hay sự tiến triển của cộng đoàn. Như thấy trong tự nhiên, điều kiện băng giá không tạo ra môi trường tốt sự phát triển mới mẻ nào. Điều này đúng trong tự nhiên và cũng đúng với các Kitô hữu, những người hy vọng có một cộng đoàn làm chứng cho sự hiện diện của Chúa Kitô ở giữa chúng ta. Thánh Matthêu muốn cho Giáo hội sơ khai cũng như chúng ta nữa biết rằng Chúa Kitô hiện diện giữa cộng đoàn Kitô hữu chúng ta, và chính sự hiện diện này làm cho Giáo hội khác với các kiểu cộng đồng nhân loại.
Khi viết cho Hội thánh ở Rôma, thánh Phaolô đã lưu ý, như Đức Giêsu đã từng, về đời sống nội tại và chứng nhân của cộng đoàn Kitô hữu. Ngài liệt kê hàng loạt những điều răn phản ảnh đời sống cộng đoàn - không được ngoại tình, không được giết người, không được trộm cắp, không được ham muốn. Không phải ngài gạt bỏ điều răn này đi như thể là quá khứ hay không quan trọng, nhưng để rồi ngài xác định một điều răn tổng quát bao trùm tất cả những điều răn khác. Đó là điều răn mà Đức Giêsu dùng để tóm kết tất cả những giáo huấn của Ngài: Yêu mến Thiên Chúa và yêu mến tha nhân. Thánh Phaolô nói tình yêu của Thiên Chúa được biểu lộ cách cụ thể qua việc chúng ta yêu thương người thân cận như chính mình.
Thánh Phaolô còn nói rằng chúng ta “mắc nợ” người khác món nợ tương thân tương ái. Nếu chúng ta hành động đầy yêu thương thì sẽ không có ngoại tình, giết người, trộm cắp hay ham muốn nữa, những điều có thể hủy hoại mối dây liên kết giữa chúng ta; trong khi chính tình yêu và kết quả của hành động yêu thương sẽ xây dựng cộng đoàn. Có ánh sáng tình yêu thương soi dẫn, chúng ta không còn lo lắng về việc phải làm gì và không được làm gì; chúng ta sẽ biết, như bản tính thứ hai, phải cư xử với tha nhân ra làm sao. Ngay cả khi chúng ta phải khiển trách họ, thì cũng khiển trách với đầy tràn thương mến.
Thánh Matthêu đề cập tới cộng đoàn tiên khởi với những thành viên đang cố học hỏi và phấn đấu để trở Kitô hữu đích thực trong cả niềm tin và việc làm. Vì thế, tác giả sách Tin mừng đã hướng dẫn họ về một vấn đề quan trọng trong cả tương quan loài người cũng như trong Giáo hội: việc sửa lỗi cho người khác.
Một vài cách thức có thể tiến hành: gọi người đó ra trước công nghị, khiển trách và trục xuất người đó; gửi “đại diện” đến để đối chất với họ; gửi thư liệt kê những sai lỗi của họ và đòi họ phải thay đổi. Nhưng Đức Giêsu đặt phương cách của mình trên tình yêu thương dành cho những người lầm lỗi. Trước hết, thay vì chỉ ra tội lỗi của người khác và bắt đầu đàm tiếu, thì cá nhân người phát hiện ra phải đến gặp người phạm lỗi và nói cho họ biết cách riêng tư thôi, khuyến khích họ sửa đổi. Nếu như người đó chịu nghe, thì sự sai sót được sửa đổi và có thể làm cho tương quan với người phạm lỗi trước đó thêm sâu đậm.
Chúa Giêsu là người thực tế và biết rằng mọi sự không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Có thể đôi lúc phải sử dụng những cách thức khác nhau, ngay cả việc phải nhờ đến nhiều người trong cộng đoàn. Nếu người ấy vẫn nhất định không chịu thay đổi, thì sẽ bị xử như thể dân ngoại hay người thu thuế - hai loại người bị các anh chị em Dothái giáo xa lánh.
Nhưng chẳng phải những người ở bên ngoài như dân ngoại và thu thuế được Chúa Giêsu mời vào cùng bàn để ăn uống với cộng đoàn sao? Theo gương Ngài có khi nào ta phải bó tay với những kẻ ngang bướng trong cộng đoàn không? Thật khó mà đưa ra những giới hạn khi mà đời sống chung với nhau được hướng dẫn bằng tình yêu.
Chúng ta thường hay trích dẫn câu này: “Ở đâu có hai hoặc ba người tụ họ nhân danh Thầy, thì Thầy ở đó giữa họ”. Kitô hữu chúng ta gán câu nói này cho mọi cuộc hội họp cầu nguyện hoặc chia sẻ, dù là nhóm nhỏ. Quá đúng. Nhưng bối cảnh của câu nói này khiến nó chỉ mang một nghĩa duy nhất. Khi hai hoặc ba người cùng đến để khuyên nhủ người anh/chị em của mình về với đời sống cộng đoàn, thì Đức Giêsu bảo đảm rằng chúng ta không chỉ một mình làm điều đó, nhưng Ngài cùng đi với chúng ta dù trên đường cao tốc hay trong những con hẻm quanh co để mời gọi những kẻ lạc lối trở về.
Cũng một bối cảnh đó cho một câu nổi tiếng: “… nếu hai hoặc ba người trên trái đất này đồng ý với nhau bất cứ điều gì khi cầu nguyện, họ sẽ được ban cho…” Điều đó không nhằm đưa ra cách cầu nguyện chắc chắn để chúng ta đạt được điều mình muốn – kiểu chỉ cần gom một vài người cùng ý định để cùng cầu nguyện và họ sẽ đạt được điều mình muốn. Trong bối cảnh hôm nay, hai hoặc ba người cầu nguyện cho anh chị em đã lạc khỏi cộng đoàn. Họ phải cầu nguyện cho những người ấy với hy vọng họ có thể mang những người kia trở về. “Khi ở đâu có hai hoặc ba người tụ họp…”
Quý vị có thể thấy được tầm quan trọng của việc chữa lành trong Giáo hội, xưa cũng như nay.Làm sao chúng ta có thể lôi cuốn những người khác đến với sự sống chúng ta tìm được nới Chúa Kitô nếu như chúng ta lại tự chia rẽ với nhau? Và có đó những chia rẽ ngay trong Giáo hội hiện nay! Tại sao các phần tử trong Giáo hội, nhất là những người lãnh đạo, không đối chất với các giáo sĩ có dính líu đến lạm dụng tính dục trẻ vị thành niên để đòi hỏi họ phải thay đổi, và nếu cần, cắt họ không cho mục vụ nữa? Chẳng phải đó là đòi hỏi của bài Tin mừng hôm nay sao? Chẳng phải như thế là hành động yêu thương và công bằng đối với họ, với những nạn nhân trong quá khứ và tương lai của họ sao? Chúng ta có vẻ quá đặt nặng đến vẻ bề ngoài của sự hài hòa trong Giáo hội hơn là thực tế của những đổ vỡ nghiêm trọng trong cấu trúc. Một số các vị lãnh đạo trong Giáo hội không hoàn thành được vai trò ngôn sứ mà Êdêkien nêu ra hôm nay, vì họ được xem là “lính gác nhà Thiên Chúa.”
Giáo huấn về việc sửa lỗi cho những người lầm đường lạc lối nhằm mang lại sự chữa lành không chỉ áp dụng cho những người thi hành quyền lãnh đạo chính thức trong Giáo hội. Hai tuần trước chúng ta nghe Chúa Giêsu trao cho Phêrô quyền tháo buộc. Nếu không đọc tiếp Matthêu mà chỉ dừng lại ở điểm này thôi thì chúng ta có thể chỉ để những ai có trách nhiệm phải sửa chữa và khuyên bảo. Nhưng như thấy trong Tin mừng hôm nay, quyền tháo buộc đó được giao cho toàn thể cộng đoàn. “Amen, Thầy bảo thật anh em: dưới đất, anh em cầm buộc những điều gì, trên trời cũng cầm buộc như vậy; dưới đất, anh em tháo cởi những điều gì, trên trời cũng tháo cởi như vậy.”
Chúa Giêsu ban cho cộng đoàn một quyền rất lớn. Trong Giáo hội chúng ta băn khoăn về việc những vị có quyền thi hành thế nào trên niềm tin. Nhưng các phần tử cũng có quyền đó nhất là qua dấu chỉ của Thánh Thần hiện diện trong Phép Rửa. Và chúng ta biết rằng hai quyền này có lúc có thể đụng chạm nhau. Điều này hẳn nhiên đang xảy ra trong Giáo hội của chúng ta liên quan đến các vấn nạn như: kế hoạch hóa gia đình, ly dị, giáo sĩ kết hôn, chức thánh cho phụ nữ, các chính sách quốc gia và toàn cầu…
Không tránh những bàn luận như thế, trong Thánh lễ hôm nay chúng ta cầu nguyện làm sao để có thể giải quyết được những xung khắc nhờ những cuộc đối thoại cởi mở và dấu chỉ của việc chữa lành giữa những tiếng nói riêng biệt của mỗi cá nhân và thành phần, giáo sỹ hay giáo dân. Nếu chúng ta cố tránh bớt những đụng độ và để tình yêu hướng dẫn thì Chúa Giêsu hứa ở với chúng ta để hướng dẫn và chữa lành. Không ai dám nói rằng hòa giải là điều dễ dàng, nhất là khi mà cá nhân hay nhóm trong cộng đoàn đã bất hòa với nhau quá lâu. Tuy nhiên, Chúa Giêsu hứa rằng khi cộng đoàn đồng lòng và cùng nhau cầu xin sự hướng dẫn thì Ngài sẽ hiện diện để giúp chúng ta.
Êdêkien tự gọi mình là người canh gác cho nhà Israen. Ông được cắt đặt để canh gác dân của Chúa, báo cho biết các hiểm nguy từ bên ngoài cũng như sửa lỗi cho dân khi họ không sống đúng Thánh ước mà Thiên Chúa đã lập với họ. Quý vị còn biết “những người lính gác” nào nữa?
Tôi biết có cả một lớp người như thế trong Giáo hội – đó là ông bà chúng ta. Các ngài và các người Công giáo trước đó đã canh gác và phục vụ trong cộng đoàn. Các ngài là những thành viên then chốt của các chương trình mở của giáo xứ; đưa Mình Thánh cho người ốm; thu thực phẩm phát cho người nghèo; là các thừa tác viên Thánh Thể và đọc sách; đếm tiền thau; hát trong ca đoàn… Các ngài cũng không ngần ngại khi lên tiếng trong các buổi hội họp của giáo xứ khi thấy cần. Họ là những người khích lệ các cha xứ nhưng cũng không ngại đưa ra một “đề nghị hoặc hai cho lần tới”.
Các ông bà cũng đóng vai trò là lính canh trong gia đình mình, nhất là khi nhắc nhở con cháu về những thực hành đức tin và những điều phải giữ, dạy cháu giáo lý để chuẩn bị rước lễ lần đầu. Ông bà thực thi vai trò Êdêkien của mình như lính gác trong nhà Đức Chúa. Hay, các ngài thi hành vai trò là môn đệ của Chúa Giêsu khi ra ngoài đi tìm những kẻ lầm lạc và đưa họ trở về với mái nhà cộng đoàn.
Chúa Nhật tới là ngày của Ông Bà. Thật là thích hợp khi năm nay ngày ấy lại trùng với ngày 9 tháng 11, kỉ niệm 10 cuộc tấn công 9/11. Trong suốt nhiều tuần sau cuộc tấn công ấy, các ông bà và những vị cao niên là nguồn an ủi quan trọng trong cả gia đình lẫn ở cộng đoàn giáo xứ của ta. Làm sao chúng ta có thể nhận ra được sứ vụ quan trọng như lính canh và người an ủi khi chúng ta chuẩn bị cho cử hành phụng vụ tuần tới?
Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp
23rd SUNDAY IN ORDINARY TIME (A) -
Ezekiel 33: 7-9; Romans 13: 8-10; Matthew 18: 15-20
One of the most difficult things we can do in human relationships is to correct another. In some ways it’s not so hard. When we find fault with another, we go and confront them. We are convinced the other person is wrong and we have right on our side. So, we go to it – to challenge their wrongdoing, even if we have to raise our voice to get their attention. They, in turn, respond by raising their voices. Such encounters don’t do much to build relationships or community. But at the end of the exchange, just before walking off, we can say with a sense of satisfaction, "Well, don’t say I didn’t tell you!"
Another common way of dealing with someone’s offenses is to just not say anything. After all, why stir up conflict and hard feelings? While letting a wrong go may keep the silence and provide a superficial piece, it does nothing to help a relationship or a community grow. As in nature, icy conditions don’t provide a very good environment for new growth. It’s true in nature and very true among Christians, who hope to have a community that gives witness to Christ’s presence in our midst. Matthew wants the early church to realize we, the Christian community, have Christ in our midst and his presence marks the church as a different to kind of human community.
Writing to the Romans, Paul is concerned, as Jesus was, about the internal life and witness of the Christian community. He lists the principal commandments that will reflect the life of the community–no adultery, murder, stealing or coveting. It’s not that he dismisses these as past or unimportant, but he then lays down the overarching commandment that will see to and cover all the rest. It’s the commandment Jesus used to sum up his teachings: love God and love neighbor. The love of God is manifested concretely, Paul says, by how we love our neighbor as ourselves.
Paul tells us then that we "owe" one another that love. If we act lovingly the rest will fall into place–no adultery, killing, stealing and coveting. These can ruin the bonds that hold us together; while love and its consequent actions, will build up the community. With love as our guiding light, we won’t have to worry about the do’s and don’ts; we will, as by second nature, know how to act towards others. Even when we have to admonish them, we will do so out of love,
Matthew is addressing the early community whose members are learning and struggling to be truly Christian in both faith and works. So, the evangelist guides them in an important issue for both human and church relationships: the rehabilitation of an errant member.
Once again, several approaches are possible: call the person before the governing members, reprimand him/her and cast them out; send a "delegation" to confront them; send a letter listing the charges and challenge them to change their ways or else. But Jesus bases his approach on love for the delinquent. First of all, instead of pointing out to others a person’s sin and starting a chain of gossip, the individual observer is to go to the offender and talk to them privately encouraging them to change. If they do so, the breach is healed and there is the possibility of a deepening relationship with the former offender.
Jesus is a realist and knows that things don’t always go that smoothly. It may be necessary to try another process that involves more and then, still more members of the community. If the person still refuses to change, they are to be treated as a Gentile or tax collector–two groups of people who were shunned by their Jewish brothers and sisters.
Not so fast! Weren’t Gentiles and tax collectors the very outsiders Jesus welcomed to the table to eat and drink with his community? Following his example is there ever a time we should give up on the wayward members of our community? It’s hard to put limits if love is the guiding and over-arching source for our lives together.
We often quote, "For where two or three are gathered together in my name, then I am in the midst of them." We Christians apply this saying to any gathering of prayer or sharing, no matter how small the group. Rightly so. But the context for this quote puts a unique meaning to it. When two or three, out of love, go to a wandering sister or brother to convince them to change and return to the life of the community, then Christ assures us we are not on our own, that he has joined us as we go to the highways and byways to invite the alienated in.
The same context affects the well-known verse, "… if two or three agree on earth about anything for which they are to pray, it shall be granted to them...." This is not to suggest a sure way of praying so as to get what we want – just get a few people with the same intention to pray together and they will get what they pray for. In today’s context, the two or three are praying for their brother or sister who has wronged the community. They must pray for them with the hope they can win them back. "Where two or three are gathered…."
You can see how important reconciliation was and is in the church. How can we attract others to the life we have found in Christ if we are divided among ourselves? And there certainly are signs of division in the church today! Why didn’t church members, especially leaders, confront clergy accused of sexual abuse of minors and challenge them and, when necessary, remove them from active ministry? Isn’t that one of the things today’s gospel requires? Wouldn’t that have been the loving and just thing to do for them and for their past and future victims? We seemed more concerned with the façade of church harmony than the reality of horrible crevices in our structure. Some of our leaders failed to fulfill the prophetic role Ezekiel names today, for they are supposed to be, "sentinels for the house of God."
The teaching about correcting wandering and offending members in order to bring about reconciliation applies not just to those in official leadership. Two weeks ago we heard Christ give Peter the power to bind and loose. If we had stopped reading Matthew at that point we would just let those in charge act to correct and admonish. But we read today that the authority to bind is also given to the whole community. "Amen, I say to you, whatever you bind on earth shall be bound in heaven, and whatever you loose on earth shall be loosed in heaven."
The community has been given great authority by Jesus. In our church we have had tension about how those who have authority exercise it over the faithful. But the members also have their authority which is an essential sign of the Spirit’s presence in the baptized. As we know these two authorities can clash at times. They certainly do in our present church over such issues as, birth control, divorce, married clergy, women’s ordination, national and international policies, gays, etc.
Not to withdraw from those discussions, we could still pray at today’s Eucharist for a resolution of conflicts through open dialogue and gestures of reconciliation among the disparate voices of individuals and groups, ordained and lay. If we try to be less confrontational and more guided by love, Jesus promises to be with us to guide and heal. No one says reconciliation is easy, especially when groups and individuals in the community have been at loggerheads for a long time. Still, Jesus promises that when the community agrees and comes together to pray for guidance he will be there to assist us.
Ezekiel names himself a watchman (sentinel) for the house of Israel. He was assigned to watch over God’s people, name approaching dangers from the outside and also correct the people when they don’t live up to the covenant that God has made with them. Who are the "sentinels" you know?
I know a whole class of them in our church–our grandparents. They and older Catholics watch out for and minister in the community. They are key members of parish outreach programs; take communion to the sick; gather food for the poor; are Eucharistic ministers and lectors; count the collection on Monday mornings; sing in the choir and on and on. They are also not afraid to speak up at parish meetings when they feel there is a need. They are complimentary to the preacher, but also not afraid to make a "suggestion or two for next time."
Grandparents also play sentinel roles in their families, especially when they remind their children about their faith practices and the obligation to see to their grand children’s religious instruction and reception of the sacraments. Grandparents fulfill their Ezekiel-role as sentinels in God’s household. Or, they fulfill their roles as Jesus’ disciples when they go out to seek the wandering to bring them back home to the community.
Next Sunday is Grandparents’ Day. How appropriate that this year it falls on September 11th, the 10th anniversary of the attacks on 9/11. During those weeks following the attacks grandparents and seniors were an important source for comfort and consolation both in their families and for our church community. How shall we recognize their important ministry as sentinels and comforters as we prepare for next Sunday’s liturgy?