Linh đạo đặt trọng tâm về Chúa Giêsu của Mẹ Têrêsa

VATICAN (Zenit.org).-Phần 2 bài suy niệm thứ ba mùa Vọng do Linh Mục Dòng Capuchin, Cha Raniero Cantalamessa,giảng vào ngày Thứ Sáu 19/12 trước sự hiện diện của Đức Giáo Hoàng và các thành phần Giáo triều Roma.

advent,mùa vọng,bài giảng,Cantalamessa

* * *

Cha Raniero Cantalamessa

Mùa Vọng 2003 tại Phủ Giáo Hoàng

Bài giảng thứ ba

."Anh Em có biết Chúa Kitô sống động không?"..

4.Không thể nghĩ ra một tình yêu nào lớn hơn tình yêu của Đức Kitô

Dầu sao giờ này một lễ Giáng sinh đang gần kề. Mẹ Têrêsa nhắc cho chúng ta nhớ hôm nay về nguồn mạch bí ẩn của việc Mẹ phục vụ người nghèo và của toàn đời sống của Mẹ: đó là tình yêu Chúa Giêsu. và sự này cũng là bí quyết cử hành một lễ Giáng sinh thật sự. Trong kinh hát mừng Giáng sinh "Adeste Fideles" có một câu: "Sic nos amantem quis non redamaret?" Làm sao người ta không thể đáp trả tình yêu của Đấng đã yêu thương chúng ta?" Một con tim đầy yêu thương là cái nôi duy nhất mà Chúa Giêsu muốn đến trong lễ Giáng sinh.

Nhưng có thể tim ở đâu tình yêu nay? Mẹ Têrêsa biết phải kiếm tình yêu đó nơi ai là nơi Đức Maria! Một trong những kinh của Mẹ như sau:

"Lạy Mẹ Maria, người Mẹ yêu quí nhất của con, xin Mẹ ban cho con con tim của Mẹ rất đẹp, rất tinh ròng. rất vẹn sạch, rất đầy tình yêu và khiêm tốn, ngõ hầu con có thể nhận rước Chúa Giêsu như Mẹ--và xin Mẹ hối hả để trao Người tới những người khác" [15]

Nhưng về điểm này, chúng ta phải bạo dạn hơn Mẹ Têrêsa.Tôi sẽ tự giải thích. Mẹ Têrêsa có một linh đạo đáng khâm phục, tôi đã cố gắng mang ra ánh sáng tới một mức độ nào đó. Nhưng linh đạo cuả Mẹ cũng như của Cha Pio, bị đánh dấu bằng thời điểm trong đó cả hai được hình thành. Điều thiếu sót trong suy tư thần học--không phải trong sự sống!-- là một viển tượng Ba Ngôi rõ ràng mà ngày nay sau Công đồng, xuất hiện như nguồn mạch và hình thức của mọi sự thánh thiện Kitô hữu, ví dụ như [trong tông thư] "Novo Millennio Ineunte," Như thỉnh nguyện viên án phong thánh cho Mẹ, linh đạo của Mẹ tập trung vào Chua Giêsu hơn là về Chúa Ba Ngôi.

Mẹ Têrêsa có nhiều kinh nguyện khác nhau và xúc tích dâng lên Đức Trinh Nữ, nhưng không có một kinh nào dâng lên Chúa Thánh Thần--ít nhất trong những bài viết được biết mới đây dâng lên Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần chỉ được nhắc tới họa hiếm và gần như cách ngẫu nhiên trong những trường hợp thuộc công thức truyền thống trong phụng vụ. Không còn nghi ngờ gì nữa là sự thánh thiện của Mẹ, cũng như của tất cả các thánh, từ đầu chí cuối là công trình của Chúa Thánh Thần. Khi qui chiếu về sự khôn ngoan các thánh, Thánh Bonaventura nói: "không ai nhận rước Người trừ khi Người được ao ước, và không ai ao ước Người trừ khi được Chúa Thánh Thần kích động thâm sâu" [16] Chỉ khi nào vai trò này của Chúa Thánh Thần không đủ đưa ra ánh sáng trong sự đào tạo thiêng liêng và thần học.

Phúc thay, không phải sự hiểu biết sâu rộng thần học làm nên các thánh, nhưng là tính anh hùng đức bác ái. Hơn nữa, không vị thánh nào lại được tất cả đoàn sủng và múc cạn mọi tìềm năng chứa đựng trong thần linh là Chúa Kitô. Sự viên mãn gặp được trong toàn thể các thánh, nghĩa là trong Giáo hội, chớ không phải từng cá nhân. Các thành viên của một tu viện có thể khôn ngoan đến nổi giữ được nguyên vẹn di sản do đấng sáng lập lưu lại, nhưng đồng thời vẫn cởi mở nhận lãnh những ánh sáng và những ân sủng mới mà Thần khi không ngừng ban xuống cho Giáo hội.

Người ta lúng túng bởi những phong trào và những cộng đồng trong đó mọi sự--mọi lời nói của Chúa, mọi sự nhận thức và sáng kiến thiêng liêng--phải được chuyển đi một cách khắc khe qua những con người cò trách nhiệm hay là qua đấng sáng lập và từ người ấy được truyền xuống. Bên trong đoàn sủng chung, dường như con người phủ nhận có những tương quan nguồn gốc của mình với Chúa, và biến mình thành những người lập đi lập lại một cách đơn thuần.

Băt đầu từ viễn ảnh Ba Ngôi, chúng ta khám ra cái gì mới mẻ về tình yêu của Chúa Giêsu? Một sự việc lạ lùng: một tình yêu hoàn hảo, vô cùng hiện hữu đối với Chúa Giêsu, tình yêu duy nhất xứng với Người một tình yêu "không thể nghĩ đến tình yêu nào lớn hơn," và chúng ta khám phá rằng đối với chúng ta có khả năng làm thành phần đó, làm sự đó thành của riêng cho mình, nhận lãnh Chúa Giêsu với điều ấy trong lễ Giáng sinh. Đó là tình yêu mà Chúa Cha yêu Con mình, trong chính hành vi sinh ra Người.

Chúng ta nhận lãnh tình yêu này trong bí tich rửa tội, bởi vì tình yêu Chúa Cha yêu Chúa Con từ thuở đời đời được gọi là Chúa Thánh Thần và chúng ta lãnh nhận Chúa Thánh Thần. Điều chúng ta nghĩ là "tình yêu của Thiên Chúa đổ xuống tâm hồn chúng ta qua Chúa Thánh Thần " (x. Rm 5:5) nếu không phải nói theo nghĩa đen đến tình yêu của Thiên Chúa tức là tình yêu đời đời, không được sáng tạo, với tình yêu đó Chúa Cha yêu Chúa Con và từ nơi Người tất cả tình yêu khác phát sinh hay sao?

Lần trước tôi đã nói rằng các nhà thần bí không phải là một hạng người Kitô hữu biệt lập, các vị không hiện hữu để làm kinh ngạc chúng ta, nhưng để chỉ cho chúng ta tất cả theo một nghĩa bao quát hơn đó là sự phát triển sự sống trọn vẹn theo ân sủng là gì. Và các nhà thần bí dạy chúng ta chính xác điều này: là nhờ ân sủng chúng ta được tháp vào cơn lốc của sự sống Ba Ngôi. Thánh Gioan Thánh Giá nói Thiên Chúa truyền sang cho linh hồn cũng như một tình yêu Người truyền xuống cho người Con, dầu sự này không xảy ra bởi bản tính, nhưng bởi sự hiệp nhất.. . Linh hồn chia sẻ trong Chúa, bằng cách hoàn thành chung với Người đến công trình của Ba Ngôi Chí Thánh" [17]

Chính Chúa Giêsu bảo đảm chúng ta về điều này trong những lời rõ ràng: "để tình Cha đã yêu thương con , ở trong họ,, và con cũng ở trong họ nữa," Nguời thưa với Chúa Cha (Ga 17: 26). Như vậy nhờ ân sủng chúng ta cũng có một tình yêu giống như tình yêu Chúa Cha yêu Chúa Con. Đó là một khám phá lạ lùng, đó là những chân trời lạ lùng đối với sự cầu nguyện của chúng ta và sự chiêm ngắm của chúng ta ! Kitô giáo là ân sủng và ân sủng là không gì khác hơn là sự tham gia vào bản tính Thiên Chúa (2 Pr 1: 4), nghĩa là, trong tình yêu thần linh, tình yêu là chính "bản tính" theo đó Thiên Chúa trong Kinh Thánh được hình thành.

Một số nhà thần bí, như Eckhart đã nói về một lễ Giáng sinh đặc biệt, mầu nhiệm được diễn biến trong "chiều sâu của linh hồn," cử hành khi con người nhờ lòng tin và khiêm nhượng để Thiên Chúa Cha sinh lại trong con người qua chính người Con của mình [18] Một châm ngôn đã được lập lại qua các Giáo phụ--từ Origen tới thánh Augustine và thánh Bernard khi nói rằng: "Ích gì cho tôi sư Chúa Kitô sinh ra một lần tại Belem, nếu Người không sinh lại bằng đức tin trong linh hồn tôi?" [19] Tập quán cử hành ba Thánh lễ ngày Giáng sinh đã được giải thích theo truyền thống: lễ thứ nhất nhắc nhớ sư sinh ra đời đời bởi Chúa Cha, lễ thứ hai sự sinh ra trong lịch sử bởi Đức Maria, lễ thứ ba là sự sinh ra một cách mầu nhiệm trong linh hồn.

Nhà thần bí người Đức Angelus Silesius diễn tả ý niệm này trong hai câu: "Cho dầu Chúa Kitô sinh ra một ngàn lần tại Belem, nếu Người không sinh ra trong anh em thì anh em sẽ mất linh hồn đời đời."[20] Những câu này được suy niệm trong lễ Giáng sinh vào năm 1955 do một người trở lại đạo thời danh tên là Giovanni Papini, ông kinh ngạc tại sao sự sinh ra nội tâm này có thể xảy ra và câu giải đáp mà ông nói với chính mình--và cũng có thể giúp ích chúng ta như sau:

"Phép lạ mới này không phải là không thể xảy ra bao lâu người ta ước muốn và dự liệu trước. Ngày nào anh em không cảm thấy cơn day dứt của sự cay đắng và của lòng ghen tương trước sự vui mừng của một người thù hay người bạn, anh em hãy vui mừng vì đó là dấu ngày sinh nhật đã gần kề.. . Ngày nào anh em cảm thấy sự cần thiết mang lại chút hạnh phúc cho một kẻ buồn chán và sự thúc giục để cất giảm bớt đi sự đau đớn và khốn khổ cho dù chỉ một tạo vật thôi, anh em hãy vui mừng vì Chúa sắp tới rồi.

Và nếu một ngày nào đó vì bất hạnh mà anh em bị đánh đập và hành hạ và anh mất sức khoẻ và nghị lực, mất con cái và bạn bè, và anh em phải chịu sự dửng dưng, ác ý và lạnh nhạt của những kẻ gần người xa, nhưng cho dầu gặp tất cả những cái đó anh em không buông theo những sự than khóc và nguyền rủa và chấp nhận số phận mình với tinh thần bình thản, anh em hãy nhảy mừng và đắc thắng vì điềm báo xem ra không thể có đã xảy ra và Đấng Cứu thế đã sinh ra trong lòng anh em. " [21]

Tất cả những sự này là "dấu" sự sinh ra đã xảy đến, nhưng nguyên nhân sinh ra sự đó, là một nguyên nhân đã được nhắc tới ngay từ đầu: lòng ước muốn và mong đợi: một đức tin đầy mong chờ, một đức tin hy vọng, theo như cách diễn tả thích thú của những Kitô hữu nói tiếng Anh. Đức Maria cũng cưu mang Chúa Kitô nhự thế trong lòng Mẹ bằng đức tin, trước khi Mẹ mang thai Người về mặt thể lý trong thân xác của Mẹ: "prius concepit mente quam corpore," [22] (Mẹ cưu mang trong tâm trí trước khi cưu mang trong thân xác)

Đây không phải là một vấn đề có những "tâm tình" riêng biệt (ai có thể "cảm thấy" một sự như vậy?}; tin thôi cũng đủ và khi rước lấy Mình và Máu Chúa Kitô trong ngày Áp lễ Giáng sinh để thưa một cách đơn sơ: "Lạy Chúa Giêsu, con rước Chúa như Đức Maria Mẹ Chúa đã rước Chúa, con yêu Chúa với tình yêu của Cha trên trời yêu Chúa, tức là với Chúa Thánh Thần" [23].

Với những tâm tình này, Thưa Đức Thánh Cha con cầu chúc cho Đức Thánh Cha Đáng Kính nhất, và cho các anh em là quý Hồng Y, và cho các anh chị em, quý tu sĩ nam nữ một lễ Giáng sinh hồng phúc!


* * *

[15] "Mary, my dearest Mother, give me your heart so beautiful, so pure, so immaculate, so full of Love and Humility, that I may receive Jesus as You did -- and go in haste to give Him to others": in "A Fruitful Branch on the Vine, Jesus," p. 44. It is the first book of Mother Têrêsa of Calcutta edited by Missionaries of Charity, St. Anthony Messenger Press, Cincinnati, Ohio, 2000.

[16] St. Bonaventure, "Itinerarium mentis in Deum," 7,4.

[17] St. John of the Cross, Spiritual Canticle A, strophe 38.

[18] Cf. Master Eckhart, "Il Natale dell'anima," ed. G. Faggin, Vicenza 1984.

[19] Cf. Origen, Commentary on Luke's Gospel 22,3 (SCh 87, p. 302).

[20] Angelo Silesius, "The Cherubic Pilgrim," I, 61: "Wird Christus tausendmal zu Bethlehem geborn / und nicht in dir: du bleibst noch ewiglich verlorn."

[21] Cit. da A. Comastri, "Dov' il tuo Dio? Storie di conversioni del XX secolo," San Paolo 2003, p. 52.

[22] Cf. St. Augustine, Discourses 215,4 (PL 38, 1074).

[23] Cf. that which St. Francis wrote, "Admonitions" I (FF, 142): "The Spirit of the Lord, which dwells in his faithful, is him who receives the most sacred Body and Blood of the Lord."