Vatican Media


Theo tin Tòa Thánh, tại Trung tâm Hội nghị “Djamaa el Djazair” (Algiers), Thứ Hai, ngày 13 tháng 4 năm 2026, Đức Giáo Hoàng Leo XIV đã gặp gỡ các nhà cầm quyền và lãnh đạo dân sự Algeria và đoàn ngoại giao bên cạnh chính phủ nước này. Dịp này, ngài đã có bài phát biểu sau đây, du85a theo bản tiếng Anh của Tòa Thánh:

Thưa Tổng thống,
Thưa các vị quan chức và thành viên Ngoại giao đoàn,
Thưa quý bà và quý ông
,

Tôi vô cùng biết ơn lời mời đến thăm Algeria, lời mời đã đến ngay từ những ngày đầu thừa tác vụ Phêrô của tôi, và tôi cảm ơn sự đón tiếp nồng nhiệt của quý vị! Quý vịbiết đấy, với tư cách là con tinh thần của Thánh Augustinô, tôi đã đến thăm Annaba hai lần: vào năm 2004 và 2013. Tôi biết ơn kế hoạch quan phòng nhiệm màu của Thiên Chúa đã sắp đặt cho tôi trở lại đây một lần nữa với tư cách là Người kế vị Thánh Phêrô. Tôi đến đây giữa quý vị với tư cách là một người hành hương vì hòa bình, mong muốn được gặp gỡ nhân dân Algeria cao quý. Chúng ta là anh chị em, vì chúng ta có cùng một Cha trên trời. Ý thức tôn giáo sâu sắc của người dân Algeria nuôi dưỡng một nền văn hóa gặp gỡ và hòa giải, mà chuyến thăm của tôi cũng muốn là một dấu hiệu. Trong một thế giới đầy xung đột và hiểu lầm, chúng ta hãy gặp gỡ và phấn đấu vì sự hiểu biết lẫn nhau, nhận ra rằng tất cả chúng ta đều là một gia đình! Ngày nay, sự đơn giản của nhận thức này là chìa khóa để mở ra nhiều cánh cửa đang đóng kín.

Anh chị em thân mến, tôi cũng đến đây giữa quý vị với tư cách là chứng nhân cho hòa bình và niềm hy vọng mà thế giới khao khát, và người dân của quý vị luôn tìm kiếm. Quả thật, người dân của quý vị chưa bao giờ bị khuất phục bởi những thử thách vì họ thấm nhuần tinh thần liên đới, lòng hiếu khách và cộng đồng, những điều đã ăn sâu vào cuộc sống thường nhật của hàng triệu người dân khiêm nhường và chính trực. Họ là những người thực sự mạnh mẽ, những người nắm giữ tương lai: những người không để bản thân bị mù quáng bởi quyền lực hay của cải, và những người từ chối hy sinh phẩm giá của đồng bào mình vì lợi ích cá nhân hay tập thể. Về vấn đề này, tôi đã nghe nhiều người kể về lòng rộng lượng của người dân Algeria đối với cả đồng bào và người nước ngoài. Tinh thần này phản ánh lòng hiếu khách ăn sâu trong cộng đồng người Ả Rập và Berber, một bổn phận thánh thiêng mà chúng ta hy vọng sẽ tìm thấy ở khắp mọi nơi như một giá trị xã hội nền tảng. Tương tự, bố thí (sadaka) là một tập tục phổ biến và tự nhiên trong cộng đồng của anh chị em, ngay cả đối với những người có hoàn cảnh khó khăn. Từ sadaka cũng có thể có nghĩa là công lý, theo nghĩa là chúng ta không giữ của cải cho riêng mình mà chia sẻ những gì mình có như một vấn đề công bằng. Người tích lũy của cải mà thờ ơ với người khác là bất công. Quan điểm về công lý này vừa đơn giản vừa triệt để vì nó nhận ra hình ảnh của Thiên Chúa trong người khác. Thật vậy, một tôn giáo không có lòng thương xót và một xã hội thiếu tình liên đới là điều đáng hổ thẹn trong mắt Thiên Chúa. Tuy nhiên, nhiều xã hội tự cho mình là tiến bộ lại đang ngày càng lún sâu vào bất bình đẳng và loại trừ. Châu Phi hiểu quá rõ rằng những người và tổ chức thống trị người khác đang phá hủy thế giới mà Đấng Tối Cao đã tạo ra để chúng ta có thể cùng chung sống.

Những kinh nghiệm khó khăn mà quý vị đã trải qua trong suốt lịch sử mang lại cho đất nước quý vị một góc nhìn đặc biệt quan trọng về cán cân quyền lực toàn cầu. Nếu quý vị có thể tham gia đối thoại về những mối quan tâm của tất cả mọi người và thể hiện tình liên đới với nỗi đau khổ của rất nhiều quốc gia gần xa, thì qý vị sẽ có thể đóng góp vào việc hình dung và mang lại công lý lớn hơn giữa các dân tộc. Bằng cách tôn trọng phẩm giá của mỗi người và để bản thân cảm động trước nỗi đau của người khác, thay vì làm gia tăng hiểu lầm và xung đột, quý vị chắc chắn có thể trở thành những người tiên phong trong một chương mới của lịch sử. Ngày nay, điều này càng cấp thiết hơn bao giờ hết trước những vi phạm liên tục luật pháp quốc tế và xu hướng tân thực dân.

Những người tiền nhiệm của tôi đã nhận thức rõ ràng tầm quan trọng mang tính thời đại của thách thức này. Đức Giáo Hoàng Bê-nê-đic-tô XVI nhận xét rằng “các diễn trình toàn cầu hóa, nếu được hiểu và định hướng đúng đắn, sẽ mở ra khả năng chưa từng có về việc phân phối lại của cải trên quy mô lớn trên toàn thế giới; tuy nhiên, nếu định hướng sai, chúng có thể dẫn đến gia tăng nghèo đói và bất bình đẳng, thậm chí có thể gây ra một cuộc khủng hoảng toàn cầu” (Thông điệp Caritas in Veritate, 42). Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô, dựa trên kinh nghiệm sâu rộng của ngài về những căng thẳng hiện hữu ở các nước đang phát triển, đã nhấn mạnh tầm quan trọng của những gì chỉ có thể được hiểu ở vùng ngoại vi của các trung tâm quyền lực và ra quyết định lớn. Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô viết: “Điều cần thiết là một mô hình tham gia xã hội, chính trị và kinh tế ‘có thể bao gồm các phong trào quần chúng và tiếp thêm sức mạnh cho các cấu trúc quản trị địa phương, quốc gia và quốc tế với dòng năng lượng đạo đức dồi dào nảy sinh từ việc bao gồm những người bị loại trừ trong việc xây dựng một vận mệnh chung’” (Thông điệp Fratelli Tutti, 169).

Do đó, tôi kêu gọi những người đang nắm giữ các vị trí có thẩm quyền trong đất nước này đừng sợ hãi viễn cảnh này mà hãy thúc đẩy một xã hội dân sự sôi động, năng động và tự do. Một xã hội mà đặc biệt giới trẻ được công nhận là có khả năng giúp mở rộng chân trời hy vọng cho tất cả mọi người. Sức mạnh thực sự của một quốc gia nằm ở sự hợp tác của tất cả mọi người trong việc theo đuổi lợi ích chung. Chính quyền không được kêu gọi để thống trị, mà để phục vụ nhân dân và thúc đẩy sự phát triển của họ. Hành động chính trị do đó tìm thấy tiêu chuẩn chỉ đạo của mình trong công lý, nếu không có công lý thì không thể có hòa bình đích thực, và được thể hiện trong việc thúc đẩy các điều kiện công bằng và nhân phẩm cho tất cả mọi người. Giáo Hội Công Giáo, thông qua các cộng đồng và sáng kiến của mình, cũng mong muốn đóng góp vào lợi ích chung của Algeria, củng cố bản sắc đặc biệt của đất nước như một cầu nối giữa Bắc và Nam, và giữa Đông và Tây.

Một mặt, Địa Trung Hải, và mặt khác, Sahara, đại diện cho những ngã ba đường về địa lý và tâm linh có ý nghĩa vô cùng to lớn. Nếu chúng ta đào sâu vào lịch sử của chúng, không bị đơn giản hóa hay ảnh hưởng bởi các hệ tư tưởng, chúng ta sẽ khám phá ra những kho báu vô giá của nhân loại ẩn giấu ở đó. Bởi vì biển và sa mạc đã là những nơi làm giàu lẫn nhau giữa các dân tộc và nền văn hóa trong hàng thiên niên kỷ. Khốn khổ thay cho chúng ta nếu chúng ta biến chúng thành những nghĩa địa nơi hy vọng cũng chết đi! Hãy giải phóng những kho tàng lịch sử và tương lai to lớn này khỏi cái ác! Chúng ta hãy nhân rộng những ốc đảo hòa bình; chúng ta hãy lên án và loại bỏ những nguyên nhân gây tuyệt vọng; và chúng ta hãy chống lại những kẻ trục lợi từ bất hạnh của người khác! Bởi vì lợi ích của những kẻ bóc lột mạng sống con người, mà phẩm giá của con người là bất khả xâm phạm, là bất chính. Vậy nên, chúng ta hãy đoàn kết sức mạnh, năng lực tinh thần, trí tuệ và nguồn lực của mình, để đất liền và biển cả có thể trở thành những nơi của sự sống, sự gặp gỡ và kỳ diệu. Mong rằng vẻ đẹp hùng vĩ của chúng sẽ chạm đến trái tim chúng ta; mong rằng sự bao la vô tận của chúng sẽ thôi thúc chúng ta suy gẫm về sự siêu việt. Địa Trung Hải, sa mạc Sahara và bầu trời bao la phía trên chúng thì thầm với chúng ta rằng thực tại vượt xa chúng ta ở mọi phía, rằng Thiên Chúa thật sự vĩ đại, và rằng mọi thứ đều sống trong sự hiện diện mầu nhiệm của Người.

Cái nhìn thông suốt này có những hệ quả to lớn đối với sự hiểu biết của chúng ta về thực tại, nhưng ngày nay nhiều người lại đánh giá thấp tầm quan trọng của nó. Khi xem xét kỹ hơn, xã hội Algeria cũng quen thuộc với sự căng thẳng giữa sự nhạy cảm tôn giáo và cuộc sống hiện đại. Ở đây, cũng như trên khắp thế giới, những động lực đối lập của chủ nghĩa cực đoan và thế tục hóa có xu hướng tự tỏ mình ra, khiến nhiều người đánh mất cảm nhận đích thực về Thiên Chúa và phẩm giá của tất cả các tạo vật của Người. Do đó, các biểu tượng và ngôn từ tôn giáo, một mặt, có thể trở thành ngôn ngữ báng bổ của bạo lực và áp bức, mặt khác, là những dấu hiệu trống rỗng trong thị trường tiêu dùng rộng lớn không đáp ứng được nhu cầu của chúng ta.

Tuy nhiên, những sự phân cực phi lý này không được làm chúng ta nản lòng. Chúng ta phải đối diện với chúng bằng trí thông minh. Chúng là dấu hiệu cho thấy chúng ta đang sống trong một thời kỳ đổi mới vĩ đại, trong đó những người giữ cho trái tim mình tự do và lương tâm tỉnh táo có thể rút ra từ các truyền thống tâm linh và tôn giáo vĩ đại những cách nhìn mới về thế giới và một mục đích sống vững chắc. Chúng ta phải giáo dục mọi người về tư duy phản biện và tự do, về lắng nghe và đối thoại, và về lòng tin dẫn chúng ta đến việc nhận ra ở những người khác biệt là những người bạn đồng hành chứ không phải là mối đe dọa. Chúng ta phải cùng nhau hướng tới việc hàn gắn ký ức và hòa giải giữa những kẻ thù cũ. Đây là món quà tôi mong muốn dành cho quý vị, cho Algeria và cho toàn thể người dân Algeria, những người mà tôi cầu xin ơn phước lành dồi dào của Đấng Tối Cao.