Ngày 30-07-2021
 
Phụng Vụ - Mục Vụ
Xin đừng đóng đinh
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
01:16 30/07/2021
CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN NĂM B

Xin đừng "đóng đinh"

Vào một đêm, Nã Phá luân nói chuyện với một người bạn. Lúc đó trời đã khuya. Những ngôi sao trên bầu trời nhỏ như những cái chấm sáng. Nã Phá Luân vẫn còn tỉnh, nhưng bạn của anh thì đã buồn ngủ nhiều. Nã Phá Luân đưa tay chỉ lên trời: “Anh có thấy những ngôi sao không?”. Người bạn đáp: “Tôi chẳng thấy gì”. Nã Phá Luân nói: “Tôi thì thấy, đó là chỗ khác nhau giữa tôi và anh”.

Cùng một ánh sao trên bầu trời, có người nhận ra, lại có người chẳng thấy gì. Nhưng không chỉ là một ánh sao, những vấn đề từ đơn giản nhất đến phức tạp nhất cũng sẽ có không biết bao nhiêu cách nghĩ, cách hành động, hoặc có khi người ta nhận ra nhiều ý kiến, nhiều bài học, còn tôi chẳng nhận thấy gì.

Cũng vậy liên quan đến cuộc sống, đến vận mạng của đời người, liên quan đến tôn giáo, đến đức tin, đến những gì là chiều cao, hay sâu thẳm thuộc về thế giới của tâm hồn, không phải ai cũng có thể lãnh hội, hay lãnh hội cùng một cấp độ như nhau.

Vì thế càng suy nghĩ, tôi càng nhận thấy lời của thánh Gioan Kim Khẩu dù đã xưa nhưng vẫn cứ mới: “Loài người vốn bị đóng đinh vào những việc thuộc về trần thế”. Dĩ nhiên “đóng đinh” ở đây không mang nghĩa đau khổ, nhưng chỉ muốn nói tới thái độ tự chôn mình sâu thẳm trong thế giới vật chất.

Bị “đóng đinh” chặt vào trần thế, từ xưa, dân của Chúa, dẫu đã nhìn thấy rất nhiều dấu lạ do Thiên Chúa thực hiện để cứu họ, họ thừa biết Thiên Chúa quyền năng, không biết bao nhiêu lần đã dùng bàn tay mạnh, cánh tay hùng để gìn giữ, để che chở, thậm chí bênh vực họ, nhưng họ vẫn cứ là những kẻ hay quên. Quên đến mức phụ bạc cả tình thương của Chúa. Quên đến mức rất nhiều lần họ tỏ ra vong ân.

Không những dân Chúa đã tự để mình đóng đinh vào trần thế, họ còn tự đóng đinh rất chặt vào đó. Quay trở về với cuộc vượt qua vĩ đại của người Do Thái, ta sẽ nhận thấy.

Ngày ấy, Thiên Chúa nhìn thấy dân phải lầm than nô lệ Aicập, triền miên bị người Aicập xúc phạm và làm cho ô nhục. Hằng ngày không biết bao nhiêu hình khổ người Aicập giáng xuống trên họ. Vì thế, Thiên Chúa thấu nỗi đau của dân. Chúa sai ông Môisen đến cứu dân. Chính lòng yêu thương của Chúa đã giải phóng họ.

Lễ vượt qua đầu tiên ấy đã đưa họ vượt qua tình trạng nô lệ bước vào đời sống tự do. Nhưng bất cứ điều gì cũng phải có giá của nó. Trước khi vào miền đất tự do, dân cần phải được tôi luyện lòng trung thành với Chúa của mình.

Bởi đó, bốn mươi năm đằng đẳng trong sa mạc, đói, khát, thiếu thốn… đã làm cho họ không ít ngã lòng. Thay vì ghi sâu lòng biết ơn Đấng giải thoát mình, họ đã mất kiên nhẫn. Không biết bao nhiêu lần, họ phàn nàn, oán trách Chúa.

Bài đọc I, trích sách Xuất Hành là một bằng chứng về điều này. Họ không ngừng kêu trách ông Môisen và ông Aaron (phụ tá của ông Môisen), là những người được Chúa cắt đặt lãnh đạo họ: “Thà chúng tôi chết trong đất Ai-cập do tay Chúa khi chúng tôi ngồi kề bên nồi thịt và ăn no nê. Tại sao các ông dẫn chúng tôi lên sa mạc này, để cả lũ phải chết đói như vậy?".

Và còn nữa những lời trách móc tương tự như thế. Không chỉ là những lời trách móc động đến Môisen, nhưng còn động đến cả Thiên Chúa.

Để cho mình đóng đinh vào trần thế, họ không thể nhìn thấy những thực tại thiêng liêng, cụ thể là lòng thương xót của Chúa. Dính bén quá nhiều với vật chất, con người chỉ thấy cái trước mặt, coi trọng hiện tại và quyên mất mọi giá trị siêu nhiên.

Vẫn chưa hết. Tôi lại thấy trong bài Tin Mừng, thái độ đóng đinh rất chắc chắn của đám dân đi theo Chúa.

Nếu Chúa nhật lần trước, thánh Gioan biết Chúa Giêsu làm một phép lạ cả thể nuôi sống một số lượng dân chúng rất đông (chỉ tính riêng đàn ông đã có khoảng 5.000 người), thì ngay sau đó, họ muốn tôn Chúa làm vua.

Cứ tưởng, nhờ chứng kiến phép lạ, họ tin Chúa, muốn theo Chúa, muốn học nơi Chúa giáo lý mới, muốn mãi mãi thuộc về Chúa… nên đặt Chúa làm vua của lòng mình.

Không phải thế! Bài Tin Mừng hôm nay là phần nối tiếp của bài Tin Mừng tuần trước, cho thấy sự cứng rắn của Chúa Giêsu: Người nói thẳng vào thái độ bất chính của họ: “Các ngươi tìm Ta không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê. Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống muôn đời…”.

Đóng đinh chính mình một cách quá chặt vào thế giới vật chất, người ta đã biến mình thành nô lệ vật chất, nô lệ những gì tầm thường và dễ đi xa mọi giá trị thánh thiêng, đi xa những giá trị làm nên ý nghĩa của đời người.

Để lòng đầy ham hố, người ta quên biết ơn Thiên Chúa, người ta cũng không đủ sáng suốt để thấy rằng, mọi điều xuất phát từ nơi Chúa Giêsu, từ lời dạy đến phép lạ của Chúa đều dẫn đến chân trời của sự thánh thiện, của đức tin, của ơn cứu rỗi, nhất là của ơn hiệp thông hoàn hảo với Thiên Chúa, nên một với Con của Ngài là chính Chúa Giêsu.

Và khi muốn đặt Thiên Chúa làm vua chỉ để no cái bụng, người ta đã tục hóa hình ảnh Thiên Chúa của mình, nếu không muốn nói thái độ ấy đã vô tình biến Thiên Chúa thành con rối để điều khiển Ngài theo nhu cầu của mình.

Đó là bài học cho tôi và cho bạn. Bài học của sự chìm sâu trong trần thế, của thái độ đóng đinh chính mình trong cái nhìn thực dụng và đầy mưu toan tính toán…

Bạn và tôi có đức tin và luôn biết mình là con Thiên Chúa. Nhưng chỉ mới biết thôi, chưa đủ. Điều quan trọng là làm sao đi từ nhận thức ấy, đưa ta đến một cái nhìn về phía bên trong để thoát khỏi não trạng thực dụng, nhờ đó không còn thái độ dính bén của vật chất, của tiện nghi, của ma lực trần thế… Nhưng là khám phá tình yêu của Chúa, khám phá những chiều kích thâm sâu làm nên ý nghĩa của đời người, làm nên chiều kích thánh thiêng của kiếp người trần thế.

Nói thì dễ, nhưng để sống, đòi ta phải nỗ lực không chỉ rất lớn mà còn bền bỉ. Đối với Thiên Chúa, tự bản thân, để biết Ngài, để khám phá tình yêu của Ngài, khám phá những giá trị thánh thiêng mà Ngài ban cho ta, đã là một việc làm quá sức người, vậy mà bên cạnh những người thành tâm tìm về Đấng là cội nguồn của mình, có biết bao nhiêu người bịt mắt, bịt tai để khỏi nhận ra Ngài, thậm chí không những dứt khoát chối từ mà còn chủ trương và dạy người khác nhận cội nguồn của mình từ cái rất tầm thường: vật chất.

Cũng giống như câu chuyện về Nã Phá Luân và người bạn của ông: Cùng một ánh sao, nhưng ông nhìn thấy, còn bạn ông thì không. Chỉ có ai thành tâm, chỉ có ai biết trút bỏ mọi kiêu căng, không để mình đóng đinh vào thế giới tục hoá này, người ấy mới có thể đến với chân trời vĩnh cửu là chính Thiên Chúa, Cha chúng ta.
 
Việc cả thể kỳ diệu nhất
Lm. Minh Anh
01:54 30/07/2021
VIỆC CẢ THỂ KỲ DIỆU NHẤT
“Ngài không làm nhiều phép lạ ở đó, vì họ chẳng có lòng tin!”.

Trong cuốn “Miracle on the River Kwai”, “Phép Mầu Trên Sông Kwai”, E. Gordon viết về những tù binh buộc phải xây một con đường sắt trong rừng; họ đã trở nên man rợ. Cho đến một buổi chiều, một điều gì đó đã xảy ra! Một cái xẻng bị mất. Viên sĩ quan Nhật ra lệnh, nếu không ai nhận tội, y sẽ bắn từng người. Nói là làm! Y rút súng bắn vào tù binh. Bỗng từ đám đông, một người bước lên. Viên sĩ quan lấy một cây xẻng đánh anh đến chết. Chiều tối, y cho đếm lại dụng cụ và nhận ra, không cây xẻng nào mất; nhưng người lính Scotland nọ, một Kitô hữu, đã tự nguyện chết thay cho các bạn mình. Kể từ đó, tù binh cư xử tử tế với nhau; họ thương nhau hơn anh em ruột; hằn học, cay đắng, vô nhân không còn. Người chết đã tạo một phép lạ, một ‘việc cả thể kỳ diệu nhất’, là cứu sống nhân phẩm và mạng sống của những người còn lại. Tác giả về sau cũng trở thành Kitô hữu. Quân Đồng minh tràn vào, ‘những bộ xương’ xếp hàng trước những kẻ giam họ và thay vì tấn công, họ khẳng định, “Không còn hận thù, giết chóc. Điều chúng ta cần là sự tha thứ!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cũng nói đến “phép lạ”. Và chúng ta suy nghĩ về những “phép lạ” Chúa Giêsu đã không làm khi Ngài trở về quê nhà mình, “Ngài không làm nhiều phép lạ ở đó, vì họ chẳng có lòng tin!”. Phép lạ nào? Sao lại “nhiều”; nhiều thì đâu còn lạ? Đâu là phép lạ vĩ đại nhất?

Thật thú vị! Đang khi bản Việt ngữ, bản Bible de Jérusalem và TOB tiếng Pháp gọi đây là những “phép lạ” thì bản NAB của Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ chỉ đơn giản gọi đây là những “việc cả thể”, “mighty deeds!”. Vậy mà theo một số nhà chú giải, cách gọi này, xem ra gần gũi và dễ ao ước hơn!

Vậy thì Chúa Giêsu đã hạn chế không làm gì ở quê nhà vì những người đồng hương thiếu lòng tin? Điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí chúng ta, dĩ nhiên, là các phép lạ; rất có thể Chúa Giêsu đã không chữa nhiều bệnh, không làm cho ai sống lại từ cõi chết, hoặc nhân hoá thức ăn để nuôi dân chúng. Thế nhưng, đây có phải là những ‘việc cả thể kỳ diệu nhất’ được ám chỉ? Câu trả lời đúng sẽ là vừa “Có”, lại vừa “Không”. Đúng vậy! Chúa Giêsu bị giới hạn trong việc làm các phép lạ và có vẻ như Ngài đã làm rất ít ở quê hương Ngài; vậy mà có những việc Chúa Giêsu ‘thường xuyên’ làm còn ‘vĩ đại’ và ‘kỳ diệu’ hơn rất nhiều, so với những phép lạ vật lý. Đó là những gì? Và điều gì sẽ xảy ra khi Ngài làm nhiều phép lạ nhưng các linh hồn lại không được hoán cải? Điều gì sẽ mang một ý nghĩa ‘lâu dài’ nhất, ‘thiên đàng’ nhất, ‘vĩnh cửu nhất’ mà Chúa Giêsu chờ đợi nhất? Đó là công việc biến đổi linh hồn! Phải, việc biến đổi các linh hồn mới là ‘việc cả thể kỳ diệu nhất!’.

Buồn thay! Sau những phép lạ vật lý, việc biến đổi các linh hồn đã không xảy ra. Tin Mừng cho biết lý do, “Vì họ chẳng có lòng tin!”. Rõ ràng, những người đồng hương của Chúa Giêsu đã quá cố chấp; họ không cởi mở để nhận ra sự hiện diện của Ngài; Lời Ngài không có khả năng thẩm thấu tâm trí và trái tim họ. Vì thế, Ngài không thể làm những ‘việc cả thể kỳ diệu nhất’.

Thật thú vị, “Ngài không làm nhiều phép lạ ở đó”, nghĩa là Ngài đã ‘có’ làm, ít nữa một phép lạ! Chi tiết này hé lộ cho chúng ta biết, ít nữa, đã có một linh hồn được biến đổi. Một khi linh hồn được biến đổi, cả triều thần thánh trên trời mừng vui, Chúa Giêsu vui mừng; bởi lẽ, đó là ‘việc cả thể kỳ diệu nhất’ mà Ngài đợi chờ đã xảy ra. Một khi linh hồn được biến đổi, chúng ta sẽ nhạy bén trong việc nhận ra những ‘dấu vết thánh’ của Thiên Chúa trong cuộc sống mình; chúng ta sẽ nhận ra sự ‘hiện diện thánh’ của Ngài trong tha nhân, trong Lời Ngài và ngay cả trong những lề luật của Ngài. Bài đọc Lêvi hôm nay nói đến việc Israel phải coi của dâng Chúa là “của thánh”; Sabbat không phải là một ngày như mọi ngày, nhưng đó là “ngày thánh” của Thiên Chúa mà họ phải tuân giữ. Bấy giờ dân Chúa sẽ tìm thấy sức mạnh của họ trong việc giữ luật Ngài và họ sẽ nhận biết Ngài, Đấng che chở họ như lời Thánh Vịnh đáp ca, “Reo lên mừng Thiên Chúa, Đấng trợ lực chúng ta!”.

Anh Chị em,

Ước gì chúng ta thuộc số Israel ít ỏi còn lại này khi chúng ta nhận ra điều Thiên Chúa đang làm trong cuộc sống mình. Được như thế, là chúng ta đang để Chúa Giêsu biến đổi mình mỗi ngày thành một tạo vật mới; và như vậy, Ngài đang làm một điều tuyệt vời trong chúng ta. Nếu chúng ta do dự khi nhìn nhận điều này, thì đó là dấu hiệu rõ ràng rằng, Thiên Chúa muốn làm nhiều hơn nơi chúng ta; Ngài đang phải chờ một ‘việc cả thể kỳ diệu nhất’ nào đó trong đời sống chúng ta!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho linh hồn con được biến đổi bởi sự hiện diện của Chúa, bởi Lời Chúa; xin lấp đầy trái tim con, biến đổi con thành một kiệt tác ân sủng của Ngài. Đó là ‘việc cả thể kỳ diệu nhất’ mà Chúa và con, cũng như anh chị em con đang mong mỏi”, Amen.

(Tgp. Huế)
 
31/7: Hiến tế và trao ban như Chúa Giêsu và Thánh Gioan Tẩy Giả - Lm. Augustinô Lê Quý Phi, CSsR
Giáo Hội Năm Châu
02:49 30/07/2021


Tin mừng Chúa Giesu theo thánh Matthew - Matthew 13:36-43

Bấy giờ, Đức Giê-su bỏ đám đông mà về nhà. Các môn đệ lại gần Người và thưa rằng :/ “Xin Thầy giải nghĩa dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe.”/ Người đáp :/ “Kẻ gieo hạt giống tốt là Con Người./ Ruộng là thế gian./ Hạt giống tốt, đó là con cái Nước Trời./ Cỏ lùng là con cái Ác Thần./ Kẻ thù đã gieo cỏ lùng là ma quỷ./ Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần./ Vậy, như người ta nhặt cỏ lùng rồi lấy lửa đốt đi thế nào, thì đến ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy./ Con Người sẽ sai các thiên thần của Người tập trung mọi kẻ làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác,/ mà tống ra khỏi Nước của Người,/ rồi quăng chúng vào lò lửa;/ ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng./ Bấy giờ người công chính sẽ chói lọi như mặt trời, trong Nước của Cha họ./ Ai có tai thì nghe./


Kính thưa Quý OBACE thân mến,/
Tin mừng hôm nay, chúng ta được nghe chính Chúa Giesu giải thích dụ ngôn cỏ lùng. Trong dụ ngôn cỏ lùng giữa lúa,/ kẻ thù đã gieo cỏ lùng sau khi lúa bắt đầu mọc lên./ "cỏ lùng hay cỏ dại"/ rất là giống cây lúa khi mới mọc lên, nên rất khó phân biệt với lúa./ Gieo cỏ lùng vào ruộng người khác là một hình thức trả thù hay phá hoại vào thời đó./ Luật La-mã trừng phạt những hành động này như là một tội hình. /Vì thế thính giả của Chúa Giesu muốn ghe một hồi trả đũa, răng đền răng, mắt đền mắt.
Điểm gây sốc của dụ ngôn là ông chủ nhà từ chối trả đũa:/ “Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng,/ các anh làm bật luôn rễ lúa. Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt./”
Dụ ngôn cỏ dại là một minh chứng về tĩnh nhẫn nại của Chúa!/ Chúng ta muốn thấy một thế giới không sự dữ /- chúng ta mong muốn một giáo hội thánh thiện không tì vết./ Nhưng khi nhìn vào thực tế chúng ta thấy gì /đại dịch COVID và những biển thể của nó vẫn đã và đang gân ra biết bao hậu quả về tâm lý, nhân mạng, kinh tế và xã hội,/ một giáo hôi đang bị các thế lực sự dữ tấn công,/ những tội ác lạm dụng tình dục của hàng giáo sĩ làm ảnh hưởng đến tiếng nói của GH về nhiều mặt nhất là việc rao giảng tin mừng. Hôm nay lời Chúa nhắc nhở chúng ta hãy bao dung/ – hãy kiên nhẫn vì TC bao dung và kiên nhẫn với thớ giới, /với giáo hội và với chính con và mỗi người chúng ta. Chỉ có ông chủ mùa gặt mới có tiếng nói sau hết khi mọi sự đều sang tỏ trong ngày sau hết./ Giáo hội thuộc về mọi người, mọi nơi mọi thời./ Hội thánh bao gồm những thành phần thánh thiện và những thành phần tội lỗi./ Nói cho cùng,/ dụ ngôn cỏ lùng là một lời nói trực tiếp của TC giàu lòng thương xót đến mỗi người chúng ta/. Những nghịch lý trong cuộc đời của con và từng người trong chúng ta mời gọi tất cả hãy sống chung với cỏ lùng và lúa trong lòng mỗi người./ Không ai muốn sự dữ cả! Thế nhưng những ý muốn sự dữ, tội lỗi luôn có mầm rễ trong mỗi chúng ta. / Vì thế thực tại này mời gọi chúng ta khiêm tối, kiên trì hóan cải! Nhận thức trong cuộc đời của mỗi chúng ta có dấu vết của cỏ lùng giúp chúng ta kiên nhẫn hơn,/ bao dung hơn với chính mình, các thành viên trong gia đình, trong cộng đoàn, trong giáo hội./
Trước các thế lực của sự dữ nhất là đại dịch COVID, con xin kết thúc với lời nguyện nhập lễ của thánh lễ trong thời gian đại dịch: Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, Chúa là nơi chúng con ẩn náu khi gặp hiểm nguy, là Đấng chúng con tìm đến trong cơn hoạn nạn; chúng con tin tưởng nài xin Chúa thương nhìn đến những người đang đau khổ, cho những ai đã qua đời được nghỉ yên, và an ủi những ai đang ưu phiền, xin Chúa chữa lành các bệnh nhân và ban bình an cho người đang hấp hối, xin ban sức mạnh cho các nhân viên y tế, ơn khôn ngoan cho các nhà lãnh đạo và lòng can đảm để đến với mọi người trong yêu thương, nhờ đó chúng con được cùng nhau tôn vinh Danh thánh Chúa. Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô Con Chúa, Chúa chúng con, Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, trong sự hợp nhất của Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen.
 
Khao khát bánh trường sinh
Lm. Inaxiô Trần Ngà
05:23 30/07/2021


Sau khi được Chúa Giê-su ban cho một bữa ăn no nê qua phép lạ hóa bánh ra nhiều, đám đông người Do-thái đổ xô tìm đến với Chúa mong được Ngài cho ăn tiếp. Chúa Giê-su không bằng lòng với toan tính đó nên Ngài nói thẳng với họ: “Thật, tôi bảo các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê.”

Con người hôm nay cũng như dân Do-thái xưa, người ta đua tranh tìm kiếm những gì mang lại lợi ích cho thân xác mà không tìm kiếm phúc lợi cho linh hồn.

-Nếu Sa-tan có đủ quyền phép ban phát gạo, tiền dư dật cho những ai tôn thờ mình, thì phần lớn nhân loại sẽ tôn thờ Sa-tan và cả những người theo Chúa cũng sẵn sàng bỏ Chúa quay sang thờ Sa-tan để được nhiều gạo, nhiều tiền.

- Nhiều tín hữu sẵn sàng bỏ nhiều tiền mua mỹ phẩm, may sắm trang phục hợp thời trang… để tô điểm cho phần xác… mà không dành công sức trang điểm tâm hồn.

-Người ta sẵn sàng bỏ ra mỗi ngày cả chục tiếng đồng hồ để làm việc kiếm tiền nuôi xác, nhưng không muốn bỏ ra 10 phút để cầu nguyện, để đọc Lời Chúa, để đọc kinh chung trong gia đình hầu nuôi dưỡng tâm linh.

Nói chung, cái gì có lợi cho thân xác, như cơm ăn, áo mặc, tiền tài… thì ai cũng khao khát kiếm tìm; còn những lợi ích cho linh hồn như tham dự Thánh lễ, học hỏi giáo lý, tu luyện nhân đức… thì không được quan tâm.

Hôm xưa, khi Chúa Giê-su biết rõ bận tâm của đám đông dân chúng tìm đến với mình là chỉ lo tìm kiếm lương thực phần xác mà lãng quên lương thực cho tâm hồn nên Ngài răn bảo họ: “Hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực trường tồn đem lại phúc trường sinh” (Ga 6, 27).

Khi nói như thế, Chúa Giê-su kêu gọi mỗi người hãy cố công chăm lo cho linh hồn mình được phúc đời đời chứ đừng chỉ dồn tất cả công sức chăm lo cho thân xác mau hư nát nầy.

Tiếc thay, lời dạy khôn ngoan nầy chỉ được ít người áp dụng. Người ta mải mê tìm kiếm lợi nhuận nuôi xác: 24 giờ của mỗi ngày đều dành trọn cho thân xác. 168 giờ của mỗi tuần, 720 giờ của một tháng đều dành trọn để lo cho thân xác và cứ như thế hết tháng nầy qua tháng khác, hết năm nầy qua năm kia… trong khi linh hồn thì bị bỏ rơi, không được đoái hoài!

Hãy nghĩ lại xem: Nếu không chăm lo cho đời sống thiêng liêng thì khi đến cuối đời, người ta thu hoạch được gì?

Bấy giờ, mỗi người chỉ còn là một lọ tro nhỏ bé, nếu bị đem đi thiêu; hoặc chỉ còn là nắm xương vùi trong lòng đất lạnh… Chỉ có thế thôi! Trong khi đó, linh hồn họ thì phải trầm luân trong hỏa ngục muôn đời muôn kiếp.

Thật phi lý khi người ta đầu tư toàn bộ vốn liếng mình có cho thân xác: dành hết tất cả thời gian, công sức, trí tuệ, tài năng, nghị lực… của mình cho thân xác để rốt cuộc, chỉ “thu hoạch” được một nắm bụi tro!

Qua Tin mừng hôm nay, Chúa Giê-su kêu gọi mọi người hãy xử sự cách khôn ngoan.

Thân xác nầy mai đây chỉ còn là tro bụi thì chỉ cần chăm lo vừa đủ; còn linh hồn sống đời đời thì đáng phải được chăm sóc chu đáo hơn.

Vì thế, khi nuôi xác bằng cơm bánh được thu hoạch từ lòng đất thì cũng phải nuôi hồn bằng “Bánh từ trời xuống.”

Chúa Giê-su khẳng định Ngài là “Bánh bởi trời” được Chúa Cha ban cho nhân loại để mang lại sự sống cho thế gian. Ai “ăn” Ngài sẽ được hưởng hạnh phúc đời đời.

“Ăn” Chúa Giê-su (theo nội dung đoạn Tin mừng hôm nay ) không có nghĩa là nhai, là nuốt Chúa Giê-su nhưng là đến với Chúa Giê-su và tin vào Ngài. Ngài nói: “Chính tôi là Bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”

Lạy Chúa Giê-su,

Chúa là Bánh ban sự sống đời đời cho chúng con. Xin cho chúng con thường xuyên “ăn” Bánh này, tức là tìm đến với Chúa, học với Chúa, sống như Chúa… để mai đây được sống đời đời với Chúa trên thiên quốc.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà
 
Ăn cho no bụng ăn cho thỏa lòng
Lm. Nguyễn Xuân Trường
05:39 30/07/2021
ĂN CHO NO BỤNG ĂN CHO THỎA LÒNG

Trong phòng chống dịch bệnh Covid-19, người ta nói nhiều về hàng hóa, dịch vụ thiết yếu. Người ta tìm mọi cách để có đủ lương thực thực phẩm, chứ thiếu ăn thì nguy to. Lời Chúa tuần này cho thấy Chúa không chỉ lo cung cấp cơm bánh nuôi sống thân xác, mà Chúa còn lo cung cấp bánh ban sự sống đời đời.

1. Ăn cho no bụng. Dân chúng kéo nhau đi tìm Chúa. Cứ tưởng vì họ quý mến Chúa, nào ngờ Chúa thẳng thắn bóc mẽ họ: Các ông đi tìm tôi là vì các ông đã được ăn bánh no nê. Hóa ra là thế, theo Chúa để được no cái bụng, theo Chúa để tìm kiếm lợi lộc, để thỏa mãn những nhu cầu vật chất. Ăn rất cần thiết cho đời sống, nhưng nếu chỉ chăm chú vào miếng ăn mà thôi thì con người lại tự hạ thấp phẩm giá của mình. Ngoài nhu cầu vật chất cơ bản thì con người còn có những nhu cầu tinh thần cao quí khác. Thế nên Chúa Giêsu mời gọi: Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực đem lại phúc trường sinh.

2. Ăn cho thỏa lòng. Chúa muốn người ta theo Ngài không chỉ để no bụng mà còn để thỏa lòng, để thỏa mãn những khát vọng cao cả nhất của lòng người: “Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!” Chúng ta đón nhận cơm bánh hàng ngày không thuần túy chỉ là miếng ăn cho no bụng, mà nó còn là “dấu lạ” diễn tả ân sủng và tình thương Chúa dành cho nhân loại. Ăn quả nhớ người trồng cây - Ăn phải nhớ đến người cho ăn để sống vui vẻ và biết ơn. Cơm bánh phải dẫn chúng ta đến Đấng ban ơn mà tin vào Ngài.

Ăn cơm bánh là ăn bằng miệng để no cái bụng đem sự sống cho thân xác. Ăn bánh trường sinh Giêsu là ăn bằng đức tin để no lòng thỏa dạ và lan tỏa yêu thương, nhờ đó đem sự sống đời đời cho trọn vẹn xác hồn của chúng ta. Amen.
 
Chúa nhật XVIII Thường Niên
Lm. Jude Siciliano, OP
05:46 30/07/2021
CHÚA NHẬT XVIII TN (B)
X.Hành 16: 2-4, 12-15; Tvịnh 77; Êphêsô 4: 17,20-24; Gioan 6: 24-35

Ông Harold Kushner là một giáo sĩ Do-Thái (Rabbi) và một tác giả Do Thái nổi tiếng ở Hoa Kỳ. Ông có bằng tiến sĩ về Kinh Thánh và đã viết nhiều sách tham luận về Kinh Thánh. Thế nên có rất ít người biết ông ta. Mốt số các bạn có thể nhớ được là ông ta đã từng đọc một đoạn Kinh Thánh trong lễ tang Tổng Thống Ronald Reagan. Nhưng một số người khác lại biết ông qua các sách ông đã viết, và một trong những sách được bán nhiều nhất là sách "Khi điều tồi tệ xảy ra cho người tốt".

Vị giáo sĩ (Rabbi) Do Thái này rất sùng đạo đã gặp phải một khủng hoảng lớn về đức tin, khi người con trai của ông là Aaron chết vì mắc phải hội chứng lão hoá. Đây là một hội chứng làm cho những người trẻ bị già sớm hơn tuổi. Aaron chỉ có 14 tuổi mà có nội tạng như của người già. Hãy để ý đến tựa đề quyển sách được viết: "Khi… điều xấu xãy ra với người tốt" không phải là "Nếu điều xấu xãy ra với người tốt".

Nếu điều xấu chỉ xãy ra cho người xấu, thì điều đó có thể không có gì phải bàn cả, hay thử thách về đức tin của chúng ta. Chúng ta có thể có cảm nghĩ đó là điều đương nhiên! Nhưng, chúng ta biết điều này qua kinh nghiệm là sự xấu cũng có thể xãy ra cho cả người tốt như: Những người năng cầu nguyện, đi nhà thờ thường xuyên, bố thí cho người nghèo, hoạt động nhiều trong cộng đoàn của họ. Thì sự xấu vẫn xãy đến với họ, họ bị thử thách về đức tin và cả đức tin của chúng ta nửa chăng; như khi con trai của ông Kushner chết vì một hội chứng rất lạ lùng; hay khi chúng ta bị mất việc làm trong cơn đại dịch COVID; hay khi chúng ta qua một thời kỳ khủng hoảng về tiền bạc; khi vợ chồng không còn hòa hợp với nhau và bị tan vỡ; khi có một đứa con ngoan thích hút cỏ; khi một người thân thương chết trong chiến tranh hay bị tàn tật vì tai nạn; hoặc gặp bao nhiêu khó khăn làm chúng ta tự hỏi - Còn có thể điền vào chổ trống các khó khăn nào nữa không. Những điều này không chỉ xãy ra cho người xấu; mà còn có thể xãy ra cho bất kỳ ai trong chúng ta.

Khi nào sự xấu xãy ra cho chúng ta, thường chúng ta cố tìm lời giải thích, tìm vài "lý do hợp lý" cho sự xấu đó. Tuy nhiên những lý do đó thường không giải thích được vấn đề. Tôi không bao giờ thích những câu trả lời theo tính "thuận lý” của cách suy nghỉ như: "Thiên Chúa thử thách đức tin của chúng ta"; hay "Thiên Chúa không bao giờ cho bạn phải chịu khổ nhiều hơn sức chịu đựng của bạn". Sự thật là chúng ta đã chạm phải một huyền nhiệm, chứ không phải câu trả lời. Nhưng, chúng ta không chỉ sống đơn độc.

Trong khi chúng ta họp nhau hôm nay, chúng ta như là "cộng đoàn nhỏ" và có thể hợp ý với đám đông quần chúng trong câu chuyện của bài phúc âm hôm nay. Thánh Gioan nói là đám đông quần chúng tìm đến để "Gặp Chúa Giêsu". Trong phúc âm thánh Gioan đã dùng từ thấy và tin. Đám đông đã có bánh ăn trong hoang mạc mà trước đây Chúa Giêsu đã ban cho họ. Và nay họ lại tìm gặp Chúa Giêsu nữa để có thêm bánh mà ăn. Chúa Giêsu nói với họ "Anh em tìm đến tôi không phải vì anh em thấy dấu lạ, nhưng vì anh em đã ăn bánh no nê”. Như bánh là thức ăn quan trọng cho người đói. Chúa Giêsu nghĩ đó là điều quan trọng khi cho họ bánh ăn. Tuy nhiên, chúng ta biết trong đời sống, chúng ta cần nhiều thứ hơn là bánh ăn no và quần áo mặc. Chúng ta còn muốn "thấy" nhiều hơn nữa.

Ánh mắt của quần chúng chăm nhìn vào bánh. Họ chỉ thấy Chúa Giêsu là người đã làm cho "bánh hóa nhiều" - Chứ không có ý tìm dấu chỉ ẩn trong cái bánh. Nếu hôm nay bạn không dự thánh lễ trực tuyến, bạn đã trực chỉ đến nhà thờ thi chắc bạn đã đi bộ hay lái xe theo dấu chỉ phía trước như bảng chỉ như "Nhà thờ Đức Maria". Bạn đã không dừng lại xem bảng chỉ dẫn và các biển báo, vì nó quá quen thuộc nên không quan tâm đến nó, Bạn vẫn tiếp tục đi và đến được nhà thờ như biển báo. Chúa Giêsu trách là dân chúng chỉ dừng lại nơi bảng chỉ dẫn là tấm bánh, và họ không hiểu bánh đó có ý nghĩa gì. Chúa Giêsu cũng trách là họ đã quên lịch sử đức tin của họ. Các môn đệ và các người Do thái sùng đạo hiểu điều đó. Chúa Giêsu nhắc cho họ nhớ lại, và để chắc chắn hơn, Ngài đã giới thiệu ý nghĩa của chiếc bánh, khi tổ tiên của họ phải tháo chạy qua hoang mạc, họ bị quân đội Ai cập săn đuổi. Đức Chúa đã che chở họ và cho họ bánh ăn từng ngày trong lúc gian khổ của cuộc vượt qua. Và, nơi Chúa Giêsu, Đức Chúa cũng đang làm những điều như vậy. Chúa Giêsu nói rõ cho họ hiểu: "Ta là bánh hằng sống, ai đến với Ta sẻ không bao giờ đói, và ai tin vào Ta sẻ không bao giờ khát".

Đức Chúa, đã ban cho dân chúng đang đói khát của ăn trong hoang mạc, nay lại làm điều đó một lần nữa, và Chúa Giêsu đang làm những dấu chỉ để giúp họ thấy diều đó. Vậy họ có nhận ra không? Trong phúc âm thánh Gioan còn có nhiều dấu chỉ khác: Như người phụ nữ khát nước đến giếng lấy nước được hứa là đó là nước hằng sống. Vậy họ có hiểu không? Một người chết đã được sống lại. Vậy họ có hiểu được điều đó không? Và bây giờ một số đông người trong nơi hoang mạc đang được có bánh ăn. Vậy họ có hiểu không?

"Sự xấu xãy ra cho người tốt" Và khi sự xấu đó xuất hiện, chúng ta có thể nhận được những dấu chỉ của Thiên Chúa đang cho chúng ta ăn trong hoang mạc và ở cả những nơi khó khăn khác của chúng ta không? Đức Chúa đã gởi cho chúng ta Chúa Giêsu "dấu chỉ lớn hơn mọi dấu lạ khác". Thật là tuyệt vời, Đức Chúa đã nghe chúng ta trong bất kỳ hoang mạc nào của tần thế mà chúng ta đang gặp. Thiên Chúa nghe tất cả những điều chúng ta mong chờ và khao khát mà chúng ta không kể ra: chúng ta khao khát sự thật và sự tốt lành; chúng ta khát những mối quan hệ có ý nghĩa tốt hay những quan hệ được hàn gắn lại; chúng ta khao khát sự thánh thiện và ơn thánh sủng; chúng ta khao khát phân biệt được rõ ràng những sự khác biệt của sự tốt lành chứ không chỉ là một người thoáng qua trong cuộc sống.

Thiên Chúa luôn tiếp tục thực hiện những dấu chỉ cho chúng ta và nuôi dưỡng chúng ta qua nhiều cách khác nhau - Chúng ta có nhận thấy điều đó không?... Một cử chỉ lịch sự của một người bạn; hay thậm chí của một người lạ; một công việc trắc trở hoá thành phù hợp với chúng ta; một lời tha thứ mà chúng ta không đáng nhận, nhưng chúng ta cũng vẫn lãnh nhận một cách tốp đẹp. Hay, trong một khoảnh khắc bất ngờ, khi cuộc sống chúng ta được đánh giá cao đối với những người xung quanh chúng ta và chúng ta cảm thấy thật "tốt lành được sống", vậy chúng ta có hiểu không? Những dấu chỉ đó và các dấu chỉ khác chúng ta có thể thưa với Chúa trong khi cử hành bí tích Thánh Thể hôm nay. Thiên Chúa luôn hiện diện với chúng ta cả những lúc điều tốt và điều xấu xãy đến với chúng ta. Thiên Chúa đang ban bánh ăn hằng ngày cho chúng ta trong thánh lễ hôm nay. Chúng ta sẻ cấu xin lãnh nhận được bánh đó trong lời kinh Lạy Cha.

Chúng ta cũng biết là Chúa đã mời gọi chúng ta trở nên dấu chỉ là bánh của Thiên Chúa cho người khác. Chúng ta có việc phải làm, cho người đói ăn khi chúng ta gặp họ. Hãy nhìn xung quanh chúng ta, trong gia đình, trong trường học, nơi làm việc, trong cộng đoàn của chúng ta. Tất cả điều đòi hỏi sự hy sinh và kiên trì nơi mổi người chúng ta. Bởi thế, chúng ta hãy cùng cầu nguyện: "Xin cho chúng con lương thực hằng ngày... và giúp chúng con nên bánh ăn cho người khác, là dấu chỉ cho họ biết rằng Thiên chúa không quên họ”.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

18th SUNDAY (B)
Exodus 16: 2-4, 12-15; Psalm 78; Ephesians 4: 17, 20-24; John 6: 24-35

Harold Kushner is a prominent American rabbi and author. He has a PhD in Scripture and has published scholarly books on the Bible. Ordinarily the number of people who would know about him would be limited. Some of you may remember that he read a Scripture passage at Ronald Reagan’s funeral. But many people know about him because of one of the books he wrote, it was a best seller: "When Bad Things Happen to Good People."

This devout rabbi had a faith crisis when his son Aaron died from progeria, an extremely rare disease. It causes premature aging; his 14-year-old son had the organs of an old man. Notice the title of the book "When... Bad Things Happen to Good People." Not "If Bad Things Happen to Good People."

If bad things happened only to bad people, that probably wouldn’t disturb, or test our faith. We might even have a sense of satisfaction! But, we know this from experience, bad things happen to good people also: people who pray, come to church regularly, donate to the poor, are active in their communities. When bad things happen to them too, testing their, our faith is tested as well: a child dies from an awful disease, like the rabbi’s son; we lose our job during the pandemic; go through a financial crisis; a marriage breaks up; a good kid goes haywire; a loved one dies in war, or is crippled in an accident; and many other tragedies that stir questions in us – fill in the blanks with your own list. These things don’t happen just to bad people; bad things can happen to any of us and do.

When they do, we look for some explanation, some "logical reason" for the bad things that happen. Logic does not solve the problem. I’ve never liked the "logical" answers people come up with: "God is testing your faith"; "God will never give you more than you can bear." The truth is we are left with mystery, not answers. But, we are not left alone.

As we gather today we are like a little "crowd," and can identify with the crowd in the gospel story. St. John says they came, "looking for Jesus." Seeing in John’s gospel implies believing. The crowd had been fed on the bread in the wilderness which Jesus provided for them. Now they come looking for more. Jesus says to them, "You are looking for me not because you saw signs, but because you ate the loaves and were filled." As important as bread is for hungry people – Jesus thought it was important, he fed them bread – still, we know more is needed in our lives than a full belly and clothes on our backs. We want to "see" more.

The crowds gaze stopped at the bread. They only saw Jesus as "the Bread Multiplier" – not what the sign of the bread meant. If you are not watching the Mass on Zoom today, but came in person to church, then you probably walked, or drove in at the sign out front, for example, "St. Mary’s Church." You didn’t stop and gather around the sign. You came to where the sign pointed. We don’t stop and focus on signs, but follow where they lead us. Jesus accuses the crowds of stopping at the sign, not understanding what the breads meant. He also accused them of forgetting their faith history. The disciples and other devout Jews got it: Jesus stirred their faith memory. But just to be sure, Jesus explained the sign of the breads to them. When their ancestors were dragging themselves through the wilderness, with the Egyptian army at their heels, God protected them and fed them bread day by arduous day. And in Jesus, God is doing the same thing. Jesus spells it out for them, "I am the bread of life, whoever comes to me will never hunger, and whoever believes in me will never thirst.

The God who fed the hungry in the desert was doing it again and Jesus was performing signs to help them see that. Did they get it? There are other signs as well in John’s Gospel. A thirsty woman at a well was promised living water – did they get it? A dead man was raised to life – did they get it? And now a struggling, hungry people in a wilderness are being fed – did they get it?

"Bad things happen to good people"– and when they do, do we recognize the signs that God is feeding us in our wilderness and hard places? God has sent us Jesus, the "sign of all signs," par excellence. God has heard us in whatever wilderness or desert place we find ourselves now. God hears even the longings we don’t name: our hunger for truth and goodness; our hunger for meaningful relationships or healed relationships; our hunger for holiness and grace; our hunger to make a difference for the good and not just be someone who is passing through life.

God continues to perform signs for us and feeds us in surprising ways – do we get it?... a surprise gesture of kindness from a friend, or even a stranger: a job that turns out just right for us; a word of forgiveness we have not earned, but we received nevertheless. Or, the moment out of the blue, when we appreciate our lives, and those around us and we realize it is good to be alive – do we get it? These and other signs we could name at this Eucharistic celebration: God’s presence with us when good things happen, or when bad things happen. God is with us giving us daily bread as God does at our celebration today. We will pray for that bread in the Lord’s Prayer.

We also know that we are called to be signs of God’s bread for others. We have work to do, feed the hungry when we find them. Let’s look around us: in our families, schools, at work, in our community. All require dedication and perseverance on our part. So again we pray, "Give us this day our daily bread… and help us be daily bread for others, signs to them that You have not forgotten them."
 
VietCatholic TV
Truyền thông Ý thảo luận về Cơ Mật Viện bầu Tân Giáo Hoàng. Ai có khả năng kế vị Đức Phanxicô?
Thế Giới Nhìn Từ Vatican
04:57 30/07/2021


1. Vận động viên thể dục dụng cụ giành kỷ lục thế giới Simone Biles nói về đức tin Công Giáo của cô

Vận động viên thể dục 24 tuổi, người từng phá hết kỷ lục thế giới này đến kỷ lục thế giới khác, đã cởi mở nói về vai trò của đức tin trong cuộc đời mình.

Simone Biles đã làm nên lịch sử vào năm 2016 khi phá kỷ lục thế giới về số huy chương mà một vận động viên thể dục dụng cụ kiếm được. Khi giành được huy chương vàng thứ 24 trong sự nghiệp của mình, một huy chương vàng trên xà thăng bằng, Biles khi đó 22 tuổi đã vượt qua kỷ lục 23 huy chương của Vitaly Scherbo người Belarus mà anh đã nắm giữ kể từ năm 1996.

Biles đã giành được năm huy chương Olympic, bốn trong số đó là huy chương vàng, tại Thế vận hội 2016 ở Rio de Janeiro.

Không một ai có thể yên nghỉ trên vòng nguyệt quế của mình, sau chiến thắng tại Thế vận hội Rio, Biles đã mở rộng tiết mục của mình để bao gồm hai kỹ năng mới, rất khó về mặt kỹ thuật.

Biles đã có mặt tại Thế vận hội 2020 ở Tokyo, với hy vọng thành tích tại giải vô địch thế giới thể dục dụng cụ sẽ củng cố danh tiếng của cô là một trong những vận động viên vĩ đại nhất trong lịch sử môn thể thao này.

Con đường dẫn đến thành công của cô không phải là không có những trở ngại, và chính đức tin Công Giáo đã giúp cô vượt qua chúng.

Sinh tại ở Ohio. Mẹ cô là một người nghiện rượu và ma túy, Biles được nuôi dưỡng bởi ông bà ngoại, người đã nhận nuôi cô và em gái cô. Lớn lên trong đức tin Công Giáo, Biles tham dự Thánh lễ Chúa Nhật với ông bà của mình.

Trong thời gian diễn ra Thế vận hội ở Rio, Biles đã tiết lộ với tạp chí Us nội dung trong túi đồ thể dục của cô khi một phóng viên nhận thấy một tràng hạt màu trắng bị rơi ra. Biles giải thích, “Mẹ tôi, Nellie, đã mua cho tôi một tràng hạt ở nhà thờ. Tôi không dùng nó chỉ để cầu nguyện trước một cuộc thi. Tôi luôn cầu nguyện một cách bình thường.”

Trong cuốn tự truyện Courage to Soar năm 2016, Biles đã viết về quá trình luyện tập và hy sinh mà cô đã thực hiện để đạt được đỉnh cao trong môn thể thao của mình, và đức tin Công Giáo đã giúp đưa cô đến đó như thế nào.

Mô tả về ngày cô lãnh nhận bí tích Thêm sức, Biles viết:

“Tôi đã diễn hành vào Nhà thờ Thánh Giacôbê Tông đồ vào Chúa Nhật hôm đó trong một dòng thanh thiếu niên với khuôn mặt nghiêm trang… theo một cách nào đó, đám rước của chúng tôi nhắc nhở tôi về một buổi lễ trao huy chương, ngoại trừ việc không có huy chương vàng, bạc và đồng nào được trao. Thay vào đó, giải thưởng của chúng tôi là một điều gì đó mạnh mẽ hơn nhiều: trong giây lát, mỗi người chúng tôi sẽ cúi đầu để lãnh nhận Bí tích Thêm sức”.

Trong một cuộc phỏng vấn với Houston Chronicle, Biles giải thích lý do tại sao cô ấy rất cởi mở về đạo Công Giáo của mình.

“Trẻ em ngày nay ít dám nói về đức tin và tôi nghĩ rằng tôi có thể chia sẻ niềm tin của mình để bọn trẻ có thể thấy nó giúp bạn như thế nào trong toàn bộ cuộc sống”.
Source:Aleteia

2. Cơ cấu của Hồng Y Đoàn tính đến ngày 27 tháng 7

Tính đến ngày 27 tháng 7, Hồng Y Đoàn có 221 vị trong đó có 123 Hồng Y cử tri.

Tây Âu có 90 Hồng Y trong đó có 46 Hồng Y cử tri. Nếu chỉ tính số Hồng Y cử tri, thì đông nhất là Ý với 22 Hồng Y cử tri, kế đến là Tây Ban Nha với 6 vị, Pháp 4 vị và Đức 3 vị.

Đông Âu có 15 Hồng Y trong đó có 7 Hồng Y cử tri. Nếu chỉ tính số Hồng Y cử tri, thì đông nhất là Ba Lan với 3 Hồng Y cử tri. Các quốc gia sau mỗi nước có một vị Hồng Y cử tri: Bosnia và Herzegovia, Croatia, Tiệp, Hung Gia Lợi.

Bắc Mỹ có 26 Hồng Y trong đó có 16 Hồng Y cử tri. Nếu chỉ tính số Hồng Y cử tri, thì đông nhất là Hoa Kỳ với 9 Hồng Y cử tri. Canada 4 vị và Mễ Tây Cơ 3 vị.

Trung Mỹ có 9 Hồng Y trong đó có 7 Hồng Y cử tri. Cuba, El Salvador, Guatemala, Haiti, Honduras, Nicaragua, Panama mỗi nước có một vị Hồng Y.

Nam Mỹ có 24 Hồng Y trong đó có 14 Hồng Y cử tri. Nếu chỉ tính số Hồng Y cử tri, thì đông nhất là Brazil với 4 Hồng Y cử tri. Á Căn Đình, Chí Lợi, Peru, Venezuela mỗi nước có 2 vị. Colombia và Uruguay mỗi nước có một vị.

Á Châu có 25 Hồng Y trong đó có 15 Hồng Y cử tri. Nếu chỉ tính số Hồng Y cử tri, thì đông nhất là Ấn Độ với 3 Hồng Y cử tri, rồi đến Phi Luật Tân với 2 Hồng Y. Indonesia, Thái Lan, Bangladesh, Nhật Bản, Lào, Miến Điện, Pakistan, Nam Hàn, Sri Lanka, Iraq mỗi nước có một Hồng Y cử tri.

Việt Nam có 2 Hồng Y nhưng đều quá tuổi 80 nên Việt Nam không có Hồng Y cử tri.

Đại Dương Châu có 5 Hồng Y trong đó có 3 Hồng Y cử tri. Tân Tây Lan, Papua New Guinea, Tonga mỗi nước có một vị Hồng Y cử tri.

Phi Châu có 27 Hồng Y trong đó có 15 Hồng Y cử tri. Nigeria, Burkiana Gaso, Cape Verde, Bờ Biển Ngà, Ghana, Guinea, Mali, Marốc, Cộng Hoà Trung Phi, Ethiopia, Kenya, Rwanda, Tanzania, Madagascar mỗi nước có một Hồng Y cử tri.

3. Cơ Mật Viện bầu Giáo Hoàng tương lai nên như thế nào?

Massimo Faggioli là một sử gia Giáo Hội, giáo sư thần học và tôn giáo học tại Đại Học Villanova, California, và một cây viết của tạp chí Commonweal. Trên tạp chí La Croix International gần đây, ông có bài viết tựa đề là “The looming conclave, Catholic populists and the dubia”, nghĩa là “Thấp thoáng Cơ Mật Viện, những người theo chủ nghĩa dân túy Công Giáo và dubia”

Theo Giáo sư Faggioli, có hai vấn đề. Vấn đề thứ nhất là Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã thay đổi đáng kể thành phần cử tri đoàn, thậm chí bằng cách bổ sung vào số lượng của nó những người từ các quốc gia trước đây chưa từng có Hồng Y. Điều này phản ảnh cố gắng của ngài nhằm phi Âu hóa Giáo hội và thay đổi cơ chế cuối cùng sẽ bầu ra người kế nhiệm ngài.

Đó là một thay đổi định chế rất quan trọng. Nhưng trong hơn tám năm triều giáo hoàng, Đức Phanxicô chỉ tụ tập tất cả các Hồng Y còn sống lại với nhau có một lần duy nhất trong hai ngày 20 và 21 tháng Hai năm 2014. Nói cách khác, trong bối cảnh không quen biết nhau, các Hồng Y hiện nay có thể lúng túng không biết nên chọn ai làm Giáo Hoàng.

Vấn đề thứ hai: Những phát triển gần đây tại Âu Châu, đặc biệt là tại Ba Lan chứng minh một thực tế đáng buồn là tất cả các Hồng Y, dù hương thơm thánh thiện lan tỏa đến đâu đi nữa vẫn có khả năng bị cáo buộc không giải quyết đến nơi đến chốn tình trạng lạm dụng tính dục của hàng giáo sĩ. Điều gì sẽ xảy ra nếu vị Giáo Hoàng vừa được bầu vấp phải một đợt tấn công cường tập của các phương tiện truyền thông, đặc biệt là những kẻ cố ý can thiệp vào kết quả bầu Giáo Hoàng.

Một bài báo gần đây trên tạp chí chính trị Ý Il Mulino của nhà sử học Giáo hội nổi tiếng Alberto Melloni đã nêu ra nhiều đề nghị cấp bách liên quan đến Cơ Mật Viện sắp tới. Alberto Melloni là tác giả của một cuốn sách vào đầu những năm 2000 về lịch sử các cuộc bầu cử giáo hoàng. Cuốn sách cung cấp một phân tích ngắn gọn về những thay đổi gần đây nhất trong các quy tắc dành cho Cơ Mật Viện, đặc biệt là tông hiến Universi Dominici Gregis (Chăn dắt Đoàn chiên Chúa) của Đức Gioan Phaolô II công bố năm 1996. Tông hiến này đặc biệt ấn định Rôma là nơi duy nhất việc bầu Giáo Hoàng có thể diễn ra, loại bỏ qui định cũ theo đó, Cơ Mật Viện diễn ra ở bất cứ nơi nào vị giáo hoàng qua đời. Sau đó, Melloni đề cập đến sự sửa đổi nhỏ mà Đức Bênêđíctô XVI đã thực hiện đối với Universi Dominici Gregis vào ngày 22 tháng 2 năm 2013, ngay sau khi tuyên bố thoái vị. Đức Bênêđíctô đã khôi phục sự cần thiết của đa số 2/3 đối với việc bầu Giáo Hoàng, hủy bỏ việc bầu cử theo đa số tương đối.

Bốn thay đổi được đề nghị

Melloni đưa ra bốn đề nghị để cập nhật các quy tắc cho Cơ Mật Viện. Đề nghị đầu tiên của ông là tăng cường clausura (cấm cửa). Ông nói rằng tất cả các Hồng Y cử tri nên được yêu cầu cư trú tại nhà trọ Santa Marta ngay khi các ngài đến Rôma, thay vì được phép đợi cho đến khi Cơ Mật Viện thực sự bắt đầu.

Đề nghị thứ hai của ông là “các phiên họp toàn thể” - tức các phiên họp hàng ngày trước Cơ Mật Viện gồm tất cả các Hồng Y, kể cả những các vị trên 80 tuổi, không có quyền bỏ phiếu - cũng nên bao gồm các phiên họp trong bầu khí kiểu clausura chỉ dành cho các Hồng Y cử tri.

Đề nghị thứ ba của Melloni là thay đổi tần suất các cuộc bỏ phiếu: chỉ một lần bỏ phiếu mỗi ngày trong ba ngày đầu tiên; hai lần bỏ phiếu mỗi ngày trong ba ngày tiếp theo; và bốn lần bỏ phiếu trong ba ngày sau đó. Ông nói điều này sẽ giúp các “bên khác nhau” trong Cơ Mật Viện có thêm thời gian để thảo luận. Nó cũng sẽ giải phóng các cử tri khỏi áp lực của các phương tiện truyền thông nhằm nhanh chóng có được vị tân giáo hoàng.

Đề nghị thứ tư và cuối cùng cũng liên quan đến những rủi ro của một cuộc bầu cử vội vàng. Melloni đề nghị các quy tắc mới nên dành cho vị Hồng Y đã nhận đủ phiếu bầu để trở thành giáo hoàng có nhiều thời gian hơn để cầu nguyện, suy ngẫm và xem xét lại lương tâm của mình. Điều này sẽ giúp ngài xét xem liệu có điều gì trong quá khứ của mình, đặc biệt khi ngài phải giải quyết các trường hợp lạm dụng, có thể khiến cuộc bầu cử giáo hoàng trở thành dubia.