Trong bản tin ngày 14 tháng 5, 2026, Tòa Thánh đã đăng tải các phát biểu, cả ngẫu hứng lẫn với văn bản, của Đức Leo trong chuyến viếng thăm đại học Sapienza, trước đây vốn của Giáo Hội, nhưng từ 1870, thuộc Ý:
Lời chào hỏi ngẫu hứng tại Nhà nguyện Đại học:
Chào buổi sáng! Lời chào đến tất cả mọi người: Hiệu trưởng, Đức Hồng Y, các Giám Mục Phụ Tá, tất cả các bạn sinh viên và các giáo sư!
Tôi muốn bắt đầu chuyến thăm sáng nay tại đây, trong Nhà nguyện, trong nhà thờ xinh đẹp này, một nơi gặp gỡ với Chúa. Bởi vì, trước hết và trên hết, chuyến thăm sáng nay của tôi là một chuyến thăm mục vụ: để tìm hiểu đôi chút về trường đại học, để làm quen với các bạn, để có thể chào hỏi các bạn và chia sẻ một khoảnh khắc ngắn ngủi về đức tin. Những ai tìm kiếm, những ai học tập, những ai theo đuổi chân lý cuối cùng đều tìm kiếm Chúa, sẽ gặp gỡ Chúa, sẽ tìm thấy Chúa chính xác trong vẻ đẹp của tạo thế, trong nhiều hình thức mà Chúa đã chọn để lại dấu ấn của Người, trong tất cả những gì chúng ta là, đặc biệt là với tư cách là con cái của Chúa, những tạo vật được tạo ra theo hình ảnh của Người, nhưng cũng trong chính tạo vật của Người.
Vì vậy, hôm nay là một khoảnh khắc tuyệt vời để chia sẻ đôi chút với cộng đồng đại học, tại trung tâm học tập này... Tôi tin rằng đây là trung tâm lớn nhất ở toàn châu Âu. Và vì vậy, thật sự là một phước lành, một món quà từ Chúa, khi được ở đây và trải nghiệm khoảnh khắc này, biết rằng chính Chúa đã gọi chúng ta, chính Chúa đã ban cho tất cả chúng ta tạo vật kỳ diệu này. Tôi chúc các bạn không chỉ một ngày tốt lành, mà còn là một kỳ học tốt, và mong rằng thời gian các bạn dành tại trường Đại học này thực sự là một cuộc gặp gỡ với Chúa và với vẻ đẹp của cuộc sống.
Bây giờ tôi xin chúc phúc cho các bạn, sau đó chúng ta sẽ tiếp tục chuyến tham quan đến các khu vực khác của trường Đại học.
[Chúc phúc]
Vâng, chúc các bạn một ngày tốt lành, cảm ơn! Cảm ơn vì sự đón tiếp của các bạn!
_________
Trên đường đến Tòa Viện trưởng Đại học, Đức Thánh Cha đã có vài lời chào hỏi các sinh viên tập trung tại quảng trường trung tâm của trường:
Chào buổi sáng mọi người! Cảm ơn các bạn đã chào đón! Tôi rất vui được có mặt ở đây với các bạn sáng nay; các bạn có thể theo dõi toàn bộ cuộc gặp gỡ trên màn hình. Và tôi hy vọng đây sẽ là một khoảnh khắc ân sủng, một khoảnh khắc vui vẻ cho toàn thể cộng đồng Sapienza. Chúc các bạn những điều tốt đẹp nhất, và hẹn gặp lại sau!
__________
Bài phát biểu của Đức Thánh Cha
Kính thưa Viện trưởng đáng kính,
Kính thưa các nhà lãnh đạo chính trị và dân sự,
Kính thưa các giáo sư, nhà nghiên cứu và cán bộ kỹ thuật-hành chính đáng kính,
và trên hết, các em sinh viên thân yêu!
Tôi đã rất vui mừng khi nhận lời mời gặp gỡ cộng đồng Đại học Sapienza – Đại học Rome. Trường Đại học của các bạn nổi bật như một trung tâm xuất sắc trong nhiều lĩnh vực và đồng thời, vì cam kết đối với quyền được giáo dục, bao gồm cả những người có nguồn lực tài chính hạn chế, người khuyết tật, tù nhân và những người đã chạy trốn khỏi vùng chiến sự. Ví dụ, tôi vô cùng trân trọng việc Giáo phận Roma và Đại học Sapienza đã ký kết thỏa thuận mở hành lang nhân đạo đại học từ Dải Gaza. Vì vậy, đối với tôi, người vừa giữ chức Giám mục Roma được hơn một năm, việc được gặp gỡ các bạn là rất quan trọng. Với tấm lòng của một mục tử, trước tiên tôi muốn nói chuyện với các sinh viên và sau đó là các giảng viên.
Những con đường trong khuôn viên trường đại học, nơi tôi đã đi bộ để đến đây, mỗi ngày đều có rất nhiều bạn trẻ đi lại, với những cảm xúc trái ngược. Tôi hình dung các bạn đôi khi vô tư, hạnh phúc với tuổi trẻ của mình, điều mà ngay cả trong một thế giới đầy biến động và bất công khủng khiếp, vẫn cho phép các bạn cảm thấy rằng tương lai vẫn chưa được viết nên và không ai có thể cướp mất nó. Vì vậy, việc học tập của các bạn, những tình bạn mà các bạn đã vun đắp trong những năm qua, và những cuộc gặp gỡ với nhiều bậc thầy tư tưởng là lời hứa về những gì có thể thay đổi chúng ta tốt đẹp hơn, ngay cả trước khi thực tại xung quanh chúng ta hiện hữu. Khi khát vọng tìm kiếm chân lý trở thành nghiên cứu, sự dũng cảm của chúng ta trong học tập sẽ làm chứng cho niềm hy vọng về một thế giới mới.
Các bạn biết rằng tôi có mối liên hệ tâm linh với Thánh Augustine, một người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết: ngài cũng phạm phải những sai lầm nghiêm trọng, nhưng niềm đam mê cái đẹp và khôn ngoan của ngài không hề mất đi. Về vấn đề này, tôi rất vui khi nhận được rất nhiều câu hỏi từ các bạn: hàng trăm câu hỏi! Rõ ràng là không thể trả lời hết, nhưng tôi luôn ghi nhớ chúng, hy vọng rằng mọi người sẽ tìm kiếm thêm nhiều cơ hội để đối thoại. Đó cũng là lý do tại sao các nhà nguyện lại tồn tại trong các trường đại học, nơi đức tin gặp gỡ những câu hỏi của các bạn.
Nhưng sự bồn chồn cũng có một mặt buồn: chúng ta không được bỏ qua thực tại này là nhiều người trẻ đang phải vật lộn. Ai cũng trải qua những thời điểm khó khăn; tuy nhiên, một số người có thể cảm thấy như chúng không bao giờ kết thúc. Ngày nay, điều này ngày càng phụ thuộc vào sự tống tiền của những kỳ vọng và áp lực về thành tích. Đó là lời nói dối lan tràn của một hệ thống méo mó, biến con người thành những con số, làm trầm trọng thêm sự cạnh tranh và đẩy chúng ta vào vòng xoáy lo âu. Nỗi bất an về tinh thần trong nhiều người trẻ nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta không phải là tổng hợp của những gì mình sở hữu, cũng không phải là một chất được lắp ghép ngẫu nhiên trong một vũ trụ tĩnh lặng. Chúng ta là một khát vọng, không phải là một thuật toán! Chính phẩm giá đặc biệt này dẫn tôi đến việc chia sẻ hai câu hỏi với các bạn.
Đối với các bạn trẻ, nỗi bất an này hỏi: "Bạn là ai?" Trên thực tế, việc là chính mình là cam kết định hình cuộc sống của mỗi người đàn ông và mỗi người đàn bà. "Bạn là ai?" là câu hỏi chúng ta hỏi nhau; câu hỏi chúng ta thầm lặng đặt ra cho Chúa; câu hỏi mà chỉ chúng ta mới có thể trả lời cho chính mình, nhưng chúng ta không bao giờ có thể trả lời một mình. Chúng ta là những mối liên kết, ngôn ngữ, văn hóa của chúng ta: càng có lý do để những năm tháng đại học trở thành thời gian của những cuộc gặp gỡ tuyệt vời.
Vì vậy, đối với những người lớn tuổi hơn, nỗi bất an của tuổi trẻ hỏi: "Chúng ta đang để lại cho mình một thế giới như thế nào?" Một thế giới bị bóp méo một cách đáng buồn bởi chiến tranh và những lời lẽ chiến tranh. Đó là sự ô nhiễm của lý trí, xâm chiếm mọi mối quan hệ xã hội từ bình diện địa chính trị. Do đó, sự đơn giản hóa tạo ra kẻ thù cần phải được sửa chữa, đặc biệt là trong các trường đại học, bằng cách tập trung vào tính phức tạp và việc vận dụng trí nhớ một cách khôn ngoan. Đặc biệt, thảm kịch của thế kỷ XX không được phép bị lãng quên. Tiếng kêu "không còn chiến tranh nữa!" của những người tiền nhiệm của tôi, vang vọng cùng với sự phản đối chiến tranh được ghi trong Hiến pháp Ý, thúc đẩy chúng ta liên minh tinh thần với ý thức công lý sống trong trái tim của giới trẻ, với sứ mệnh của họ là không tự giới hạn mình trong các hệ tư tưởng và biên giới quốc gia.
Ví dụ, trong năm qua, chi tiêu quân sự trên toàn thế giới, và đặc biệt là ở châu Âu, đã tăng lên rất lớn. Chúng ta đừng gọi "quốc phòng" là sự tái vũ trang làm gia tăng căng thẳng và bất an, làm giảm đầu tư vào giáo dục và chăm sóc sức khỏe, làm mất lòng tin vào ngoại giao và làm giàu cho tầng lớp tinh hoa không quan tâm đến lợi ích chung. Chúng ta cũng phải giám sát sự phát triển và ứng dụng trí tuệ nhân tạo trong cả lĩnh vực quân sự và dân sự, để nó không tước đoạt trách nhiệm của con người khỏi những lựa chọn và làm trầm trọng thêm thảm kịch của các cuộc xung đột. Những gì đang xảy ra ở Ukraine, Gaza, các vùng lãnh thổ Palestine, Lebanon và Iran minh họa cho sự phát triển phi nhân tính của mối quan hệ giữa chiến tranh và kỹ thuật mới, đang leo thang đến bờ vực hủy diệt. Mong rằng việc học tập, nghiên cứu và đầu tư sẽ đi theo hướng ngược lại: hãy để chúng trở thành một lời "có" triệt để đối với sự sống! Có đối với sự sống vô tội, có đối với sự sống của những người trẻ, có đối với sự sống của những dân tộc đang kêu gọi hòa bình và công lý!
Lĩnh vực cam kết chung thứ hai liên quan đến sinh thái. Như Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nói với chúng ta trong Thông điệp Laudato Si', "có một sự đồng thuận khoa học rất mạnh mẽ rằng chúng ta đang chứng kiến sự nóng lên đáng lo ngại của hệ thống khí hậu" (số 23). Hơn một thập niên đã trôi qua kể từ đó, và bất chấp những ý định tốt đẹp và một số nỗ lực theo hướng đó, tình hình dường như không được cải thiện.
Trong bối cảnh này, tôi đặc biệt khuyến khích các bạn trẻ thân yêu, đừng khuất phục trước sự tuyệt vọng, mà hãy biến nỗi lo lắng của mình thành lời tiên tri. Một cách đặc biệt, những người có niềm tin biết rằng lịch sử không rơi vào tay cái chết một cách vô vọng, mà luôn được bảo vệ, bất kể điều gì xảy ra, bởi một Thiên Chúa tạo ra sự sống từ hư không, Đấng ban cho mà không lấy đi, Đấng chia sẻ mà không tiêu thụ. Ngày nay, sự sụp đổ của một mô hình sở hữu và tiêu dùng đang mở đường cho một mô hình mới đang nảy mầm: học tập, vun đắp và bảo vệ công lý! Cùng với tôi và rất nhiều anh chị em khác, hãy trở thành những người kiến tạo hòa bình đích thực: một nền hòa bình biết xoa dịu và không gây hấn, khiêm nhường và kiên trì, hướng tới sự hòa hợp giữa các dân tộc và bảo vệ Trái đất.
Tất cả trí hiểu và sự dũng cảm của các bạn đều cần thiết. Trên thực tế, các bạn có thể giúp những người đi trước tái thiết lập một chân trời ý nghĩa đích thực, để không dừng lại ở một bức tranh thoáng qua khác về tình hình mà chúng ta đang gặp phải. Chúng ta phải chuyển từ diễn giải sang hành động: điều mà một xã hội ngày càng ít trẻ em ít quan tâm đến, các bạn là minh chứng cho khả năng của nhân loại về một tương lai, khi họ xây dựng nó bằng khôn ngoan.
Trường Đại học của các bạn, mang một cái tên thiêng liêng, là nơi học tập và thử nghiệm, nơi đã hình thành tư duy phản biện trong nhiều thế kỷ. Đặc biệt, các thầy cô có thể vun đắp mối liên hệ hữu ích với tâm hồn và trí tuệ của giới trẻ: đây chắc chắn là một trách nhiệm đầy thách thức, nhưng cũng vô cùng phấn khích. Điều quan trọng nhất là phải tin tưởng vào sinh viên của mình. Vì vậy, hãy thường xuyên tự hỏi: Tôi có tin tưởng họ không?
Dạy học là một hình thức bác ái, cũng giống như cứu giúp người di cư trên biển, người nghèo trên đường phố, hay một lương tâm tuyệt vọng. Đó là luôn yêu thương cuộc sống con người, trân trọng những tiềm năng của nó, để có thể nói chuyện với trái tim của giới trẻ, mà không chỉ dựa vào kiến thức của họ. Dạy học khi đó trở thành việc làm chứng cho các giá trị bằng chính cuộc sống của mình: đó là quan tâm đến thực tại, đó là sự đón nhận những điều chưa được hiểu rõ, đó là nói lên sự thật. Nếu không thì còn ý nghĩa gì nữa? Làm sao chúng ta có thể đào tạo một nhà nghiên cứu hay một chuyên gia mà lại không vun đắp lương tâm, ý thức công lý và sự tôn trọng đối với những điều không thể và không nên bị kiểm soát của họ? Trên thực tế, kiến thức không chỉ giúp đạt được mục tiêu nghề nghiệp mà còn giúp chúng ta nhận ra mình là ai. Thông qua các bài giảng, thực tập, tương tác với thành phố, luận văn và bằng tiến sĩ, mỗi sinh viên luôn có thể tìm thấy động lực mới, mang lại trật tự cho việc học tập và cuộc sống, cho các công cụ và mục tiêu.
Các bạn thân mến, trong khi tôi khuyến khích các bạn trong việc rèn luyện hằng ngày này, chuyến thăm của tôi nhằm mục đích thể hiện một liên minh giáo dục mới giữa Giáo hội tại Rome và trường Đại học danh tiếng của các bạn, một trường đại học được sinh ra và phát triển trong Giáo hội. Tôi đảm bảo sẽ luôn nhớ đến các bạn trong lời cầu nguyện, và tôi chân thành cầu xin Chúa ban phước lành cho toàn thể cộng đồng Đại học Sapienza. Cảm ơn các bạn!
__________
Lời chào ngẫu hứng cuối cùng trước Tòa Viện trưởng
Cảm ơn, cảm ơn tất cả các bạn! Trong lời chào cuối cùng này, sau chuyến thăm sáng nay, tôi muốn gửi đến tất cả các bạn một lời mời: chúng ta hãy cùng nhau làm việc, hãy cùng nhau trở thành những người kiến tạo hòa bình trên thế giới, hãy cùng nhau làm việc, học tập và làm mọi thứ – từ các mối quan hệ với bạn bè, lời nói, cách suy nghĩ – để xây dựng hòa bình trên thế giới. Hãy luôn hy vọng vào khả năng xây dựng một thế giới mới! Cảm ơn các bạn đã đến đây, và tạm biệt!