1. “Đừng hoảng sợ, các bà tìm Đức Giêsu Nadareth, Đấng bị đóng đinh chứ gì. Người đã chỗi dậy rồi, không còn đây nữa” (Mc 16,6)

Ngày thứ nhất sau Sabbath lúc mặt trời mọc, như được tường thuật trongTin Mừng, một nhóm người nữ đi đến mộ để kính viếng xác Chúa Giêsu, Đấng, vì bị đóng đinh ngày thứ Sáu, đã được quấn vải cách hối hả và đặt trong mộ. Các bà tìm Người, nhưng không gặp Người: Người không còn ở tại chỗ người ta đã đặt Người. Tất cả những gì còn lại về Người là những dấu của sự chôn cất: mộ trống, những băng vải, khăn liệm. Dầu sao, các người nữ hoảng hốt khi thấy “một thanh niên, mặc áo trắng”, nói với các bà: “Người đã chỗi dậy, không còn đây nữa”.

Tin tức gây hốt hoảng này, được dự định thay đổi giòng lịch sử, từ giây phút này trở đi tiếp tục vang dội từ thế hệ này qua thế hệ khác : một lời công bố xưa, nhưng vẫn mới mẽ. Tin đó một lần nữa gây tiếng vang trong Vọng Phục sinh này, mẹ của tất cả các lễ vọng, và chính lúc này trải dài khắp mặt đất.

2. Ôi mầu nhiệm thẩm sâu của Đêm Thánh này! Đêm mà chúng ta sống lại biến cố lạ lùng Phục sinh. Nếu Chúa Kitô bị giữ làm tù nhân của ngôi mộ, thì nhân loại và tất cả tạo vật, nói được, sẽ mất ý nghĩa. Nhưng lạy Chúa Kitô, Chúa đã sống lại thật sự.

Những lời Kinh Thánh chúng ta vừa nghe đọc trong Phụng vụ Lời được nên trọn và thực hiện qua mọi giai đoạn của toàn thể chương trình cứu rỗi. Lúc bắt đầu Sáng tạo, “Thiên Chúa thấy mọi sự Người đã làm ra quả là rất tốt đẹp”(St 1:31). Với Abraham Chúa đã hứa:” mọi dân tộc trên mặt đất sẽ cầu chúc cho nhau được phúc như dòng dõi ngươi” (St 22: 18). Ở đây lại đề nghị một trong những chủ đề xưa nhất của truyền thống Do thái, mạc khải ý nghĩa của sự Xuất hành khi “Chúa cứu dân Israel khỏi tay quân Ai cập” ( Xh 14: 30). Những lời hứa của các ngôn sứ tiếp tục nên trọn trong thời đại chúng ta: “Chính thần trí của Ta, Ta sẽ đặt vào lòng các ngươi, Ta sẽ làm cho các ngươi đi theo thánh chỉ, tuân giữ các phán quyết của Ta.. . ” (Ez. 36: 27).

3. Trong đêm Phục sinh này mọi sự bắt đầu trở lại, tạo vật lấy lại ý nghĩa đích thực của nó trong chưong trình cứu rỗi. Giống nhu một sự bắt đàu mới lịch sử và vũ trụ. Bởi vì Chúa Kitô đã sống lại, “mở đường cho những ai đã an giấc ngàn thu” (1 Cor 15:20). Chúa Kitô, “Adam cuối cùng”, đã trở thành “thần khì ban sự sống” (1 Cor 15: 45).

Cũng chính tội của tổ tiên chúng ta được hát trong bài Công bố Phục sinh như là “tội có phúc”, “Ôi tội hồng phúc, vì đã đáng được Đấng Cứu chuộc cao sang như thế!” Nơi nào tội tràn trề, thì ân sủng lại càng tràn trề hơn nữa, và “ viên đá bị thợ xây loại bỏ đã trở nên tảng đá góc tường” (Thánh vịnh đáp ca) của một toà nhà thiêng liêng không hề bị phá hủy.

Trong Đêm Thánh này một dân mới được sinh ra, Thiên Chúa đã đóng ấn với họ một giao ước vĩnh cửu trong máu của Ngôi Lời nhập thể, chịu đóng đinh và sống lại.

4. Người ta trở thành một phần tử của dân được cứu chuộc nhờ Bí tích Rửa tội. Như Tông đồ Phaolo nhắc chúng ta trong thư gởi tín hữu Roma:”Vì được dìm vào trong cái chết của Người qua bí tích Rửa tội, chúng ta đã cùng được mai táng với Người, bỡi thế cũng như Người đã được sống lại từ cõi chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa Cha, thì chúng ta cũng được sống một đời sống mới “(6 :4).Lời khuyên này đặc biệt danh cho các anh chị, hỡi những tân tòng rất thân yêu, trong một giây lát nữa, Mẹ Giáo hội sẽ ban cho các anh chị ân huệ cao cả của sự sống thần linh..Từ những miền khác nhau Chúa quan phòng đã đưa anh chị tới đây, tại mộ thánh Pherôo, để nhận lãnh những Bí tích gia nhập Kitô giáo: Rửa tội, Thên sức và Thánh Thể. Khi đi vào nhà Chúa theo con đường này, anh chị sẽ được hiến thánh với dầu hoan lạc và ăn bánh bởi Trời.

Được quyên năng Chúa Thánh Thần nâng đỡ, anh chị em sẽ vững bền trong đức tin của anh chị em vào Chúa Kitô, và can đảm loan truyền Tin Mừng của Người.

5. Hỡi anh chị em rất thân mến tập trung ở đây! Trong một vài phút nữa chúng ta cũng được kết hợp với những tân tòng để lập lại những lời hứa Rửa tội của chúng ta. Chúng ta sẽ lại từ bỏ ma quĩ và tất cả những việc ma quĩ để cương quyết theo Chúa và việc làm cứu rỗi của Người. Bằng cách này, chúng ta sẽ dấn thân vững mạnh hơn sống một đời sống tin mừng.

Lạy Mẹ Maria, chứng nhân vui mừng Phục sinh, xin giúp chúng con tất cả sống “một sự sống mới”, xin làm cho mỗi người chúng con ý thức rằng, vì đã đóng đinh “con người cũ” chúng con với Chúa Kitô, chúng con phải cônh nhận và cư xử như những con người mới, những người “sống cho Chúa, trong Chúa Giêsu Kitô” ( x. Rm 6:4,11).

Amen, Alleluia!