Cầu nguyện
LM. Martin Trần Minh Quân, S.J3/19/2017
Pdf Email cho bạn bè In Ra Tăng Cỡ Chữ Giảm Cỡ Chữ Cỡ Chữ Ban Đầu

CẦU NGUYỆN (Mt 17, 1-8)

Biến cố Chúa biến hình cho chúng ta một hình ảnh sinh động về Thiên Chúa. Có một cái gì đó liên hệ giữa Đức Giêsu của hôm qua và chúng ta hôm nay. Bạn và tôi, thật khó mà tưởng tượng nổi sự ‘biến hình’ của bản thân, nhưng một lẽ nào đó, chúng ta ước mơ nó xảy đến, phải không? Ta muốn nhìn, muốn cảm thấy, và trở nên một con người khác hơn cái tôi của hiện hữu. Vô số những tín hiệu ta nhận được từ thế giới quanh ta đã như là nguồn thôi thúc sự đổi thay, sự biến dạng. Dáng vẻ bề ngoài, những gì ta có, và nhất là kẻ bàng quang nghĩ gì về ta, thấy gì nơi ta.

Nỗi ám ảnh về việc thiên hạ nhìn ta dưới nhãn quang nào đã thậm chí đưa chúng ta tới nghĩ suy: hình dạng ta sẽ ra sao trước mặt Thiên Chúa. Đây thật là điều nực cười vì ta cứ làm như thể Chúa chẳng thấu rõ ta là ai: trong lẫn ngoài.

Có phải đó cũng chính là nguyên nhân làm ta không muốn cầu nguyện bởi vì ta sợ rằng một khi ta tâm tình với Chúa, Ngài sẽ hiểu nết xấu của ta rõ hơn; hoặc như là ta chưa ở trong sự tuyệt hảo cần thiết? Ta nghĩ là ta cần phải sẵn sàng khi Chúa đến, điều này đúng thôi. Nhưng có đôi khi ta đi xa hơn đến độ tưởng rằng ta có thể tiên đoán ngày và giờ ấy. Và rất có thể ta cũng tưởng mình sẵn sàng được theo kiểu của Phêrô, Giacôbê, Gioan hôm nay: “Chúng con sẵn sàng, xin cho chúng con lập ba lều . . .”

Tôi còn nhớ những câu chuyện của 30 ngày tĩnh tâm dài. Trong khi chiêm niệm, tôi luôn tưởng đời tôi cũng như một căn nhà ấm cúng. Tôi cứ mải miết dọn dẹp, lau rửa mỗi ngày. Cửa trước được trang hoàng kỹ lưỡng chờ Ngài đến. Mà thật, tôi chờ và khao khát Ngài. Thế nhưng hình bóng của Giêsu chưa bao giờ xuất hiện từ ngưỡng cửa đầy hoa và thảm đỏ. Ngài đã đến trong đời tôi mà không qua ngưỡng cửa ấy, bởi lúc thì Ngài vào cửa sau, khi thì chui qua ống khói, và thậm chí có lần Ngài trèo cửa sổ mà vào.

Trong lúc ta bận rộn tô vẽ cho đời mình trông cho đẹp mắt, gọn ghẽ và tuyệt hảo trước Nhan Thánh, thì lời nhắn gửi của Chúa Giêsu hôm nay lại là sự quan trọng của những biến đổi đích thực rất người. Biến đổi là công việc của Thiên Chúa, không phải là việc của ta. Thường lắm khi ta cứ bỏ lỡ một chi tiết quan trọng (như các Tông Đồ ngày xưa cũng phạm phải) là viễn tượng của sự đẹp đẽ, sự tuyệt hảo luôn được theo sau bằng những tiên đoán của Chúa Giêsu về chính những đau khổ và sự chết.

Vậy thì làm sao chúng ta có thể thực thi những điều này? Tôi muốn đề nghị hôm nay về nhiệm vụ của ta trong sự ‘biến hình’ cho bản thân: mở lòng ra cho quyền năng của Thiên Chúa được thực thi. Và theo kinh nghiện truyền thống thì còn gì có giá trị hơn khi ta để cho năng lực của Ngài tràn vào qua việc cầu nguyện?

Bởi đó, trong giây phút này đây, tôi muốn chia xẻ với các bạn về đời cầu nguyện, về sự quan trọng trong cách nhìn Thiên Chúa của ta, về những lý do khiến ta bỏ lơ nguyện ngắm, những nguy cơ gặp phải khi cầu nguyện, về sự thực hành cầu nguyện trong đời sống và những hoa trái tiềm ẩn từ nó.

Trong quyển sách “Clinging,” Emilie Griffin đã nói rằng cầu nguyện chẳng phải là những chi ta làm, mà là chính Chúa Kitô làm trong ta. Theo bà, cầu nguyện giúp ta ‘cling’ (bám chặt) vào Thiên Chúa, và giải phóng ta khỏi tư tưởng ‘tự làm lấy,’ ‘không lệ thuộc’—những tư tưởng đẩy ta xa Ngài.

Clinging không phải là những tư tưởng hay phương thức của cầu nguyện mà chỉ là những bước dọ dẫm, những kinh nghiệm của nó mà thôi. Bởi thế mà ngay cả Thiên Chúa khi muốn phá tan khỏi ta những bức tường ngăn cách, thì Ngài cũng đi rất từ tốn, nhẹ nhàng vì Ngài chẳng muốn làm ta sợ hãi hay thậm chí đe dọa sự tự do của ta.

Karl Rahner đã viết: “Chẳng phải con vồ lấy Cha, nhưng chính Cha chộp lấy con.” Mà Thiên Chúa này là ai mà lại chộp lấy ta trong cầu nguyện? Ta nhìn Chúa dưới nhãn quang nào? Ta đã cầu nguyện với một Thiên Chúa, Đấng chỉ dùng quyền năng để cho đi hay giữ lại những điều tốt, để cân đo đong đếm sự thưởng phạt, hay để gửi đến ta bao khó khăn, đau khổ hầu thử thách ta xem ta có xứng đáng vào hưởng cuộc sống thần thánh mai hậu? Hay ta cầu nguyện với một Thiên Chúa, Đấng dắt ta ra khỏi những khó khăn do chính ta và anh em tạo nên?

Chúng ta cần xét lại về cách nhìn Thiên Chúa thật cẩn thận để xem xem nó có thực sự giống với Thiên Chúa của Tạo Thành, của xuất hành, của Đức Giêsu cứu đời, của Thánh Thần trong ngày Hiện Xuống, của sự huyền nhiệm, của các tiên tri những kẻ rao giảng công bình qua các thời đại – một Thiên Chúa luôn yêu thương. Nói theo kiểu Griffin: “Chúng ta được Ngài yêu chẳng phải vì ta đạo đức mà vì qua tình yêu ấy, Ngài sẽ làm ta nên đạo đức hơn.”

Những lý do khiến ta ngại cầu nguyện. Khi tôi cầu nguyện, tôi chẳng có cảm giác gì hết. Sự vô cảm này lắm khi lại do chính sự thờ ơ, tự thu mình trong hệ thống phòng thủ tiềm ẩn trong lòng tôi – những thứ bảo vệ tôi khỏi cái mà tôi sợ nhất: sự chối từ. Hơn nữa, nếu tôi cầu nguyện mà không có cảm giác gì hết thì điều này đã nói gì cho tôi hay về cảm giác của Thiên Chúa lúc đó đối với tôi?

Lý do khác: khi tôi cầu nguyện, tôi không tập trung vào cái mà Chúa ban cho nhưng mà vào thứ mà Ngài còn cất dấu cứ như thể Ngài là Thiên Chúa kiểu ông già Noel, mang trong mình một danh sách dài và xét năm lần bẩy lượt xem ta làm tốt hay xấu.

Lý do thứ ba: cầu nguyện là một việc quá hiển nhiên, tìm một lối về, một ngã rẽ khi tôi chạm trán với tham vọng của đời thường. Griffin đã gọi “cầu nguyện là một manh mối còn ẩn nấp trong đồng cỏ bao la.” Hay nói khác đi, cầu hoài mà chả được. Sự nhận xét này thường khởi phát từ những con người chả bao giờ cầu nguyện hoặc từ kẻ muốn biết muốn tìm một khởi phát cho những lối thoát. Điều cần nhớ là Thiên Chúa biết cách đáp trả lời cầu của ta hơn ta tưởng ta suy. Đã từ lâu tôi bỏ đi việc cầu nguyện cho người khác một cách chi tiết mà thay vào đó là xin Chúa ban cho họ những chi mà họ thực sự cần. Dĩ nhiên, khi họ gặp hoạn nạn, khổ đau về tinh thần, vật chất hay tâm lý, tôi đã xin Ngài an ủi, thêm sức và ban cho họ cảm nhận về sự hiện hữu của Ngài trong những đau khổ ấy.

Lý do kế: ta cầu nguyện mà lòng thấy khô khan vô tả. Tôi đề nghị một cách nhìn khác hơn cho cảm giác khô khan và trống rỗng của ta. Đó là thay vì nhìn thấy sự trống rỗng, ta nhận ra cái mênh mang của lòng ta đang khao khát chờ Ngài đong đầy và dằn lắc. Há chẳng phải khi đói và lúc khát thì thức ăn và nước uống trở nên ngon hơn sao? Đây cũng chính là một trong những lý do của chay tịnh hầu giúp ta gọt dũa cho sắc khao khát được có Ngài. Thông thường tim ta cũng giống như đầu, tay và bao tử cứ đầy ắp những thứ đẩu đâu làm ta chẳng còn chỗ chứa. Qua cầu nguyện, ta có cơ hội trỗng rỗng đủ để Ngài thực sự được chào đón.

Có lẽ ngáng trở lớn nhất khi cầu nguyện là sự sợ phải im lặng. Thứ im lặng mà qua nó, ta cảm thấy cái ham muốn gần gũi, nhưng đồng thời cũng là những dằn vặt của tiến hay lui, khao khát hay chối từ. Nói một cách khác đi, cầu nguyện là nguy cơ, mà nó là nguy cơ thật bạn ạ. Nguy cơ rằng Thiên Chúa sẽ biến đổi ta, thay cách nhìn của ta, sự hiểu biết của ta, giá trị, ưu tiên... và tệ hơn nữa biến ta thành một kẻ mà ta chẳng thể chấp nhận. Rồi chúng ta có thể sẽ bắt đầu quan tâm đến giá trị khác hay anh em đồng loại theo cách làm ta không mấy thoải mái; hoặc ta ngừng quan tâm đến một số giá trị ưu tiên của riêng mình.

Hồi còn trong nhà tập, một lần ngồi nói chuyện với Cha Giám Tập, Cha đã hỏi tôi: “Phải chăng con sợ Chúa biến đổi mình vì rất có thể Ngài sẽ đưa con đến một mẫu người mà con không chấp nhận?” Có lẽ Cha nói đúng.

Mặt khác, qua cầu nguyện, ta có cơ may cảnh giác với những ấn tượng sai, những mặt nạ của đời ta và thậm chí ta có thể quên đi mà dâng hiến cái ưu tư, sợ hãi, và phiền muộn của ta cho Ngài. Như Griffin nói: “Đồng bạc duy nhất mà ta có thể dâng là chính con người của ta.” Và nếu như ta keo kiệt ở điểm này thì ta chỉ cách ly mình ra khỏi cái tôi thật của ta mà thôi. Thậm chí nếu ta miễn cưỡng với Thiên Chúa thì như một bài thơ nào đã viết: “ Nếu bạn chẳng thành tâm khi cầu nguyện Mà chỉ dâng Chúa những tâm tư khô cạn, hay những kiêu căng và hồ nghi, Thì trong tình yêu bao la của Ngài, Nhận được đồng bạc xấu xí làm phần thưởng là bạn đã may lắm thay!”

Các bạn mến, khi chúng ta dâng Ngài thời giờ quý báu, khi tất cả những kiểu cách, kế hoạch, phương thức được quét sạch đi thì lúc ấy, ta sẽ nghe Ngài nói với ta trong chỗ lặng lẽ nhất của trái tim. Và điều Chúa nói là tên gọi của chính ta. Chỉ trong tiếng gọi và lắng nghe ấy, ta biết rằng ta thuộc về Người.

Nhìn một người bạn, ta có thể nói người đó có đời sống cầu nguyện sâu sắc. Bởi họ sống rất nhân hậu, vị tha, khiêm tốn, nhẫn nại, cởi mở, và bình tĩnh trước khó khăn. Có lẽ là qua cầu nguyện, đời sống nội tâm của họ đã phủ lấp cái ngoại hình ồn ào đáng ghét.

Thế nên bạn ơi, khi cầu nguyện, đừng lo lắng cho việc nên đứng hay ngồi, quỳ hay nằm. Đừng ưu tư về việc nên đọc kinh Lạy Cha cách chậm rãi, hay đọc một đoạn Phúc Âm, cầu nguyện với nét nhạc, với Thánh Tích hay dùng Kinh Mân Côi. Phương thức luôn thay đổi mà đề tài thường dễ thương thuyết.

Cầu nguyện thực sự là im lặng trước Thánh Nhan và thả hồn trong tình yêu của Thượng Đế. Cầu nguyện tự nó không phải là thành công hay thất bại mà là đưa cái tôi của ta vào lòng Ngài, vì Thiên Chúa luôn luôn yêu ta, nhất là lúc ta trở về từ những vấp ngã: “Con muốn ở nơi những bước chân Ngài đi, bởi trước khi bước đi, Ngài đã nhìn xuống lòng đất, Và qua đó Ngài thấy con mà chúc lành cho”.

Vâng, hãy cầu nguyện luôn vì Thiên Chúa muốn chúc lành và biến đổi con người yếu đuối của ta.

LM Martin Trần Minh Quân, S.J

See Also

3/10/2017
Mùa chay trong nếp sống Giáo Hội Công giáo
Lm. Daminh Nguyễn ngọc Long
3/7/2017
Giải đáp phụng vụ: Tại sao không rút khô các Bình nước thánh nhà thờ trong Mùa Chay?
Nguyễn Trọng Đa
2/27/2017
Con số huyền nhiệm trong Thánh Kinh : Những Đoản Khúc Số 40
Đinh Văn Tiến Hùng
2/23/2017
Truyền thống
Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa
11/26/2016
Thời gian mùa Vọng
Lm. Đa Minh Nguyễn Ngọc Long
11/21/2016
Giải đáp phụng vụ: Mùa Vọng Phụng vụ được hình thành như thế nào?
Nguyễn Trọng Đa
7/27/2016
Muà bầu cử Hoa Kỳ: những mưu mô tìm Lá Phiếu Công Giáo cuả liên danh Clinton-Kaine.
Trần Mạnh Trác
5/11/2016
Mùa Bầu Cử 2016 Mỹ – Giới chức Công Giáo lo tìm một phương hướng.
Trần Mạnh Trác
5/10/2016
Mùa Bầu Cử 2016 Mỹ – Người đáng ghét nhất sẽ làm tổng thống?
Trần Mạnh Trác
3/27/2016
Hành trình hướng tới hiệp nhất Kitô Giáo : Bài giảng thứ V Mùa Chay 2016 của Cha Cantalamessa
Lm Phêrô Nguyễn Văn Hương
3/18/2016
Giải đáp phụng vụ: Nói thêm về ăn chay kiêng thịt
Nguyễn Trọng Đa
3/17/2016
Hôn nhân và Gia đình : Bài giảng thứ tư Mùa Chay của cha Raniero Cantalamessa
Lm. Phêrô Nguyễn Văn Hương
3/12/2016
Trả Lời Như Thế Nào?
Nguyễn Trung Tây
3/8/2016
Giải đáp phụng vụ: Tại sao các bài đọc Tin Mừng Chúa nhật Mùa Chay trong Năm A được gợi ý đọc trong các năm B và C nữa?
Nguyễn Trọng Đa
2/24/2016
Thờ phượng trong Thần Khí và sự thật : Những suy tư về Sacrosanctum Concilium
Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Hương
2/23/2016
Giải đáp phụng vụ: Buộc xưng tội trong mùa Chay không?
Nguyễn Trọng Đa
11/28/2015
Sứ điệp 4 cây nến mùa vọng.
Lm. Đaminh Nguyễn Ngọc Long
11/17/2015
Giải đáp phụng vụ: Tiêu chuẩn chọn bài đọc ngày thường Mùa Thường Niên
Nguyễn Trọng Đa
3/2/2015
Thương khó, khổ nạn.
Lm. Stephanô Huỳnh Trụ
2/22/2015
Suy tư Mùa Chay
Vũ Van An