Giêrusalem: Aniza là một phụ nữ Palestine 66 tuổi đang đau đớn do bệnh tiểu đường trầm trọng. Bà đã được đưa vào bệnh viện vài lần để chữa trị ở khu nhà dân cũ kỹ của các Nữ tu Dòng ‘Đức Bà Sầu Bi’ ở Abu Bis, phía Đông ngoại ô Giêrusalem. Bà đã giữ thói quen đi bộ về nhà mỗi ngày, để giữ liên lạc với gia đình bà. Nữ tu người Pháp Marie Dominique Croyal, người điều hành khu nhà, nói với Thông tấn xã MISNA: “Kể từ khi người Israel bắt đầu xây dựng ‘bức tường’, bà Aniza đã bị cô lập giữa cộng đồng của chúng tôi, cùng với 50 người già khác”.
Leo qua ‘hàng rào’ - theo cách gọi của nhà chức trách Tel Aviv - đối với người phụ nữ đang bị đau đớn do bệnh tiểu đường này là điều không thể. Ngay cả taxi - không thể phương tiện đi lại đắt giá có hiệu quả trong việc đi vòng 20 cây số để băng qua vài trăm mét hàng rào xi măng - hiện cũng bị cấm. Vị Nữ tu lên án: “Những người sinh sống ở Bờ Tây, nghĩa là sống ở phía bên kia bức tường, không có quyền đi lại bằng taxi ở Giêrusalem”.
Bức tường cao 9 mét, được chính phủ Ariel Sharon xây với mong muốn ngăn chặn các phần tử khủng bố Palestine, hiện đang thực sự chia cắt nửa ngọn đồi trước mặt nhà của các Nữ tu, chỉ cách cổng chính vài mét. Nữ tu Dominique e ngại: “Bức tường được tiến hàn, từng bước một: tạm thời nhân sự của chúng tôi sắp xếp làm việc ở đây nhưng luôn luôn đến trể. Nhưng điều gì sẽ sớm xảy ra?”. Nhưng không may Nữ tu đã có một ý tưởng: Chúng tôi đang có nguy cơ sa thải nhân sự người Palestine của chúng tôi sinh sống ở Abu Dis và thuê người sống ở Giêrusalem
Có sự chỉ trích của gia đình 18 cộng tác viên của dòng ‘Đức Bà sầu Bi’, sẽ bị cướp đoạt nguồn thu nhập cho việc phục vụ ở Bờ Tây. Giọng của vị nữ tu qua điện thoại với MISNA bị ảnh hưởng một cách rõ ràng: phục vụ phía bên này bức tường trở nên không thể: “Tối qua các binh lính vây quanh nhà tế bần và một tá nhân viên của chúng tôi đã đợi nhiều giờ trước khi về nhà”. Một vài ngày trước, khu vườn của dòng ‘Đức Bà Sầu Bi’ là chổ tựa cho hàng trăm người Palestine ẩn náu để chú tâm vào việc trong phút chốc trèo sang cái mà họ gọi là “bức tường của xấu hổ”. Vị giám đốc khu nhà giải thích: “Sáng nay Tôi chỉ thấy 3 người ở trong vườn: binh lính Israel đã tăng cường kiểm soát khu vực của chúng tôi và vì thế người dân cố gắng leo sang bức tường ở một nơi khác, hướng về vườn Ôliu”.
Nữ tu Dominique lo lắng nhất về người già: “Họ có nguy cơ bị kết tội không được di chuyển: chúng tôi cách trung tâm Giêrusalem 4km, nhưng một số họ đi về hướng Bethany. Nhưng điều đó bây giờ không thực hiện được nữa”. Trong vài ngày tới Toà Án Quốc tế Hague sẽ mở để quyết định tính hợp pháp của bức tường. Trong khi đó, hôm 18-02-2004 Ủy ban Quốc tế của Hồng Thập Tự quả quyết rằng ‘hàng rào’ vi phạm Luật nhân đạo quốc tế. Nữ tu Dominique cũng quan tâm đến tính hạn chế tự do hoạt động cho người Palestine ở Abu Dis: “Gia đình của những người khách của chúng tôi không còn có thể đến thăm. Hôm qua (18-02), đích thân tôi đưa một cụ ông đến bệnh viện, vì người thân của ông không được phép đến Giêrusalem”. Cùng với 3 nữ tu khác - hai nữ tu Leban và một Ai Cập - Nữ tu Dominique không biết điều gì sắp xảy ra trong tương lai, nhưng tiếp tục nhiệm vụ khó khăn, Nữ tu giải thích: “Những giờ phút này đã từng xảy ra ở đây năm 1957. Vì thế chúng tôi sẽ tiếp tục công việc phục vụ của chúng tôi, mặt dù những ngày như thế cần một nỗ lực lớn”. Sự cay đắng nghiệt ngã vẫn còn bên trong: “Vào thời điểm này, sự sống ở bên kia bức tường: ở đây có sa mạc, sa mạc của những con tim”.
Leo qua ‘hàng rào’ - theo cách gọi của nhà chức trách Tel Aviv - đối với người phụ nữ đang bị đau đớn do bệnh tiểu đường này là điều không thể. Ngay cả taxi - không thể phương tiện đi lại đắt giá có hiệu quả trong việc đi vòng 20 cây số để băng qua vài trăm mét hàng rào xi măng - hiện cũng bị cấm. Vị Nữ tu lên án: “Những người sinh sống ở Bờ Tây, nghĩa là sống ở phía bên kia bức tường, không có quyền đi lại bằng taxi ở Giêrusalem”. Bức tường cao 9 mét, được chính phủ Ariel Sharon xây với mong muốn ngăn chặn các phần tử khủng bố Palestine, hiện đang thực sự chia cắt nửa ngọn đồi trước mặt nhà của các Nữ tu, chỉ cách cổng chính vài mét. Nữ tu Dominique e ngại: “Bức tường được tiến hàn, từng bước một: tạm thời nhân sự của chúng tôi sắp xếp làm việc ở đây nhưng luôn luôn đến trể. Nhưng điều gì sẽ sớm xảy ra?”. Nhưng không may Nữ tu đã có một ý tưởng: Chúng tôi đang có nguy cơ sa thải nhân sự người Palestine của chúng tôi sinh sống ở Abu Dis và thuê người sống ở Giêrusalem
Có sự chỉ trích của gia đình 18 cộng tác viên của dòng ‘Đức Bà sầu Bi’, sẽ bị cướp đoạt nguồn thu nhập cho việc phục vụ ở Bờ Tây. Giọng của vị nữ tu qua điện thoại với MISNA bị ảnh hưởng một cách rõ ràng: phục vụ phía bên này bức tường trở nên không thể: “Tối qua các binh lính vây quanh nhà tế bần và một tá nhân viên của chúng tôi đã đợi nhiều giờ trước khi về nhà”. Một vài ngày trước, khu vườn của dòng ‘Đức Bà Sầu Bi’ là chổ tựa cho hàng trăm người Palestine ẩn náu để chú tâm vào việc trong phút chốc trèo sang cái mà họ gọi là “bức tường của xấu hổ”. Vị giám đốc khu nhà giải thích: “Sáng nay Tôi chỉ thấy 3 người ở trong vườn: binh lính Israel đã tăng cường kiểm soát khu vực của chúng tôi và vì thế người dân cố gắng leo sang bức tường ở một nơi khác, hướng về vườn Ôliu”.
Nữ tu Dominique lo lắng nhất về người già: “Họ có nguy cơ bị kết tội không được di chuyển: chúng tôi cách trung tâm Giêrusalem 4km, nhưng một số họ đi về hướng Bethany. Nhưng điều đó bây giờ không thực hiện được nữa”. Trong vài ngày tới Toà Án Quốc tế Hague sẽ mở để quyết định tính hợp pháp của bức tường. Trong khi đó, hôm 18-02-2004 Ủy ban Quốc tế của Hồng Thập Tự quả quyết rằng ‘hàng rào’ vi phạm Luật nhân đạo quốc tế. Nữ tu Dominique cũng quan tâm đến tính hạn chế tự do hoạt động cho người Palestine ở Abu Dis: “Gia đình của những người khách của chúng tôi không còn có thể đến thăm. Hôm qua (18-02), đích thân tôi đưa một cụ ông đến bệnh viện, vì người thân của ông không được phép đến Giêrusalem”. Cùng với 3 nữ tu khác - hai nữ tu Leban và một Ai Cập - Nữ tu Dominique không biết điều gì sắp xảy ra trong tương lai, nhưng tiếp tục nhiệm vụ khó khăn, Nữ tu giải thích: “Những giờ phút này đã từng xảy ra ở đây năm 1957. Vì thế chúng tôi sẽ tiếp tục công việc phục vụ của chúng tôi, mặt dù những ngày như thế cần một nỗ lực lớn”. Sự cay đắng nghiệt ngã vẫn còn bên trong: “Vào thời điểm này, sự sống ở bên kia bức tường: ở đây có sa mạc, sa mạc của những con tim”.