Kính gửi các anh em linh mục,

Vào ngày Giáo Hội suy niệm Thánh Tâm Chúa bị đâm thủng, từ đó tuôn chảy một suối nguồn bình an và hiệp nhất bất tận cho toàn nhân loại, trước hết tôi xin nói với chính mình và với tất cả anh chị em những lời mà Thiên Chúa đã phán với dân Israel: “Hãy nên thánh, vì Ta, Đức Chúa, Thiên Chúa của các ngươi, là Đấng Thánh” (Lv 19:2; 1 Pr 1:16). Lời kêu gọi thiêng liêng này vang vọng qua các thời đại. Ngay cả ngày nay, nó vẫn còn vang vọng mạnh mẽ với mỗi tín hữu và, cách riêng, với chúng ta, những linh mục. Sự thánh thiện không phải là một lựa chọn trong số nhiều lựa chọn, cũng không phải là một lý tưởng trừu tượng, vì nó liên quan đến chính bản sắc của mỗi người muốn chia sẻ sự sống của Đấng Phục Sinh.

Sự thánh thiện được chia sẻ trong mầu nhiệm của Chúa Kitô.

Chúa mời gọi chúng ta chia sẻ sự thánh thiện của chính Ngài. Khi Ngài kêu gọi chúng ta nên thánh như Ngài, Ngài chỉ ra rằng con đường chúng ta phải đi theo là được uốn nắn theo hình ảnh Thánh Tâm Ngài. Và đối với chúng ta, hỡi các anh em thân yêu, lời kêu gọi này đặc biệt triệt để. Chúa đã hứa: “Ta sẽ cho các ngươi những mục tử đẹp lòng Ta; chúng sẽ khôn ngoan sáng suốt chăn dắt các ngươi.” (Gr 3:15). Sự thánh thiện mà Ngài đòi hỏi nơi chúng ta là sự phó thác tin tưởng, cho phép bản thân được biến đổi bởi Chúa Thánh Thần. Tuy nhiên, chính ở đây, nghịch lý lớn lao trong đời sống linh mục của chúng ta xuất hiện. Chúng ta được kêu gọi chia sẻ sự thánh thiện của chính Chúa, nhưng chúng ta lại mang kho báu này trong những bình đất sét (2 Cr 4:7). Chúng ta hữu hạn và bất toàn, thường yếu đuối và mệt mỏi, và đôi khi bị tổn thương. Làm thế nào một trái tim con người dễ bị tổn thương như vậy có thể đáp lại lời kêu gọi cao cả đến thế? Linh mục sống trong sự căng thẳng này. Tuy nhiên, đồng thời, ngài phải nhận ra rằng ngài tìm thấy sự bình an trong trái tim cởi mở của Chúa Giêsu.

Một hành trình hướng tới sự hiệp nhất

Sự hiệp nhất tâm hồn chúng ta với Thánh Tâm Chúa Kitô không phải là một kinh nghiệm chỉ dành riêng cho một số ít người được chọn; trái lại, đó là một hành trình bí tích, Thánh Thể diễn ra mỗi ngày trong cuộc sống của chúng ta. Hỡi các anh em thân mến, nhờ chức thánh mà chúng ta đã được biến đổi theo Chúa Kitô, nhưng chúng ta phải luôn luôn đổi mới ân sủng đó trong chính mình qua việc cử hành Thánh Thể hằng ngày, cầu nguyện, suy niệm Lời Chúa và phục vụ anh chị em mình một cách khiêm nhường. Chúng ta hãy luôn hiệp nhất với Chúa Kitô trong mọi sự — trong tất cả những gì chúng ta làm và trong tất cả những gì xảy đến với chúng ta mỗi ngày. Khi đó, sự thánh thiện mà chúng ta đã tìm kiếm một cách vô ích qua những nỗ lực riêng lẻ sẽ được tỏ bày đúng bản chất của nó: đó là một sự đáp lại ân sủng đã đến trước, nâng đỡ và biến đổi chúng ta. Thật vậy, nhân tính của chúng ta không bị chia thành từng ngăn. Cầu nguyện, phục vụ, các mối quan hệ, mệt mỏi, niềm vui và thất bại — thậm chí cả thời gian hay tình yêu dường như bị lãng phí — tất cả đều trở thành những nơi đặc biệt mà Thiên Chúa bày tỏ chính Ngài và tình yêu vô hạn của Ngài.

Vị linh mục có tấm lòng ngay thẳng, giản dị và trong sạch có thể chiêm nghiệm giữa những hành động, lòng thương xót và trung thành trong những lúc thử thách, và vui mừng trong việc hiến dâng chính mình. Thế giới rất cần những mục tử không chỉ dâng hiến lời nói hay chương trình; thế giới cần chứng nhân sống động của một tấm lòng hòa giải, tỏa hương thơm ngọt ngào của sự thánh thiện của Chúa Kitô. Một đời sống linh mục vững vàng và được định hình theo Thánh Tâm Chúa Giêsu là dấu hiệu đáng tin cậy của sự hiệp nhất, hòa bình và lòng thương xót. Vì vậy, trong thời đại đầy chia rẽ và sợ hãi, chúng ta phải là những người xây dựng hòa bình và là chứng nhân của lòng nhân hậu của vị Mục Tử Nhân Lành, Đấng biết cách quy tụ những người tản mác và chữa lành những người bị tổn thương. Lòng nhiệt thành của chúng ta không phải là sự bồn chồn, mà là sự tràn đầy của một tình yêu là “sự hân hoan”, sự cởi mở, sự hiến dâng và sự gặp gỡ” (Đức Phanxicô, Thông điệp Dilexit số 28).

Thánh Tâm Chúa Kitô là trung tâm điểm của các thánh.

Sự đáp lại lời kêu gọi sống thánh không nằm ở việc thực hiện các việc khổ hạnh hay phấn đấu đạt đến sự hoàn hảo – mặc dù những điều này là cần thiết – mà nằm ở việc tin tưởng và gắn bó với tình yêu được bày tỏ trong Thánh Tâm bị đâm thủng của Chúa Giêsu. Thánh Tông đồ Gioan mời gọi chúng ta chiêm nghiệm vết thương ở cạnh sườn của Đấng chịu đóng đinh (xem Ga 19:34), nơi Thiên Chúa cho chúng ta thấy rõ ràng sự thánh thiện là gì: không phải là một sự hoàn hảo xa vời hay tách rời, mà là một tình yêu hiến dâng chính mình đến mức bị tổn thương và do đó có thể trở thành nguồn mạch của lòng thương xót và sự sống. Thánh Tâm Thánh của Chúa Giêsu là hình ảnh mẫu mực về tình yêu vượt trội của Thiên Chúa. Đó là một tình yêu toàn năng chính vì nó có khả năng dễ bị tổn thương và biến nỗi buồn thành ân sủng, đau khổ thành hy vọng.

Do đó, Thánh Tâm là “nơi” mà sự thánh thiện được biểu lộ qua sự gần gũi và dịu dàng. Sự thánh thiện của linh mục được thể hiện qua sự gần gũi khiêm nhường và can đảm, qua việc trở nên tất cả mọi thứ cho tất cả mọi người, và qua việc giữ cửa chuồng chiên luôn mở để nhiều người có thể vào tìm được đồng cỏ và sự nghỉ ngơi (xem Ga 10:9). Vì lý do này, chúng ta được mời gọi đến một mối quan hệ với Thiên Chúa không làm chúng ta xa cách người khác mà đưa chúng ta đến gần hơn với mọi người — hình thành nên những trái tim kiên nhẫn và dịu dàng, có khả năng gần gũi, thương xót và lắng nghe. Như vậy, nhờ sự kết hợp giữa những trái tim bất toàn của chúng ta với Thánh Tâm bị đâm thủng của Chúa Giêsu, hành trình hướng đến sự thánh thiện của chúng ta được hoàn thành. Không còn phải là chúng ta sống, mà là Chúa Kitô sống trong chúng ta (xem Gal 2:20). Sự thánh thiện như vậy không thể sống trong sự cô lập. Hãy trân trọng tình huynh đệ linh mục của anh em: hãy tìm kiếm nhau, lắng nghe nhau và nâng đỡ nhau. Linh mục tự cô lập mình sẽ dần dần tàn phai; linh mục đồng hành cùng anh em mình sẽ trưởng thành. Thánh Augustinô nhắc nhở chúng ta điều này khi ngài nói: “Làm sao chúng ta tránh khỏi việc rơi vào bóng tối? Bằng cách yêu thương anh em mình. Bằng chứng nào cho thấy chúng ta yêu thương anh em mình? Đó là: chúng ta không phá vỡ sự hiệp nhất và chúng ta thực hành lòng bác ái” (Trong Thư thứ nhất gửi Parthos II, 3).

Kính thưa các linh mục, mỗi ngày hãy đổi mới lời “Con đây” của mình trước Thánh Tâm bị đâm thủng của Chúa Kitô. Hãy hiến dâng trọn vẹn bản thân cho Người, để anh em có thể yêu thương dân Người bằng chính tình yêu mà Người dành cho họ. Và hãy vui mừng nhớ lại lời mà vị thánh Cha xứ Ars đã yêu mến: “Chức linh mục là tình yêu của trái tim Chúa Giêsu” (xem Đức Bênêđíctô XVI, Thư Tuyên Bố Năm dành cho các Linh mục nhân kỷ niệm 150 năm “Ngày sinh” của Cha xứ Ars, 569). Tình yêu này là một lời cam kết và một sự bảo đảm rằng, nếu chúng ta hiến dâng và dâng mình trọn vẹn, thì không điều gì của chúng ta sẽ bị mất đi. Tôi phó thác mỗi người trong anh em cho Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ của các Linh mục. Xin Mẹ, người đã ấp ủ mầu nhiệm Con mình trong lòng, cũng dạy chúng ta giữ cho Thánh Tâm Chúa Kitô, Đấng Cứu Thế của thế gian, luôn sống động và đập trong lòng chúng ta.

Ngày 12 tháng 6 năm 2026, Lễ trọng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu.

+ Đức Giáo Hoàng Lêô XIV

MESSAGE OF POPE LEO XIV TO PRIESTS ON THE OCCASION OF THE DAY OF PRAYER FOR THE SANCTIFICATION OF PRIESTS