PHÉP LẠ MÂN CÔI

Nhân loại có không biết bao nhiêu lời tán dương ca tụng tình mẹ, thế nhưng nhắc đến Mẹ Maria, không lời vinh tụng nào có thể lột tả cho hết. Ai càng nhận được ơn lành của Mẹ, người ấy càng xác tín lớn lao vào tình thương Mẹ. Cuộc sống là như vậy đó, chẳng ai có thể đặt niềm tin vào điều mình không cảm nghiệm. Tôi chỉ có thể nói lời yêu với ai, khi tôi cảm nhận tình cảm của họ. Được yêu nhiều thì càng dâng hiến nhiều là vậy.

Có lẽ không ai trên đời không được Mẹ thương yêu, giữ gìn. Lòng Mẹ bao la, dịu hiền, nhân hậu, Mẹ có trái tim vĩ đại, nhạy cảm vô ngần. Mẹ hiểu người hơn chính mình, Mẹ sống vì người hơn vì mình, Mẹ quan tâm đến nhu cầu nhân loại hơn nhu cầu bản thân mình. Cả cuộc đời Mẹ chỉ biết sống cho, sống vì người khác. Hầu như trong cả nhân loại, ai cũng có kí ức về Mẹ, những kí ức yêu thương cao cả. Trần gian, ai cũng muốn chạy đến với Mẹ, chạy đến cùng Mẹ, để nhờ cậy Mẹ, chuyển cầu lên Thiên Chúa.

Ai đã từng cầu nguyện cùng Mẹ và với Mẹ, mới có thể hiểu được tình yêu Mẹ dành cho mình. Tình yêu ấy có khác nào núi cao, có khác chi sông dài. Mẹ dịu dàng, xinh đẹp, nhân từ, trái tim Mẹ xoa dịu mọi vết thương tội lỗi, bệnh tật cho nhân loại. Nép mình trong vòng tay Mẹ, thế trần cảm nhận được sự chở che, nâng đỡ. Tồn tại trên cõi đời này, có ai thấy mình tự đứng vững mà không cần thế lực thần linh trợ giúp? Con người dẫu tài giỏi thế nào cũng không tự có được sự sống vĩnh cửu. Cuộc sống đáng yêu nhưng cũng thật đáng sợ, vì không gì trong nó bền vững muôn đời cả. Càng đáng yêu chừng nào thì càng chóng mất chừng đó. Người ta được ném vào thế gian như bắt đầu một cuộc hành trình khổ đau, mất mát, chết chóc. Có được hạnh phúc đời sau thì đời này cũng hết nước mắt, có được tiếng cười chan chứa thiên đàng thì tiếng khóc trần gian cũng rũa tàn.

Nhân loại nhiều nước mắt nhưng lại hiếm bàn tay lau khô giọt lệ. Nhân loại giàu tiền bạc, lắm của cải nhưng lại nghèo lòng nhân. Ai cũng khao khát một thế giới tình thương, công bằng nhưng chẳng mấy ai biết sống công bằng, yêu thương. Làm phúc thì ít mà làm tội lại quá nhiều, chỉ những ai chuyên sống vô tâm mới thấy ánh hào quang ở đời mà thích thú. Nhìn nhận thực tế mới chân nhận cái phũ phàng của kiếp người mỏng dòn, yếu đuối. Bước lên bất hạnh mà cười thì mới thấy đời hạnh phúc, đạp lên cuộc đời mà sống mới thấy đời xinh tươi. Bên cạnh mầm sống thoi thóp vươn lên chỉ nhặt được vài cánh hồng vụn vỡ của hy sinh, quảng đại mà héo hắt!

Nhìn chiến tranh, loạn lạc, chém giết, sát hại, bất công và bạo lực như nhìn thấy dấu chấm hết của tiếng kèn công lý và tình thương, thế nhưng năng quyền Thiên Chúa luôn luôn biểu lộ trong sự yếu đuối, hạn hẹp, tận cùng ấy. Những lúc đêm tối tăm hồn không còn ánh sáng, thì Thiên Chúa xuất hiện như một Đấng Cứu Tinh, Ngài đã giải thoát mọi xích xiềng tội lỗi và sự chết, không gì có thể ngăn cản tình thương cứu độ của Thiên Chúa. Thế nhưng, oái ăm cũng chính từ đấy, được giải thoát nhưng nhân loại lại sống như kẻ bị giam cầm, chả phải Thiên Chúa mà lại là thế lực sự tội giam giữ mới khốn khổ.

Giữa trăm vàn thách đố ấy, tưởng chừng như tất cả đều bế tắc, không lối thoát, thì Thiên Chúa vẫn còn đó âm thầm, lặng lẽ mà rất thần thiêng. Ngài không khoanh tay bó gối trước những bất hạnh của con người, nhưng luôn luôn chăm sóc, giữ gìn và can thiệp vào sự sống đời đời của họ. Bên cạnh đó, Mẹ Maria luôn giữ vai trò trung gian, âm thầm lặng lẽ đứng đằng sau bảo trợ, chuyển cầu cho con cái. Đó là điều hạnh phúc cao cả mà chẳng mấy ai trong nhân loại biết đến.

Ai đã từng “sống” với kinh mân côi, “chết” với kinh mân côi mới có thể hiểu được mầu nhiệm mân côi. Mẹ Mân Côi đã làm những phép lạ vĩ đại cho nhân loại hiểu thấu tận tường ơn cứu độ, lòng từ bi, quảng đại đầy xót thương của Thiên Chúa. Lời kinh vừa là vũ khí chiến thắng ba thù, vừa là khí cụ chữa lành mọi vết thương tâm hồn, thể xác. Lời kinh phá tan bóng đêm tội lỗi giam hãm con người, gia tăng niềm tin và lòng mến của họ vào Thiên Chúa.

Lạy Đức Mẹ Mân Côi, xin cầu bầu cùng Chúa cho con là kẻ tội lỗi. Con yêu mến Mẹ, con xác tín vào tình thương của Mẹ và khẩn nài cùng Mẹ. Xin Mẹ hãy cứu giúp con trước mọi sóng gió, nguy biến cuộc đời. Niềm tin yếu ớt, le lói của con dường như đã không còn đủ mạnh cho con vững bước theo chân Mẹ trên đường kiếm tìm Thiên Chúa nữa rồi Mẹ ạ. Sự cam chịu của con giới hạn, như đã không còn đủ kiên nhẫn, quảng đại để tiếp tục yêu thương. Con bơ vơ, lạc lõng, quay quắt trong bóng tối tội lỗi của tâm hồn, thì lấy đâu được ánh sáng cho tha nhân? Xin hãy ôm chặt con vào lòng Mẹ nhé, để con không còn cảm thấy thiếu vắng điều gì khác hơn ngoài tình thương Thiên Chúa và Mẹ. Xin hãy chữa lành, xoa dịu vết thương lòng con Mẹ nhé, cho con hiểu thấu mầu nhiệm lời kinh mân côi con thân thưa hằng ngày, để cùng với Mẹ, con quyết thực hiện phép lạ mân côi trong suốt cả cuộc đời.