Các Bản Báo Cáo Sau Cho Thấy Còn Rất Nhiều Vấn Nạn - Tuy Nhiên Cũng Có Những Giải Pháp

(GENEVA, 6-3-2004 Zenit) -- Hai bản báo cáo mới đây của của các nhóm có liên hệ tới Tổ Chức Liên Hiệp Quốc đã dấy lên lại cuộc tranh luận về sự toàn cầu hóa. Bản báo cáo đầu tiên, là bản báo cáo mới nhất được công bố vào ngày 24 tháng 2 vừa qua, và được xuất bản bởi Hội Đồng Thế Giới về Chiều Kích Xã Hội của Việc Toàn Cầu Hóa. 26 thành viên của Nhóm này gồm có các viện sĩ, các chính trị gia và các đại diện của nhiều tổ chức khác nhau, với sự chủ tọa của Tổng Thống Phần Lan Tarja Halonen và Tổng Thống William Mkapa của nước Tanzania

Bản báo cáo của họ có nhan đề, “Một Sự Toàn Cầu Hóa Công Bằng: Tạo Ra Nhiều Cơ Hội Cho Tất Cả Mọi Người”. Bản báo cáo nêu ra rằng, sự toàn cầu hóa cần phải được thay đổi để mang lại sự “công bằng và mời gọi sự tham gia của hết thảy mọi người.” Những vấn nạn được nêu ra trong bản báo cáo cho thấy có sự chênh lệch trầm trọng trong nền kinh tế toàn cầu và sự thất bại của việc toàn cầu hóa nhằm đáp ứng những nguyện vọng của những người hầu mong kiếm tìm được “những công việc xứng đáng để giúp cải thiện tương lai của con, cháu họ.”

Tuy nhiên, bản báo cáo cũng nhìn nhận ra rằng, việc toàn cầu hóa “đã đem lại rất nhiều lợi ích…. cổ võ sự cởi mở của các xã hội, những nền kinh tế mở và khuyến khích sự trao đổi hàng hóa, các ý tưởng và tri thức một cách tự do hơn.”

Ủy Hội được thành lập nên do sự đề nghị của ông Juan Somavia, Tổng Giám Đốc của Tổ Chức Lao Động Quốc Tế. Trong buổi họp báo về việc công bố bản báo cáo kể trên, ông Somavia nói Tổ Chức Lao Động Quốc Tế triệu tập Ủy Hội để kiếm tìm ra những đề nghị nhằm mang lợi các lợi ích chung cho những vấn đề vốn mang tính “song song độc hành.”

Bản báo cáo được đưa ra sau gần hai năm nghiên cứu, tham vấn và được tiến hành tại hơn 20 quốc gia. Một trong những điểm chung mấu chốt nổi bật, đó là những mối quan ngại về công ăn việc làm, những sự đe dọa đến các tổ chức truyền thống như gia đình và trường học, và những lo ngại về việc đề ra những luật lệ thiếu sự công bằng nhằm ủng hộ và bảo vệ cho các quốc gia mạnh và giàu có. Những quan ngại khác cũng được nêu ra có liên quan tới việc di cư và việc đòi hỏi chính phủ cần có phải có những hành động một cách hữu hiệu hơn.

Những Cải Cách Cần Phải Được Thực Hiện

Bản báo cáo trích dẩn ra những vấn nạn, “vốn không có liên hệ gì đến sự toàn cầu hóa cả, mà đó là sự quản lý điều hành kém cõi của một số quốc gia. Thị trường thế giới vẫn cứ tiếp tục lớn mạnh mà không cần đến sự phát triển tương quan, sự vận hành có hiệu quả và công bằng của nền kinh tế và của các tổ chức xã hội.”

Để khắc phục những thiếu xót này,Ủy Hội đã đề nghị ra một số các cải cách. Bản báo cáo của Ủy Hội đòi hỏi chính phủ của các quốc gia cần phải tôn trọng đến những nhu cầu, và những lợi ích của các quốc gia khác trong việc hình thành nên những chính sách về mặt đối nội. Đề nghị này nhắm vào các các quốc gia đại tư bản vốn đưa ra những chính sách có sự ảnh hưởng rộng lớn và trên bình diện toàn cầu.

Bản báo cáo cũng còn kêu gọi cần phải chú trọng nhiều hơn nữa về các nguyên tắc căn bản của nền dân chủ, sự công bằng xã hội, nhân quyền và luật lệ. Cũng như việc hình thành nên những cơ cấu mang tính quốc gia nhằm khuyến khích và tạo điều kiện cho các doanh nghiệp được tham dự vào một nền kinh tế thị trường hoạt động có hiệu quả.

Để có thể phân chia rộng rãi các lợi ích mang đến từ sự toàn cầu hóa, bản báo cáo kêu gọi việc thúc đẩy sự tham gia của những nền kinh tế không theo một nguyên tắc nào vào dòng chảy chung của nền kinh tế toàn cầu bằng các chính sách nhằm đảm bảo những quyền lợi của chủ lẫn thợ.

Một số thay đổi được đề nghị có liên quan đến việc điều hành nền thương mại và tài chánh của những hệ thống toàn cầu. Bản báo cáo kêu gọi cởi bỏ những hàng rào thị trường về các loại hàng hóa nhập từ các nước đang phát triển, đặc biệt là trong những lãnh vực mà các nước đang phát triển có nhiều lợi thế cạnh tranh như các sản phẩm về ngành dệt và nông nghiệp, chẳng hạn.

Ủy Hội cũng ghi nhận ra những dòng chảy tài chánh xuyên quốc gia ngày càng lớn mạnh một cách đồ sộ, mặc dầu hệ thống tài chánh vẫn còn có những lổ hỏng. Bản báo cáo cũng nêu ra các nổ lực để đối phó với gánh nặng về nợ nần của các quốc gia đang phát triển ngày càng gia tăng, cũng như, kêu gọi các nước giàu có nên gia tăng viện trợ quốc tế.

Còn về sự phối hợp của các vấn đề mang tính toàn cầu, bản báo cáo bày tỏ sự tin tưởng vào hệ thống vận hành của nhiều phía thông qua đại gia đình Liên Hiệp Quốc, và nó cũng kêu gọi những tổ chức như Ngân Hàng Thế Giới, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế, và Tổ Chức Thương Mại Thế Giới hãy trở nên “những tổ chức dân chủ và có trách nhiệm hơn nữa đối với mọi người dân” để tài trợ cho những dự án tại các nước đang phát triển.

Cởi Mở Sự Kinh Doanh, Thương Mại

Bản báo cáo thứ hai về vấn đề toàn cầu hóa nhấn mạnh đến tầm quan trọng của tư doanh trong việc tái điều chỉnh lại sự chênh lệch của nền kinh tế. Bản báo cáo dưới nhan đề, “Cởi Mở Sự Kinh Doanh Thương Mại: Tạo Công Ăn Việc Làm Cho Những Người Nghèo”, được báo cáo cho Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Kofi Anna vào hôm thứ hai vừa qua bởi Ủy Hội chuyên về Lĩnh Vực Kinh Tế và Phát Triển Tư Nhân.

Ủy Hội với sự đồng chủ tịch của Thủ Tướng Canada là Paul Martin và Cựu Tổng Thống Mêhicô là Ernesto Zedillo, được triệu tập bởi Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc cách đây chín tháng nhằm nghiên cứu những trắc trở ảnh hưởng đến sự phát triển của những lãnh vực nghèo nhất tại các nước đang phát triển. Ủy Hội gồm có 15 thành viên xuất phát từ kinh doanh, kinh tế phát triển và chính phủ.

Bản báo cáo của Ủy Hội này là một phần trong sách lược nhằm đáp ứng Những Mục Tiêu Phát Triển của Thiên Niên Kỷ vào năm 2015 sắp tới. Những mục tiêu này được phỏng theo qua cuộc họp của các nhà lãnh đạo của tất cả các quốc gia và chính phủ vào tháng 9 năm 2000 vừa qua, được tổ chức tại trụ sở của Liên Hiệp Quốc ở New York.

Nhằm lý giải tại sao Ủy Hội cho rằng cần phải có sự ưu tiên hàng đầu cho vai trò của các doanh nghiệp tư nhân, bản báo cáo đưa ra những quan sát qua đó cho thấy việc đầu tư tư nhân trong lãnh vực nội địa chiếm khoảng từ 10% đến 12% trong tổng sản lượng quốc nội vào những năm của thập niên 1990, so với 7% của việc đầu tư của nhà nước trên bình diện quốc nội và 2% đến 5% của việc đầu tư trực tiếp của nước ngoài. Hơn thế nữa, những nguồn tài nguyên khác cũng đã được đem ra nghiên cứu như tiềm năng và giá trị của đất đai, chính là những tài sản nội địa vốn cần phải được chú ý quan tâm hơn là việc đề ra những giải pháp thay thế khác.

Thủ Tướng Martin, phát biểu tại cuộc họp báo nhằm trình bày bản báo cáo cùng với Tổng Thư Ký Annan và Cựu Tổng Thống Zedillo, đã nói rằng, “Đã lâu lắm rồi, những chuyên gia về nghiên cứu phát triển đã không chú ý, hay đã xem thường vai trò của sự kinh doanh tư nhân trong việc tạo ra sự phát triển của nền kinh tế, cung cấp công ăn việc làm và nâng cao hiệu quả. Các chính phủ cần phải kiếm tìm những phương cách nhằm mang những công dân của nước mình ra khỏi tình trạng nghèo đói kinh niên bằng việc tạo ra những điều kiện thuận lợi để cho việc tư doanh được phát triển và lớn mạnh.”

Các Bước Cần Phải Được Thực Hiện

Những hành động cấp thời cần phải được thực hiện ngay, vì bản báo cáo trích dẫn số liệu cho thấy có đến 4 tỉ người trên thế giới này có thu nhập dưới 1,500 đô la mỗi năm. Lãnh vực tư doanh có thể xóa bỏ đi sự nghèo đói, vì theo bản báo cáo, “nó đóng góp vào việc làm phát triển nền kinh tế và những người nghèo khổ có nhiều sự chọn lựa hơn về những hàng hóa và dịch vụ có giá rẻ.” Điều này không những tạo ra nhu cầu về công ăn việc làm, giúp gia tăng thu nhập mà còn giúp cải thiện về chất lượng đời sống.

Một đề nghị cải tổ được cùng đề cập đến trong bản báo cáo của Tổ Chức Lao Động Quốc Tế đó là việc cần phải đưa những lãnh vực kinh doanh nhỏ, không chính thức hòa nhập vào dòng chảy chung của nền kinh tế và của luật pháp. Để thực hiện được điều này, có những trở ngại cần phải được loại bỏ. Bản báo cáo về việc “Cởi mở kinh doanh tư nhân” ghi nhận rằng phần lớn các thành viên của dòng chảy kinh tế chung thường bị đánh thuế quá đáng, và những luật lệ, những đòi hỏi của chính phủ thì rất phức tạp và gây ra nhiều tốn kém.

Một trong những cải cách được đề nghị trong bản báo cáo đó là:

  • - Các doanh nghiệp tư nhân cần phải có tài chánh, kiến thức, và kỷ năng để cạnh tranh ngang bằng với những doanh nghiệp khác trong nền kinh tế nội địa.
  • - Cần phải đơn giản hóa những quy định, những luật lệ ảnh hưởng đến việc xuất, nhập và điều hành của các doanh nghiệp tư nhân.
  • - Chính phủ tại các quốc gia đang phát triển nên tạo ra những môi trường về kinh doanh và đầu tư lànnh mạnh có lợi ích chung cho hầu hết các doanh nghiệp tư doanh (có liên quan đến nội thương, ngoại thương, hay chính trị vân vân). Điều này cũng liên quan đến việc tạo ra một môi trường xã hội bền vững, không xoay động, cũng như việc tạo ra các luật lệ về cạnh tranh, các chính sách kinh tế xã hội hợp lý và hiệu quả.
  • - Các chính phủ cần phải thiết lập nên những hệ thống pháp lý và luật lệ hoạt động chặt chẽ, hiệu quả để bảo vệ tác quyền và giải quyết những tranh chấp hợp đồng.
  • - Cần phải tạo sự dễ dãi trong việc huy động vốn tư nhân.
  • - Lãnh vực tư doanh, riêng bản thân nó, cũng đòi hỏi cần phải có sự nghiên cứu kỹ lưỡng trong việc đề ra những cách thức điều hành doanh nghiệp, rõ ràng và minh bạch.
Bản báo cáo cũng không quên đề cập đến trách nhiệm của những quốc gia giàu có trong việc giúp đở các quốc gia đang phát triển. Cần phải có sự gia tăng về viện trợ phát triển và cải cách lại hệ thống kinh doanh toàn cầu nhằm tạo cơ hội kinh tế bình đẳng cho các nhà sản xuất ở các nước đang phát triển. Bản báo cáo cũng còn đề nghị đến việc cần phải có sự phối hợp nhịp nhàng hơn nữa giữa các tổ chức phát triển đa quốc gia và song phương.

Tuy nhiên, bản báo cáo cũng nêu ra rằng “nhiệm vụ quan trọng và chính yếu để đạt đến sự phát triển lớn mạnh và công bằng tùy thuộc phần lớn vào các quốc gia đang phát triển.” Vì lợi ích của hàng tỉ người nghèo trên khắp thế giới này, hơn bao giờ hết, việc diện đối với những trách nhiệm này là một nhiệm vụ cấp thiết, quan trọng.