Peter Wolfgang là chủ tịch của Family Institute of Connecticut Action, một tổ chức vận động chính sách có trụ sở tại Hartford, với sứ mệnh khuyến khích và củng cố gia đình như là nền tảng của xã hội. Ông vừa có bài viết nhan đề “Social Conservatives and the Iran War”, nghĩa là “Những người bảo thủ xã hội và cuộc chiến tranh Iran”.
Mọi việc đến giờ vẫn đang diễn ra tốt đẹp, phải không? Lúc bắt đầu thì mọi chuyện luôn suôn sẻ trong mọi cuộc chiến của Hoa Kỳ trong lịch sử cận đại. Mọi cuộc chiến đều khởi đầu rất ấn tượng. Nhưng cũng trong lịch sử cận đại, có mấy cuộc chiến mà người Mỹ chúng ta thành công?
Thành ra, tôi ước gì Tổng thống Trump đã không làm vậy.
Tôi đang đề cập đến quyết định của Tổng thống Trump về việc phát động Chiến dịch Epic Fury, cuộc tấn công chung của Mỹ và Israel vào Iran, cho đến nay đã làm suy yếu giới lãnh đạo Iran và gây thiệt hại cho cơ sở hạ tầng hỏa tiễn, lực lượng hải quân và hệ thống chỉ huy quân sự của nước này vân vân và vân vân…. Nhưng, chính xác là để làm gì?
Đừng hiểu lầm tôi. Một số ký ức chính trị đầu tiên của tôi từ thời thơ ấu là về cuộc khủng hoảng con tin Iran. Những người Mỹ đồng bào của chúng ta bị bịt mắt và du hành thị chúng trước ống kính máy quay, các tờ báo buổi sáng và bản tin buổi tối tuyên bố “Nước Mỹ bị bắt làm con tin”, hình ảnh những kẻ khủng bố Iran đốt cờ Mỹ và hô vang “Nước Mỹ chết đi”. Tôi nhớ vụ thảm sát Thủy Quân Lục Chiến của chúng ta ở Beirut khi tôi còn ở tuổi thiếu niên. Đến những năm 30 tuổi, hình ảnh những người lính mất chân tay vì bom mìn tự chế do Iran sản xuất trong Chiến tranh Iraq là điều thường thấy.
Tôi không thương tiếc cái chết của những nhà lãnh đạo độc ác của Iran. Tôi vui mừng trước khả năng ổn định hơn và ít mối đe dọa khủng bố và hủy diệt hạt nhân hơn, nếu đó là kết quả. Nhưng liệu điều đó có xảy ra không, Việt Nam, Iraq, Afghanistan, Sierra Leone… có cần kể thêm nữa không? Và cuộc chiến tranh Iran sẽ có ý nghĩa gì đối với chính trị nội bộ của các phong trào Công Giáo, vốn dù tốt hay xấu, đều gắn liền với vận mệnh chính trị của Tổng thống Trump? Chúng ta đã từng chứng kiến kịch bản này trước đây, và kết cục không tốt đẹp cho chúng ta.
Bảy năm trước, tôi đã trả lời phỏng vấn trên chương trình Stephen Herreid Show với tiêu đề “Chính sách đối ngoại tân bảo thủ GIẾT CHẾT chủ nghĩa bảo thủ xã hội”. Đó là cuộc thảo luận về một bài báo tôi đã viết cho tạp chí Crisis Magazine về việc hàng thập niên can thiệp quân sự của Mỹ đã gây ra thảm họa như thế nào cả ở trong và ngoài nước. Những cuộc can thiệp như Chiến tranh Iraq đã gây bất ổn cho toàn bộ khu vực, trao quyền cho kẻ thù của Mỹ, mang đến cái chết và sự tàn phá cho Kitô hữu bản địa, và làm mất uy tín chính trị của những người bảo thủ xã hội có liên quan đến những cuộc chiến đó.
Vì thế, tôi nghĩ việc phát động Chiến dịch Epic Fury là một ý tưởng tồi.
Việc viện dẫn Chiến dịch Midnight Hammer— là cuộc tấn công quân sự chớp nhoáng của Mỹ vào các cơ sở hạt nhân của Iran năm ngoái—như bằng chứng cho thấy Tổng thống Trump sẽ không lãng phí máu và của cải của người Mỹ đã cho thấy vấn đề. Nếu nó thành công đến như vậy, tại sao giờ đây chúng ta lại phải tham gia vào cuộc can thiệp quân sự lớn nhất của Mỹ ở Trung Đông trong nhiều thập niên?
Nhưng nhìn này, tôi đồng ý rằng Tổng thống Trump không phải là Bush. Ít nhất là không theo nghĩa đó. Tôi không nghĩ ông ấy sẽ lãng phí máu và của cải của người Mỹ theo cách giống như Bush đã làm, hoặc ở mức độ giống như Bush.
Điều khiến tôi nhớ đến Tổng thống Trump và Bush là hiện nay chúng ta, những người đã nỗ lực khôi phục đạo đức cho nước Mỹ và bảo vệ tự do tôn giáo—Kitô hữu, những người bảo thủ xã hội, những người ủng hộ quyền sống, những nhà hoạt động vì gia đình—lại một lần nữa bị ràng buộc vào vận mệnh chính trị của một cuộc chiến tranh nước ngoài. Giống như cuộc chiến tranh Iraq của Bush, cuộc chiến tranh Iran của Tổng thống Trump cũng vậy. Nếu con tàu chìm, chúng ta cũng sẽ chìm theo.
Source:Catholic World News