|
Mùa Xuân Hy Vọng Lykhách2/7/2010 |
|
Châm bình trà thơm đêm tống cựu Dăm dòng thơ thẩn tối nghinh tân Chẳng có rượu vì thiếu bằng hữu Đón nàng Xuân thứ ba-mươi-lăm lần!
Kể từ cái Xuân di tản ấy Độc lập vẫy tay tiễn tự do Sống dăm năm đảng cho rõ thấy Cung Thiên-Di muốn sống phải lên đò!
Một phen tội tù tàu hỏng máy Một lần tù tội sóng gió to Bất quá tam ba bận mới thấy Rõ ràng trả cái giá tự do!
Một thuở tựa như cây trốc gốc Bứng trồng sang khác đất, lạ nhà Lúc mới qua nhiều đêm bưng mặt khóc Nhớ thảm sầu miền đất tổ quê cha!
Thấm thoắt ba mươi lăm năm xa Cái vèo như là mới hôm qua Cha mẹ ngủ trong mỏi mòn, vất vả Giấc ngàn năm nằm xuống đất ông bà
Năm này thêm Xuân nữa xa nhà Cũng hướng về tiên tổ quê cha Vận nước ăn đong tăm tối quá Tình người sống chụp giựt cho qua!
Biết bao giờ mới chấm dứt mùa Đông? Đón nàng Xuân thăm thắm ý muôn lòng Đặt bừa tên nàng là Xuân Hy Vọng Mai cài tóc, cúc cài áo, yêu cài non sông
Ngày ấy hoa nào cũng diễm kiều Và con người thèm được sống để yêu Nếu giả như…lại kẹt chữ “nếu” Cần thiết yêu nhau cho trẻ lại Xuân chiều
“Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy?” Ông bà ngày xưa thở than vậy Ngủ nghỉ, linh tinh…hơn nửa ấy Dự tính chưa xong tóc màu phai!
Mà tại sao phải đọa đày nhau nhỉ? Kẻ uy quyền cũng chỉ một nơi chôn Kẻ giầu sang rồi phần mộ không hơn Người khốn khó vui buồn cũng cát bụi
Non nước ấy bốn nghìn năm luống tuổi Rồi ra sao sau chủ nghĩa xã hội? Đảng nhắm mắt bịt tai ngu muội Đày đọa niềm tin, phá nát tình người!
Đền tự, chùa chiền cầu kinh hấp hối Phật, Chúa bị san bằng phẳng trên ngôi Lòng dân tác tan người im kẻ nói Phải sống chung giữa thú tính và tình người!
Thì chẳng ai muốn sống hoài trong thù hận Nào đòi răng đền răng những chồng chất vô luân Nhưng anh em trong khốn cùng thân phận Mà chẳng một lời chia sớt cũng bất nhân!
Viết ý gì đây hỡi nàng Xuân Cựu buồn khó tống sao nghinh tân? Tim chẳng thể thoa son trát phấn Dấu niềm riêng như môi miệng tay chân!
Mơ lắm một ngày nàng Xuân ạ Nàng níu đời nhau về lại quê nhà Nàng lửng lơ bay gió đồng xanh mạ Tay cầm bông ta thăm mộ mẹ cha
Ta sẽ mua nhang nhiều khôn tả Đốt hương trầm cắm cả nghĩa trang Đất mẹ chỗ nào cũng ân tình vất vả Sống chết thời nào cũng chia khổ nước non?
Chắc phải mấy mươi năm để dựng lại Những niềm tin vỡ vụn tình người Nhà Chúa, đền chùa xây thêm mái Thắp hương kinh xin tạ lỗi Phật, Trời
Nhớ đợi nhé hỡi nàng Xuân Hy Vọng Ít nữa thôi người biết sống vì người Trả tên Sài-Gòn trẻ trung đầy sức sống Trả lại Hà Thành nét trầm mặc Thăng-Long
Giữa Hương Giang gió mời cô lái đò hát Bài thơ sông Hồng phổ nhạc ý Cửu-Long Lòng cũng bên lở bên bồi như đất cát Như mưa Trường-Sơn gởi tình mẹ Biển Đông
Châm bình trà thơm đêm tống cựu Dăm ý mơ mộng tối nghinh tân Rượu đoàn viên sẽ uống không bằng hữu? Đã thèm thuồng ba mươi mấy mùa Xuân!
Chắc chắn phải tới mùa Xuân tươi Người sẽ đòi quyền sống ra con người Mọi bất công, bạo tàn, giả dối Chẳng thể nào dung túng mãi trên ngôi! |