Tháng 10 năm 2009, một nhà báo ở Los Angeles Times có kể một câu chuyện rằng, khi ông ta đang phỏng vấn một người bên Hungary, thì người này nhìn vào tin tức CNN trên TV đang chiếu về vụ cậu bé 11 tuổi và chiếc khinh khí cầu ở Colorado và nói: “Người Mỹ các ông chỉ quan tâm đến những chuyện như vậy thôi à?”

Từ hơn 1 năm nay, đi đâu chúng ta cũng thường nghe: “Dạo này kinh tế bết quá, năm nay chắc không có thưởng (bonus) rồi” hoặc “Cổ phiếu (stock) năm nay lỗ quá, vợ chồng tôi phải hủy chuyến du lịch ở châu Âu, mấy đứa nhỏ buồn hiu.” hoặc “Dạo này gia đình chúng tôi cố gắng ăn cơm nhà, chỉ dám ghé Olive Garden (restaurant) mỗi Chúa Nhật sau khi đi nhà thờ ra thôi.”

Từ mấy tháng nay, không một tờ báo nào và không một kênh truyền hình nào không đề cập đến vụ bê bối tình dục của Tiger Woods. Trong vài tuần nay, báo chí và truyền hình đã tốn biết bao giấy mực và giờ phát hình để đưa tin về vụ Conan O’Brien, Jay Leno và NBC.

Tháng rồi, đi nhà thờ VN ở gần nhà một người bạn, nghe lỏm các cô trong ca đoàn nhà thờ đang chuẩn bị xếp hàng cùng với các cha tiến lên bàn thờ đầu lễ nói rằng: “Chị Tú ơi, hôm nay lần cuối thôi nghen, ca đoàn mình phải may bộ (áo dài) khác cho lễ Tết nha chị, hoa văn này là của 2009, quê chết đi được.”

Chúa Nhật tuần trước, tôi được mời ăn tối ở nhà người bạn nhân dịp con của anh bạn về nghỉ Winter break với gia đình và chuẩn bị quay lại trường đi học. Anh bạn mời mọi người nâng ly và nói: “Nhờ ơn Chúa, cháu Thảo nhà này cuối cùng cũng vào được trường đại học nổi tiếng ở vùng West (Standford), chứ cứ loanh quanh ở mấy cái trường địa phương này thì nghỉ học đi chia bài còn hơn.”

Hôm qua, gọi điện hỏi thăm một người bạn ở Montana, anh ta khoe mới tậu được cái máy hình Canon Mark II giá hời.

Sáng nay, tờ New York Times đưa tin, một nhóm các nhân viên cứu hộ vui mừng ôm lấy nhau khi họ vừa cứu sống người thứ 121 ra khỏi đồng đổ nát sau 10 này động đất xảy ra ở Haiti. Người nhẹ nhất bị trong số này bị dập xưng đùi, nặng hơn thì bị cưa một chân, có người bị nặng nhất là vỡ hộp sọ, tim vẫn đập và thở thoi thóp.

Ngày mai, có thể chính phủ Mỹ sẽ đưa tin, sau khi ra sức cứu trợ Haiti, hiện nay mỗi ngày ở Haiti có khoảng 10 ngàn người thoát chết từ vụ động đất phải chết vì không đủ thuốc chữa bệnh, không đủ bác sĩ giải phẫu.

Tuần sau, Hội Chữ Thập Đỏ Hoa Kỳ sẽ kêu gọi cứu trợ để người bị nạn ở Haiti có thể có được mỗi người một lít nước sạch để uống và ăn một ngày 2 miếng bánh mì.

Năm sau, Liên Hiệp Quốc có thể sẽ thông báo rằng, sau một năm bị thiên tai, các trẻ em Haiti đã bắt đầu trở lại trường học mặc dù một giáo viên phải dạy 3 ca một ngày với khoảng 60 em trong một lớp học.

Cách chúng ta chưa tới 5 giờ bay, khái niệm và ước muốn về sự sống và hạnh phúc của người Haiti có quá đáng không?