Sống Lại với Đức Kitô
Nguyễn Văn Thành4/8/2007
Pdf Email cho bạn bè In Ra Tăng Cỡ Chữ Giảm Cỡ Chữ Cỡ Chữ Ban Đầu

SỐNG LẠI VỚI ĐỨC KITÔ

Khi Sống Lại với Đức Kitô, trong tất cả xương da và máu huyết của mình, mỗi người trong chúng ta, không loại trừ một ai, đang thể hiện cùng một lúc, nhiều thực thể khác biệt nhau, nhưng kết hợp mật thiết vào nhau và nuôi sống lẫn nhau.

Thực thể thứ nhất là chính con người của Đức Kitô đang có mặt trong bản thân và cuộc đời của tôi. Phải chăng khi sống Đức Tin của mình, tôi cũng có khả năng khẳng quyết giống như Thánh Phaolô :

« Không phải tôi sống. Chính Đức Kitô sống trong tôi ».

Tôi mặc lấy con người và lối nhìn của Ngài.

Tôi mang vào mình những tâm tình của Ngài.

Chính ngày hôm nay, tôi chịu đóng đinh vào Thánh Giá cùng với Ngài,

Cũng nhờ đo, chính ngày hôm nay tôi đang được sống lại với Ngài
» (Gl 2,20).

Thực thể thứ hai là cùng với mỗi thành viên trong lòng Hội Thánh, chính ngày hôm nay, tôi đang tiếp nối công trình mà Đức Kitô đã kinh qua trong cuộc đời trần thế của Ngài.

Tôi bổ túc những gì đang còn thiếu sót, trong cuộc đời làm người của Ngài, cho đến ngày Ngài trở lại trong Vinh Quang (Cl 1, 24).

Chính vì lý do nầy, bao lâu còn có một người bị đàn áp và bốc lột, trong lòng xã hội, chính Đức Kitô đang còn bị bốc lột và đàn áp.

Bao lâu còn có một người phải ngủ đêm trên đường phố, chính Đức Kitô đang còn là người vô gia cư có mặt giữa chúng ta.

Bao lâu trên thế giới nầy, còn có một trẻ em đang bị lạm dụng tình dục, chính Đức Kitô đang vác Thánh Giá và leo lên Ngọn Đồi Gôn-gô-tha.

***

Tuy nhiên, những cách trình bày hay là lời tuyên xưng của tôi trên đây, chỉ là « thanh là phèng phèng, chũm chọe xoang xoảng » (1Cr 13, 1), chừng nào Đức Tin vào Đức Kitô chưa được chứng minh và chứng nghiệm, một cách toàn bộ và toàn diện, trong bốn lãnh vực làm người của tôi sau đây :

Lãnh vực thứ nhất là Thân gồm có con người xác thể của tôi. Cho nên,

Bao lâu bàn tay tôi chưa làm, bước chân tôi chưa đi, nghĩa là tôi chưa thể hiện Đức Tin, bằng những tác động cụ thể và khách quan, tôi chưa phải là « người làm chứng đích thực về Đức Kitô ».

Nói khác đi, trong cuộc đời Đức Tin, tôi đang còn là một khán giả, đứng nhìn từ ngoài.

Tôi chưa « dấn thân, nhập cuộc », can đảm bước đi theo Đức Kitô và đứng thẳng dưới chân Thánh Giá với Ngài, giống như Mẹ Maria, trên ngọn đồi Gôn-gô-tha.

Lãnh vực thứ hai là Trí. Nhờ biết vận dụng Tư duy và Trí thông minh, tôi ý thức một cách sáng suốt về những giai đoạn đi tới, trên con đường Đức Tin của tôi.

Hiện tại tôi đang đứng ở đâu ?

Mục đích cuối cùng của đời tôi là gì ?

Tôi sử dụng những phương thức nào để chuyển biến mục đích cuối cùng ấy thành hiện thực cụ thể mỗi ngày trong lòng cuộc đời?

Nếu có những chướng ngại xuất hiện, tôi biết rõ khi nào cần thay đổi lộ trình, khi nào phải can trường tiến tới.

Không những tôi làm điều ấy cho bản thân và cuộc đời của mình, tôi còn có trách nhiệm chia sẻ và đóng góp lối nhìn của tôi, cho bao nhiêu người khác đang sống hai bên cạnh tôi.

Trong tinh thần và lăng kính ấy, sống Đức Tin còn mang ý nghĩa là « Chia sẻ và Đồng hành » với mỗi người anh chị em, trên con đường làm người. Ai buồn mà lòng tôi không khổ đau ? Ai cô đơn mà tôi không lại gần chăm nom, ủy lạo ? Ai đang trầm luân trong tuyệt vọng mà tôi không sẵn sàng hiến tặng một cánh tay nâng đỡ ?

Lãnh vực thứ ba là Tâm. Nhiệt tình và hăng say là bộ mặt bên ngoài của những ai đang ngày ngày cố quyết « bắt chước Đức Kitô », trong cuộc đời trần thế của mình. Tình Yêu lúc bấy giờ là động cơ thúc đẩy mọi đường đi nẻo về của họ.

Trong những quan hệ tiếp xúc hằng ngày, khi có một vấn đề xảy ra với bất cứ người nào, Tình Yêu là câu trả lời của họ.

Khi có một tai ương hoạn nạn đang đe dọa cuộc đời, Tình Yêu là điểm tựa cuối cùng của họ.

Khi có người lên tiếng tố cáo, bôi nhọ, tấn công và kết án, câu trả lời của họ là Tình Yêu và Thứ Tha.

Theo lối nhìn bình thường và tự nhiên của đại đa số quần chúng, cách trả lời như vậy là điên rồ, hèn nhát và ngu dại (1Cr 1, 18).

Tuy nhiên, trên Thánh Giá Đức Kitô đã chọn lựa cách trả lời ấy, với một tâm hồn hoàn toàn tự do và sáng suốt, với trọn vẹn con người của mình.

Lãnh vực thứ tư là Đạo.

Đạo ở đây có nghĩa là con đường làm người.

Hơn ai hết, chính Thiên Chúa, mà tôi yêu mến và tôn thờ, đã chọn lựa con đường làm người nầy, trong một khoảng thời gian dài hơn ba mươi năm, để cho con người biết làm người với nhau, thậm chí với những người thuộc phe bên kia, không đồng quan điểm và lập trường chính trị với chúng ta.

Trong tinh thần và lăng kính nầy, bao lâu chúng ta cố quyết « SỐNG ĐẠO », ưu tiên số một của chúng ta là tôn trọng tính người của kẻ khác, sẵn sàng THỨ THA vô điều kiện, cho những người đang đóng đinh chúng ta vào Thánh Giá…

Trái lại, khi lợi dụng mọi cơ hội để gieo rắc hận thù, bạo động và chiến tranh… phải chăng chúng ta đang thực sự « sống Đức Tin vào Đức Kitô » ?

***

Theo lối nhìn của Tổ Tiên và Cha Ông chúng ta, không có thân chúng ta chỉ là con « Mộc Tinh » trong lòng Quê Hương, nghĩa là một cây chiên đàn không có gốc, không có rễ, không có lá, cũng như không có hoa. Ngày ngày chúng ta lang thang phiêu bạt khắp đó đây, để đe dọa và lường gạt kẻ khác.

Không có Trí, chúng ta chỉ là những con « Sơn Tinh và Thủy Tinh », đang tìm cách tận diệt lẫn nhau từ đời nầy qua đời khác. Rốt cuộc, chúng ta chỉ trối lại cho con cháu, một gia tài đổ nát và tang thương.

Không có Tâm, chúng ta chỉ là những con « Ngư Tinh », trong lòng cuộc sống. Thay vì nuôi dưỡng, xây dựng, đóng góp, chúng ta chỉ đầu độc và làm ô nhiễm toàn thể cuộc sống của anh chị em đồng bào.

Không có Đạo, chúng ta chỉ là những con « Hồ Tinh », len lỏi, nằm vùng, trên khắp mọi nẻo đường của Đất Nước. Trong cách làm và cách sống của chúng ta, người khác chỉ là công cụ hay là đồ vật nhằm thõa mản những nhu cầu bốc lột, đàn áp, hối lộ và tham tàn của chúng ta.

Vậy, nếu ngày hôm nay, Đức Kitô trở lại lần thứ hai, trong cuộc đời trần thế nầy, tôi sẽ là ai, là gì trước con mắt của Ngài ?

Phải chăng tôi còn đón nhận làm của mình, Lời Yêu Thương của Ngài : « Anh em hãy thương mến nhau, để thế gian nhận biết anh em là đồ đệ của Thầy ».

Phải chăng tôi còn Tin và Sống Lời Thứ Tha của Ngài trên Thánh Giá « Xin Cha tha cho họ… »

Những vần thơ sau đây có phản ảnh được một phần nào tâm hồn của tôi hay không ?

« Từng bước đi, đường Đức Tin diệu vợi,

« Quyết ấn mạnh dấu chân Con Người Mới,

« Lo băng bó vết thương còn lở lói,

« Gieo an lạc vào lòng ai mòn mỏi,

« Ngày ngày cưu mang Biển Trời Cao Cả,

« Thở Thần Khí, biến Đời thành Phép Lạ ».

Lausanne, Thụy Sĩ - Phục Sinh năm 2007

See Also

12/24/2006
Xin ban cho con Ơn Bình An…
Nguyễn Văn Thành
6/2/2009
Mục vụ Giáo lý Trẻ em: Tầm quan trọng của việc giảng dậy Giáo lý
Lm. Giuse Vũ Tiến Tặng
3/1/2008
Khi Satan đưa ra những chiêu bài lung lạc… Đức Kitô đã đối diện và xử lý như thế nào ?
Nguyễn Văn Thành
5/4/2005
Âm vang tuần tu đức ở Roma: Ấm lòng quê hương
Lm. Nguyễn ngọc Thế sj
9/30/2009
Đức Giêsu đối với việc ly dị và các trẻ em
Lm PX Vũ Phan Long, ofm
10/7/2006
Đức Chúa Giêsu đối với việc ly dị và các trẻ em
LM. Phanxicô Vũ Phan Long
6/30/2009
Canh tân Sư phạm Giáo lý: Đào tạo nhân cách trẻ em
Gioan Lê Quang Vinh
10/1/2007
Ba loại cám dỗ trong lòng Hội Thánh Việt Nam
Nguyễn Văn Thành
1/9/2007
Ðồng hành với Đức Kitô
Nguyễn Văn Thành
1/8/2007
Sống Đức Tin vào Đức Kitô
Nguyễn Văn Thành
3/9/2007
Giáo lý Công giáo với vấn đề quyền tư hữu (6)
LM JB Bùi châu Thi
5/21/2009
Hướng về quê hương vĩnh cửu trên trời
LM. Trần Bình Trọng
5/28/2006
Hướng về quê hương vĩnh cửu trên trời
LM. Trần Bình Trọng
10/11/2008
Tài liệu về Giáo lý: Tâm điểm đức tin Kitô giáo
Ban Huấn Giáo GP Kontum
8/7/2007
Giới thiệu Trang Web của Ủy Ban Giáo Lý Việt Nam tại Hoa Kỳ
Paul Phạm Khôi
12/18/2004
Hội Thánh nói gì về những trẻ em chết mà vẫn chưa được rửa tội
Anthony Lê
7/11/2008
Thiếu niên Công giáo yêu quê hương dân tộc
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
8/15/2005
Cùng người bạn trẻ thân thương: Tôn trọng văn hóa, tôn giáo của người
Frère Fortunat Phong, FSC
8/10/2004
Cùng người bạn trẻ thân thương : Tôn trọng văn hóa, tôn giáo của người
Frère Fortunat Phong, FSC
3/12/2009
Sống Tnh Thức # 38: Xây Vạn Lý Trường Thành Hay Xây Tâm Linh
Phó tế: JB Nguyễn văn Định