« Chúng ta cần niềm hy vọng để sống, như cần khí Oxy để thở »
Bài giảng tĩnh tâm Mùa Vọng thứ ba của Cha Cantalamessa ở Giáo Triều
Zenit : Trong bài giảng tĩnh tâm Mùa Vọng thứ ba cũng là bài giảng tỉnh tâm mùa Vọng sau cùng cho Giáo Triều, Cha Cantalamessa đã xác tín rằng niềm hy vọng vào Thiên Chúa không thể làm thất vọng, vì nếu Thiên Chúa đã ban cho chúng ta Con của Ngài, làm sao Ngài có thể không ban cho chúng ta mọi thứ khác ? Và Cha giảng thuyết đã đề nghị một « sự áp dụng thiêng liêng và thực hành nội dung thần học của thông điệp » của ĐTC Biển Đức XVI về Đức Cậy.
Dựa vào thánh Phaolô, Cha giảng phòng nhấn mạnh rằng việc trao ban người Con là « bảo đảm cho mọi thứ còn lại, và trước tiên là sự sống đời đời ».
Đối với cha Cantalamessa, cho dầu người ta thường ít nói về Đức Cậy so với hai nhân đức đối thần khác là Đức Tin và Đức Ái, thế nhưng chính Đức Cậy củng cố hai nhân đức đối thần kia. Ngài trích dẫn văn hào Charles Péguy, người đã « so sánh ba nhân đức đối thần như ba chị em ». Cô bé Đức Cậy đi giữa hai bà chị của mình, nhưng trái với vẻ bên ngoài, đó không phải là Đức Tin và Đức Ái củng cố Đức Cậy, nhưng trái lại, « chính cô bé Đức Cậy củng cố hai người chị kia; nếu cô bé ngừng, tất cả đều ngừng ».
Tuy nhiên Cha Cantalamessa cũng cho thấy rằng chúng ta sẽ « không triển nở nhiều trong Đức Cậy mà không có hiệu lực của Chúa Thánh Thần » và chúng ta không thể « chữa lành căn bệnh ngụy hại nhất trong mọi căn bệnh : tuyệt vọng, chán nản » mà không có Thánh Thần Thiên Chúa. Thánh Thần như là « nhựa thơm chữa lành », Người là « hương thơm mà Chúa Giêsu đã để lại sau Ngài, khi trải qua trần gian này ».
Cha giảng thuyết khẳng định : « là những thụ tạo, chúng ta cần niềm hy vọng để sống, như cần khí Oxy để thở ». « Ở đâu tái sinh niềm hy vọng, ở đó, trước hết, tái sinh niềm vui ».
Trích dẫn thánh Phaolô, cha Cantalamessa đã giải thích rằng « các tín hữu được cứu độ trong niềm hy vọng » và vì thế họ phải « vui mừng trong hy họng ». « Không phải là những người hy vọng được hạnh phúc, nhưng là những con người hạnh phúc hy vọng, hạnh phúc từ bây giờ, vì chỉ sự kiện hy vọng ».
Bài giảng tĩnh tâm Mùa Vọng thứ ba của Cha Cantalamessa ở Giáo Triều
Zenit : Trong bài giảng tĩnh tâm Mùa Vọng thứ ba cũng là bài giảng tỉnh tâm mùa Vọng sau cùng cho Giáo Triều, Cha Cantalamessa đã xác tín rằng niềm hy vọng vào Thiên Chúa không thể làm thất vọng, vì nếu Thiên Chúa đã ban cho chúng ta Con của Ngài, làm sao Ngài có thể không ban cho chúng ta mọi thứ khác ? Và Cha giảng thuyết đã đề nghị một « sự áp dụng thiêng liêng và thực hành nội dung thần học của thông điệp » của ĐTC Biển Đức XVI về Đức Cậy.
Dựa vào thánh Phaolô, Cha giảng phòng nhấn mạnh rằng việc trao ban người Con là « bảo đảm cho mọi thứ còn lại, và trước tiên là sự sống đời đời ».
Đối với cha Cantalamessa, cho dầu người ta thường ít nói về Đức Cậy so với hai nhân đức đối thần khác là Đức Tin và Đức Ái, thế nhưng chính Đức Cậy củng cố hai nhân đức đối thần kia. Ngài trích dẫn văn hào Charles Péguy, người đã « so sánh ba nhân đức đối thần như ba chị em ». Cô bé Đức Cậy đi giữa hai bà chị của mình, nhưng trái với vẻ bên ngoài, đó không phải là Đức Tin và Đức Ái củng cố Đức Cậy, nhưng trái lại, « chính cô bé Đức Cậy củng cố hai người chị kia; nếu cô bé ngừng, tất cả đều ngừng ».
Tuy nhiên Cha Cantalamessa cũng cho thấy rằng chúng ta sẽ « không triển nở nhiều trong Đức Cậy mà không có hiệu lực của Chúa Thánh Thần » và chúng ta không thể « chữa lành căn bệnh ngụy hại nhất trong mọi căn bệnh : tuyệt vọng, chán nản » mà không có Thánh Thần Thiên Chúa. Thánh Thần như là « nhựa thơm chữa lành », Người là « hương thơm mà Chúa Giêsu đã để lại sau Ngài, khi trải qua trần gian này ».
Cha giảng thuyết khẳng định : « là những thụ tạo, chúng ta cần niềm hy vọng để sống, như cần khí Oxy để thở ». « Ở đâu tái sinh niềm hy vọng, ở đó, trước hết, tái sinh niềm vui ».
Trích dẫn thánh Phaolô, cha Cantalamessa đã giải thích rằng « các tín hữu được cứu độ trong niềm hy vọng » và vì thế họ phải « vui mừng trong hy họng ». « Không phải là những người hy vọng được hạnh phúc, nhưng là những con người hạnh phúc hy vọng, hạnh phúc từ bây giờ, vì chỉ sự kiện hy vọng ».