SAIGÒN - Sáng ngày 21/5/2008, Đức hồng y GB. Phạm Minh Mẫn đã truyền chức cho một phó tế là thầy Gioan Baotixita Đặng Kim Đoài, thuộc tu hội Truyền Giáo thánh Vincent De Paul, tại nguyện đường của tu hội Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn, Sài Gòn.
Từ tám giờ sáng, khuôn viên nhà nguyện đã có nhiều người qua lại, nhất là những người được phân công trong việc tổ chức. Đây là một thánh lễ trao tác vụ linh mục khá đặc biệt vì chỉ có một tân chức duy nhất đón nhận bí tích truyền chức thánh hôm nay.
Được biết, thầy GB. Đặng Kim Đoài sinh năm 1972, quê quán ở Ban Mê Thuột, dự tu từ năm 1992, là người đầu tiên của tu hội được bề trên chọn đi du học tại Mỹ, nên phải sắp xếp thời gian chịu chức sớm hơn so với một số thầy khác sẽ được thụ phong vào tháng tám năm nay.
Thánh lễ được bắt đầu bằng cuộc rước của đoàn đồng tế như ở nhiều nơi nhưng dường như bầu khí ở nơi đây trang nghiêm một cách khác thường. Trong phong thái bình an, vui tươi, bằng giọng nói chậm rãi trầm ấm, Đức hồng y nhắn nhủ với tân chức những ý rõ ràng:
“Linh mục là một thiên chức cao quí, một hồng ân Thiên Chúa ban. Trong đời sống thực tế, có nhiều sự việc làm cho người ta có cái nhìn về linh mục “không như lòng Chúa mong ước”, có người nhìn linh mục như là một công chức của một cơ chế Giáo Hội; rồi người ta mong cho linh mục sống, làm việc suy nghĩ, phục vụ như “lòng người ta mong ước!!”
Không thể như vậy! Từ ân sủng Chúa ban và lời cầu nguyện của nhiều người, linh mục được mời gọi để trở thành mục tử như Đức Giêsu. Muốn phác họa lại hình ảnh Chúa Giêsu là mục tử trong đời sống, linh mục phải biết gắn kết đời mình với những bí tích cử hành hằng ngày bằng tất cả con tim yêu mến, nhiệt thành.
Linh mục phải biết sống, thực hành những điều mình giảng dạy trong tình yêu thương chan hòa, nhất là đối với những người đau khổ và bất hạnh.
Khi lãnh nhận sứ vụ mới là cuộc đời bước sang giai đoạn mới, linh mục càng cần tiếp xúc với ơn Chúa, Lời Chúa phải thấm nhập vào con người của mình. Tất cả những chất liệu cần thiết ấy được soi sáng, hướng dẫn bởi Chúa Thánh Thần.
Từ những ý tưởng trên, Đức Hồng y ao ước mọi người cầu nguyện cho tất cả các mục tử để mỗi người hoàn thành sứ vụ của mình, các linh mục biết vâng phục bề trên, sống có trách nhiệm...”
Sau lời nhắn nhủ tân chức, Đức Hồng y thực hiện nghi thức truyền chức trong tiếng ca trầm bổng của ca đoàn do quí thầy, quí sơ đảm trách:
“Từ đó, vâng từ đó! Chúa gọi con.
Một phút trao lời ước, giao muôn vạn thuở.
Từ đây, vâng từ đây! Chúa chọn con,
Ấn tín trao tay là lời hứa sắt son.”
Thánh lễ truyền chức vừa xong là bắt đầu những lời chúc mừng nồng nhiệt đến với tân linh mục, người người đứng xếp hàng lãnh phép lành đầu tay của tân linh mục. Tân linh mục GB. Đặng Kim Đoài đã chọn khẩu hiệu bằng câu Kính Thánh như sau: “Mọi âu lo,hãy trút cả cho Người, vì Người chăm sóc anh em” (1 Pr 5,7)”.
Tiếp theo là thiệp mừng, hoa, bánh, tiệc mừng.
Khi được hỏi tâm trạng của cha mới ra sao nhất là khi được thụ phong một mình đặc biệt thì cha đã trả lời tâm tư như sau:
“Chúa đặt lên vai tôi cùng một lúc hai gánh đầy yêu thương: thứ nhất là từ nay sống đời linh mục đầy trọng trách; thứ hai là đi du học đến một đất nước chưa quen biết ai, là một người đầu tiên trong cộng đoàn đi sang Hoa Kỳ, lại phải đi một mình. Được chịu chức một mình cho nhà dòng và cả riêng mình nhưng đây là vì hướng tương lai của cộng đoàn dòng tu.
Thực sự, khi được tham dự vào chức tư tế của Đức Kitô tôi chỉ mong đời mình trở thành tấm bánh ngon cho người khác hưởng dùng, nhất là những người nghèo khổ. Dù là đi học nhưng tôi vẫn đồng hành cùng công việc truyền giáo của cộng đoàn”
Sau một chặng đường dày công khổ luyện, có phải hôm nay một thầy phó tế đã đi đến đích là đời linh mục? Có cần phải vun bón, tưới xới nữa hay không? Hay là bản thân sẽ cảm thấy bằng lòng, yên tâm vì chẳng có gì cao quí và an toàn cho bằng đời linh mục? Những lời nhắn nhủ trên của Đức Hồng y đã đủ để trả lời cho những câu hỏi này chưa?
Còn một thực tế nữa, ít ai nghĩ đến, người giáo dân Việt Nam rất quí mến, trân trọng các linh mục nên khi từ bậc “thầy” bước sang bậc “cha” sao mà khác biệt quá! Hình bóng của quí thầy lặng lẽ, âm thầm, cam go mà ít ai chú ý đến; có lẽ như thế lại tốt cho chặng đường cố gắng tu luyện của quí thầy hơn? Sự khác biệt của “thầy” và “cha” này chắc là để lại trong lòng mỗi vị tân chức một cảm nghĩ khác lạ trong lòng?
Hôm nay còn là một buổi sáng tốt đẹp, quá sự suy nghĩ, của một người mẹ già có người con út bước lên bàn thánh. Chắc là lòng bà vang lên nho nhỏ lời hát “Con hân hoan bướcc lên bàn thờ Chúa, Chúa làm hoan lạc tuổi xuân xanh con…”và khuôn mặt nhiều nếp nhăn của bà bỗng dưng rạng rỡ.
Từ tám giờ sáng, khuôn viên nhà nguyện đã có nhiều người qua lại, nhất là những người được phân công trong việc tổ chức. Đây là một thánh lễ trao tác vụ linh mục khá đặc biệt vì chỉ có một tân chức duy nhất đón nhận bí tích truyền chức thánh hôm nay. Được biết, thầy GB. Đặng Kim Đoài sinh năm 1972, quê quán ở Ban Mê Thuột, dự tu từ năm 1992, là người đầu tiên của tu hội được bề trên chọn đi du học tại Mỹ, nên phải sắp xếp thời gian chịu chức sớm hơn so với một số thầy khác sẽ được thụ phong vào tháng tám năm nay.
Thánh lễ được bắt đầu bằng cuộc rước của đoàn đồng tế như ở nhiều nơi nhưng dường như bầu khí ở nơi đây trang nghiêm một cách khác thường. Trong phong thái bình an, vui tươi, bằng giọng nói chậm rãi trầm ấm, Đức hồng y nhắn nhủ với tân chức những ý rõ ràng:
“Linh mục là một thiên chức cao quí, một hồng ân Thiên Chúa ban. Trong đời sống thực tế, có nhiều sự việc làm cho người ta có cái nhìn về linh mục “không như lòng Chúa mong ước”, có người nhìn linh mục như là một công chức của một cơ chế Giáo Hội; rồi người ta mong cho linh mục sống, làm việc suy nghĩ, phục vụ như “lòng người ta mong ước!!”
Không thể như vậy! Từ ân sủng Chúa ban và lời cầu nguyện của nhiều người, linh mục được mời gọi để trở thành mục tử như Đức Giêsu. Muốn phác họa lại hình ảnh Chúa Giêsu là mục tử trong đời sống, linh mục phải biết gắn kết đời mình với những bí tích cử hành hằng ngày bằng tất cả con tim yêu mến, nhiệt thành.
Linh mục phải biết sống, thực hành những điều mình giảng dạy trong tình yêu thương chan hòa, nhất là đối với những người đau khổ và bất hạnh.
Khi lãnh nhận sứ vụ mới là cuộc đời bước sang giai đoạn mới, linh mục càng cần tiếp xúc với ơn Chúa, Lời Chúa phải thấm nhập vào con người của mình. Tất cả những chất liệu cần thiết ấy được soi sáng, hướng dẫn bởi Chúa Thánh Thần.
Từ những ý tưởng trên, Đức Hồng y ao ước mọi người cầu nguyện cho tất cả các mục tử để mỗi người hoàn thành sứ vụ của mình, các linh mục biết vâng phục bề trên, sống có trách nhiệm...”
Sau lời nhắn nhủ tân chức, Đức Hồng y thực hiện nghi thức truyền chức trong tiếng ca trầm bổng của ca đoàn do quí thầy, quí sơ đảm trách:
“Từ đó, vâng từ đó! Chúa gọi con.
Một phút trao lời ước, giao muôn vạn thuở.
Từ đây, vâng từ đây! Chúa chọn con,
Ấn tín trao tay là lời hứa sắt son.”
Thánh lễ truyền chức vừa xong là bắt đầu những lời chúc mừng nồng nhiệt đến với tân linh mục, người người đứng xếp hàng lãnh phép lành đầu tay của tân linh mục. Tân linh mục GB. Đặng Kim Đoài đã chọn khẩu hiệu bằng câu Kính Thánh như sau: “Mọi âu lo,hãy trút cả cho Người, vì Người chăm sóc anh em” (1 Pr 5,7)”.
Tiếp theo là thiệp mừng, hoa, bánh, tiệc mừng.
Khi được hỏi tâm trạng của cha mới ra sao nhất là khi được thụ phong một mình đặc biệt thì cha đã trả lời tâm tư như sau:
“Chúa đặt lên vai tôi cùng một lúc hai gánh đầy yêu thương: thứ nhất là từ nay sống đời linh mục đầy trọng trách; thứ hai là đi du học đến một đất nước chưa quen biết ai, là một người đầu tiên trong cộng đoàn đi sang Hoa Kỳ, lại phải đi một mình. Được chịu chức một mình cho nhà dòng và cả riêng mình nhưng đây là vì hướng tương lai của cộng đoàn dòng tu.
Thực sự, khi được tham dự vào chức tư tế của Đức Kitô tôi chỉ mong đời mình trở thành tấm bánh ngon cho người khác hưởng dùng, nhất là những người nghèo khổ. Dù là đi học nhưng tôi vẫn đồng hành cùng công việc truyền giáo của cộng đoàn”
Sau một chặng đường dày công khổ luyện, có phải hôm nay một thầy phó tế đã đi đến đích là đời linh mục? Có cần phải vun bón, tưới xới nữa hay không? Hay là bản thân sẽ cảm thấy bằng lòng, yên tâm vì chẳng có gì cao quí và an toàn cho bằng đời linh mục? Những lời nhắn nhủ trên của Đức Hồng y đã đủ để trả lời cho những câu hỏi này chưa?
Còn một thực tế nữa, ít ai nghĩ đến, người giáo dân Việt Nam rất quí mến, trân trọng các linh mục nên khi từ bậc “thầy” bước sang bậc “cha” sao mà khác biệt quá! Hình bóng của quí thầy lặng lẽ, âm thầm, cam go mà ít ai chú ý đến; có lẽ như thế lại tốt cho chặng đường cố gắng tu luyện của quí thầy hơn? Sự khác biệt của “thầy” và “cha” này chắc là để lại trong lòng mỗi vị tân chức một cảm nghĩ khác lạ trong lòng?
Hôm nay còn là một buổi sáng tốt đẹp, quá sự suy nghĩ, của một người mẹ già có người con út bước lên bàn thánh. Chắc là lòng bà vang lên nho nhỏ lời hát “Con hân hoan bướcc lên bàn thờ Chúa, Chúa làm hoan lạc tuổi xuân xanh con…”và khuôn mặt nhiều nếp nhăn của bà bỗng dưng rạng rỡ.