Chúng ta sẽ không cô đơn vào ngày phán xét cuối cùng
Vatican, 11 December 2013 (VIS) – Đức Thánh Cha dành bài giáo lý cuối cùng về Đức Tin cho câu cuối cùng của Kinh Tin Kính: “Tôi trông đợi kẻ chết sống lại và sự sống đời sau” và chú trọng đặc biệt về ngày phán xét cuối cùng.
“Khi chúng ta nghĩ về ngày Chúa Kitô trở lại và sự phán xét cuối cùng của Người, chúng ta sẽ thấy được bầy tỏ về hậu quả cuối cùng, của những việc lành mỗi người đã làm hay không làm trong cuộc đời trần thế; chúng ta sẽ ý thức rằng mình đang đứng trước một mầu nhiệm làm cho chúng ta phải kinh ngạc, vì chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Một mầu nhiệm gần như tự động gợi lên trong chúng ta một sự sợ hãi, và có lẽ còn hồi hộp nữa. Tuy nhiên, nếu chúng ta suy niệm kỹ càng hơn về sự kiện này, thì thấy là sẽ làm mở rộng trái tim của mỗi Kitô hữu và đem lại một lý do vững mạnh để an ủi và trông cậy”.
Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích rằng “về phương diện này, chứng tá của các cộng đồng Kitô hữu tiên khởi rất thích thú, vì các phụng tự và kinh nguyện của họ thường được kèm theo lời hô 'Maranatha', một lời hô được kết tạo bởi hai chữ Aramaic có thể được hiểu hoặc là ‘Lạy Chúa, Xin hãy đến!”, hay một niềm tin vững mạnh được nuôi dưỡng bởi đức tin là: ‘Vâng, Chúa đang đến, Chúa đang đến gần’. Đây là lời hô trong đó tất cả sự mạc khải của Kitô hữu đạt tới cao điểm, vào phút cuối của cuộc chiêm niệm tuyệt vời được bầy tỏ trong hình ảnh của cuộc Cánh Chung của Thánh Gioan… trong đó Giáo Hội, là hiền thê, nhân danh toàn thể nhân loại, quay về với Chúa Kitô, là lang quân, trong niềm hy vọng được Người giang tay ôm lấy, với đầy sức sống và tình yêu. Nếu chúng ta nghĩ về cuộc phán xét theo cách này thì mọi hãi sợ và ngần ngại sẽ thay thế bằng sự hết lòng mong chờ và hân hoan. Sẽ là lúc chúng ta sẽ được phán xét như là lúc cuối cùng được khoác lấy sự vinh quang của Chúa Kitô”.
Một lý do thứ hai để trông cậy là “ý thức rằng vào lúc phán xét cuối cùng, chúng ta không bị bỏ rơi một mình … Thật vui sướng biết bao khi biết rằng, vào lúc đó, chúng ta có thể trông cậy nơi Chúa Kitô, đấng bảo trợ chúng ta trước Chúa Cha, và với sự cầu bầu và lòng hảo tâm của rất nhiều anh chị em đã đi trước chúng ta trên con đường đức tin… và đang tiếp tục yêu thương chúng ta vô cùng! Các thánh đang sống trong sự hiện diện của Thiên Chúa, trong sự vinh quang huy hoàng của Người, đang cầu nguyện cho chúng ta, cho những ai hãy còn sống trên trần thế”.
Một yếu tố thứ ba được thấy trong Phúc Âm Thánh Gioan, khi ngài viết là “Thiên Chúa sai con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ con của Người mà được cứu độ". “Điều này có nghĩa là, cuộc phán xét đã đang được thực hiện, trong suốt cuộc sống chúng ta. Phán xét này đã được tuyến bố trong mọi giờ phút trong cuộc đời chúng ta, như được phản ảnh trong sự chấp nhận của chúng ta vào niềm tin vào sự cứu chuộc, hiện tại và qua công trình của Chúa Kitô, hay là qua sự nghi ngờ và hậu quả là tính vị kỷ của chúng ta. Cứu chuộc có nghĩa là mở lòng cho Chúa Giêsu. Nếu chúng ta là kẻ tội lỗi, Thiên Chúa tha thứ cho chúng ta, nhưng chúng ta phải mở lòng cho tình yêu Chúa Giêsu, một tình yêu to tát hơn tất cả mọi sự; và mở lòng ra có nghĩa là phải thống hối”.
Đức Thánh Cha kết luận “Chúa Giêsu tự hiến mình, và tiếp tục hiến mình cho chúng ta, để ban cho chúng ta tràn đầy ân sủng và lòng xót thương của Chúa Cha. Chúng ta có thể bằng cách nào đó trở nên chính quan tòa của chúng ta, kết án chúng ta không được hiệp thông với Thiên Chúa và anh chị em chúng ta… vì thế, chúng ta hãy không bao giờ nản lòng không canh chừng mọi tư tưởng và thái độ của chúng ta, để ngay bây giờ chúng ta có thể được nếm sự ấm áp và huy hoàng của gương mặt Thiên Chúa, mà trong đời sống vĩnh cửu chúng ta có thể chiêm ngắm hoàn toàn”.
Vatican, 11 December 2013 (VIS) – Đức Thánh Cha dành bài giáo lý cuối cùng về Đức Tin cho câu cuối cùng của Kinh Tin Kính: “Tôi trông đợi kẻ chết sống lại và sự sống đời sau” và chú trọng đặc biệt về ngày phán xét cuối cùng.
“Khi chúng ta nghĩ về ngày Chúa Kitô trở lại và sự phán xét cuối cùng của Người, chúng ta sẽ thấy được bầy tỏ về hậu quả cuối cùng, của những việc lành mỗi người đã làm hay không làm trong cuộc đời trần thế; chúng ta sẽ ý thức rằng mình đang đứng trước một mầu nhiệm làm cho chúng ta phải kinh ngạc, vì chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Một mầu nhiệm gần như tự động gợi lên trong chúng ta một sự sợ hãi, và có lẽ còn hồi hộp nữa. Tuy nhiên, nếu chúng ta suy niệm kỹ càng hơn về sự kiện này, thì thấy là sẽ làm mở rộng trái tim của mỗi Kitô hữu và đem lại một lý do vững mạnh để an ủi và trông cậy”.
Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích rằng “về phương diện này, chứng tá của các cộng đồng Kitô hữu tiên khởi rất thích thú, vì các phụng tự và kinh nguyện của họ thường được kèm theo lời hô 'Maranatha', một lời hô được kết tạo bởi hai chữ Aramaic có thể được hiểu hoặc là ‘Lạy Chúa, Xin hãy đến!”, hay một niềm tin vững mạnh được nuôi dưỡng bởi đức tin là: ‘Vâng, Chúa đang đến, Chúa đang đến gần’. Đây là lời hô trong đó tất cả sự mạc khải của Kitô hữu đạt tới cao điểm, vào phút cuối của cuộc chiêm niệm tuyệt vời được bầy tỏ trong hình ảnh của cuộc Cánh Chung của Thánh Gioan… trong đó Giáo Hội, là hiền thê, nhân danh toàn thể nhân loại, quay về với Chúa Kitô, là lang quân, trong niềm hy vọng được Người giang tay ôm lấy, với đầy sức sống và tình yêu. Nếu chúng ta nghĩ về cuộc phán xét theo cách này thì mọi hãi sợ và ngần ngại sẽ thay thế bằng sự hết lòng mong chờ và hân hoan. Sẽ là lúc chúng ta sẽ được phán xét như là lúc cuối cùng được khoác lấy sự vinh quang của Chúa Kitô”.
Một lý do thứ hai để trông cậy là “ý thức rằng vào lúc phán xét cuối cùng, chúng ta không bị bỏ rơi một mình … Thật vui sướng biết bao khi biết rằng, vào lúc đó, chúng ta có thể trông cậy nơi Chúa Kitô, đấng bảo trợ chúng ta trước Chúa Cha, và với sự cầu bầu và lòng hảo tâm của rất nhiều anh chị em đã đi trước chúng ta trên con đường đức tin… và đang tiếp tục yêu thương chúng ta vô cùng! Các thánh đang sống trong sự hiện diện của Thiên Chúa, trong sự vinh quang huy hoàng của Người, đang cầu nguyện cho chúng ta, cho những ai hãy còn sống trên trần thế”.
Một yếu tố thứ ba được thấy trong Phúc Âm Thánh Gioan, khi ngài viết là “Thiên Chúa sai con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ con của Người mà được cứu độ". “Điều này có nghĩa là, cuộc phán xét đã đang được thực hiện, trong suốt cuộc sống chúng ta. Phán xét này đã được tuyến bố trong mọi giờ phút trong cuộc đời chúng ta, như được phản ảnh trong sự chấp nhận của chúng ta vào niềm tin vào sự cứu chuộc, hiện tại và qua công trình của Chúa Kitô, hay là qua sự nghi ngờ và hậu quả là tính vị kỷ của chúng ta. Cứu chuộc có nghĩa là mở lòng cho Chúa Giêsu. Nếu chúng ta là kẻ tội lỗi, Thiên Chúa tha thứ cho chúng ta, nhưng chúng ta phải mở lòng cho tình yêu Chúa Giêsu, một tình yêu to tát hơn tất cả mọi sự; và mở lòng ra có nghĩa là phải thống hối”.
Đức Thánh Cha kết luận “Chúa Giêsu tự hiến mình, và tiếp tục hiến mình cho chúng ta, để ban cho chúng ta tràn đầy ân sủng và lòng xót thương của Chúa Cha. Chúng ta có thể bằng cách nào đó trở nên chính quan tòa của chúng ta, kết án chúng ta không được hiệp thông với Thiên Chúa và anh chị em chúng ta… vì thế, chúng ta hãy không bao giờ nản lòng không canh chừng mọi tư tưởng và thái độ của chúng ta, để ngay bây giờ chúng ta có thể được nếm sự ấm áp và huy hoàng của gương mặt Thiên Chúa, mà trong đời sống vĩnh cửu chúng ta có thể chiêm ngắm hoàn toàn”.