THU VỀ Ngồi bên cửa sổ ngắm thu sang Có rặng cây xanh, có nắng vàng Rồi muà đông đến, muà đông đến Một năm dương thế lại sắp tàn, Không giấu, không che lấp tuổi trần Lòng người con Chúa chẳng bâng khuâng, Ngày nào còn thở, còn tha thiết Nhiều năm, nhiều tuổi, nhiều tình thân. Cuộc sống nào đâu có đẹp hoài Con đường theo Chúa lắm chông gai Ngay trong Nhà Chúa nhiều trở ngại CAIN giết em mình, thưở sơ khai... Từ đó, giòng sông đã đục rồi Vì lòng ganh tị vẫn sục sôi! Chao ôi! nếu biết là hư ảnh Có hại nhau chăng giữa cõi đời? Cho nên Thầy chết giữa gian trần Máu Thầy nhuộm thắm cả toàn thân. Tiếng gọi đầu tiên khi sống lại: Maria! Maria! con giật mình! Con nghe hơi thở và mùi tóc: Dấu hiệu huy hoàng buổi Phục Sinh Cho con trìu mến những dấu đinh Mỗi chiếc đinh sâu: một khối tình Có Thầy, con thấy vạn trăng sao lấp lánh đất trời, đẹp biết bao! Hoa cười trong tiếng nhạc ru êm Gió hát lời ca vọng bên thềm... Con đâu có muốn gì hơn nữa Lửa đốt lên rồi, Lửa Trái Tim! Mặc tiết Thu về, mặc lá rơi Dù cho cảnh vật có đổi dời thì Thầy vẫn giữ lời trung tín: "Thầy ở bên con đến muôn đời "...
|
|
Đông Khê
|
|