Washington DC, ngày 29 tháng sáu năm 2010: Qua cuộc điều trần tại Quốc Hội, ứng viên Tối Cao Pháp Viện Elena Kagan đã lộ rõ khuynh hướng phò phá thai cuả mình.

Thượng Nghị Sĩ Diane Feinstein (D-Calif.) khi đề cập đến tính cách pháp luật về phá thai đã hỏi: “Bà có tin rằng hiến pháp đòi hỏi rằng sức khỏe của người mẹ phải được bảo vệ trong bất cứ đạo luật hạn chế phá thai nào?"

Bà Kagan trả lời rằng “sự tiếp tục đứng vững” cuả các phán quyết Roe v. Wade và Doe v. Bolton cho thấy "đời sống và sức khỏe cuả người phụ nữ phải được bảo vệ trong những quy định về phá thai."

Bác sĩ Charmaine Yoest, chủ tịch hội Americans United for Life (AUL), tố cáo rằng như vậy là ứng viên Kagan đã tái khẳng định sự ủng hộ của mình "vì lợi ích của những nhóm ủng hộ mình và cuả những nhóm vận động hành lang cho phá thai" và có lập trường "không giới hạn hạn chế phá thai."

Theo BS Yoest, "Lập trường cuả bà Kagan là xa rời đại chúng" và chúng ta không thể có một thẩm phán "đã đánh giá vấn đề trước khi xử".

Được biết những thăm dò gần đây cho thây đại đa số dân Mỹ tự mô tả mình là phò sự sống.

AUL lập luận rằng trong khuôn khổ pháp lý được tạo ra bởi Roe và Doe, một BS phá thai có thể cung cấp "bất kỳ một lý do tưởng tượng nào" để biện minh cho việc phá thai bất kỳ lúc nào trong thai kỳ của người phụ nữ.

Tuy nhiên, Tòa Án Tối Cao đả phán quyết qua Gonzales v. Carhart để hạn chế những phá thai theo thể thức “sinh đẻ bán phần” (partial birth), bớt đi nhiều lỗ hổng lớn và thu hẹp nhiều luật trừ cuả phán quyết Doe.

Theo quan điểm của AUL, ngày nay luật pháp về phá thai vẫn còn nhiều bối rối và "không rõ ràng."

"Điều đáng nói là bà Kagan tin rằng những ngoại lệ cuả Roe và Doe vẫn không thay đổi và vẫn còn áp dụng cho tất cả các luật liên quan đến phá thai. Điều này chứng tỏ bà ấy đã không thay đổi so với thời bà còn làm việc cho Tổng thống Clinton, khi bà là một người nồng nhiệt chống lại các quy định hạn chế phá thai có ý nghĩa."

AUL cho biết rằng trong suốt thời gian làm cố vấn cho Tổng thống Bill Clinton, bà Kagan đã tìm kiếm một ngoại lệ y tế có thể đi xa hơn những yêu cầu cuả Doe và có chủ trương "quyết liệt" làm suy yếu khả năng của tiểu bang và liên bang tìm kiếm những quy định (hạn chế) về phá thai "có ý nghĩa".