Quá nhiều nguy cơ nên cần tỉnh thức
Gioan Lê Quang Vinh11/27/2009
Pdf Email cho bạn bè In Ra Tăng Cỡ Chữ Giảm Cỡ Chữ Cỡ Chữ Ban Đầu

QUÁ NHIỀU NGUY CƠ NÊN CẦN TỈNH THỨC

Người Công Giáo chúng ta hạnh phúc hơn nhiều người khác vì ngoài tứ thời bát tiết của thiên nhiên, chúng ta còn được sống hy vọng, hăng say và sốt mến với các mùa phụng vụ của Hội Thánh. Mùa Vọng lại về, và Lời Chúa lại vang lên thiết tha “hãy tỉnh thức và cầu nguyện”. Trong bối cảnh xã hội hôm nay, người Công giáo như phải ngồi vào chiếc xe chạy rất nhanh mà tay thì bị trói, chân người nào ngồi bên cạnh cứ nhấn ga, cho nên lời mời gọi tỉnh thức lại trở nên cấp bách và thôi thúc mạnh mẽ.

Dĩ nhiên thời nào và ở đâu cũng vậy, con người cần lắng nghe Lời Chúa để tỉnh thức trước những cám dỗ của ma quỉ, ghê rợn lắm nhưng nhiều khi ma quỉ vẫn còn cái dáng dấp của “ánh chớp từ trời sa xuống” (Lucifer), hấp dẫn cuốn hút, nên con người cứ mải mê mà quên bổn phận làm con Chúa.

Và ngoài ma quỉ, thế gian này cũng đáng sợ không kém. Khi nói “thế gian này”, hiển nhiên không phải chúng ta nói đến “muôn vật hữu hình” Chúa Toàn năng đã tạo thành, vì trong công cuộc tạo dựng, “mọi sự tốt đẹp”. Nhưng ấy là ta nói về cái thế gian mà trong đó những mưu toan, gian xảo và hiểm độc cứ muốn bủa xuống trên dân Chúa như người ta bủa lưới. Nhiều người thích cách diễn tả thế gian một cách rất ấn tượng của Cha Giám Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế: “thế gian điêu ngoa”. Vâng, cái thế gian điêu ngoa ấy có quá nhiều những cạm bẫy mà chỉ sơ hở, những con chiên hiền lành có thể bị xén lông ngay tức khắc.

Cái điêu ngoa lớn nhất của thế gian này chính là nó dám ngang nhiên kết tội người công chính. Từ ngàn xưa, người công chính bao giờ cũng gắn liền phận mình với một chiếc bẫy hay một vòng gai nào đó. Thánh Cả Giuse, Đấng công chính của Tân Ước đã phải bôn ba lao nhọc không cùng vì Ngài sống hết mình cho Thiên Chúa là Chúa của công lý. Đấng là Mặt Trời công chính, là Lời quyền năng vậy mà rồi cũng bị thế gian kết án không thương tiếc. Cái thế gian ấy kết án Con Chúa Trời bằng cái tội dám gọi Cha của mình là Cha! Người môn đệ Chúa hôm nay cũng vậy thôi. Khi cầu nguyện, thưa chuyện với Cha của mình, họ phải cảnh giác, phải tỉnh thức vì tội danh “cầu nguyện” có thể bay đến với mình bất cứ lúc nào.

Cái điêu ngoa thứ hai thấy rõ của thế gian này chính là thuộc tính lớn của nó. Ấy là sự chia rẽ. Ấy là sự phân hoá. Thế gian vỗ tay khi tưởng môn đệ Chúa đứng hai chỗ khác nhau mà thật ra là đang tìm cho nhau lối đi thích hợp nhất. Cái thế gian ấy len lỏi cả vào trong những diễn đàn đạo đức để đề cao đó rồi đạp đổ ngay đó, để nặng lời phê phán không e dè, không cần biết đúng sai, bởi vì chỉ cần cái nick giống Tây Tàu không ai biết ai là ai thì thiên hạ đã tha hồ vung vẩy. Cái thế gian ấy níu áo vị này, vuốt ve đấng nọ rồi nhảy nhót cười đùa. Ấy là cái thế gian mà Chúa Giêsu bảo chúng ta phải tỉnh thức để nhận dạng và phải cầu nguyện để khỏi bị nó cuốn hút. Mà cái thế gian bị Satan nắm đầu thì chúng ta còn phải nghe Lời Chúa mà ăn chay mới trừ nổi!

Điêu ngoa thuộc hàng siêu đẳng nhưng ngu dại là loại thế gian tung hoả mù để chống đối chính Đấng Tạo Thành trời đất này. Khi các tâm hồn nhỏ bé hướng về Đấng Tối Cao thì có lời hô vang “Chúa chúng nó ở đâu?” như dân ngoại thời Cựu Ước chế nhạo dân thánh Israel. Mãi cho đến lúc Chúa đã “xé tầng trời mà ngự xuống”, chia sẻ kiếp người để cứu độ con người, thì vẫn còn những Herôđê dám đi tìm mà giết Người. Chỉ cần một tia lửa thôi, Chúa cũng có thể thiêu tàn cái thế gian kiêu căng vô lối ấy. Nhưng Đức Giêsu nhân hiền vẫn gọi mời “hãy tỉnh thức và cầu nguyện”.

Tỉnh thức chính là luôn nhận ra cái đúng cái sai, tỉnh thức để cầu nguyện với Chúa là Cha, và ngược lại, phải nhờ lời cầu nguyện mới tỉnh thức nổi. Trong Vườn Cây Dầu, khi Chúa Giêsu cầu nguyện và lo sợ đến đổ mồ hôi máu, thì chính những người Chúa yêu dấu đang theo Chúa vào tận khu vườn, vẫn thấy mắt mình nặng trĩu. Huống chi chúng ta, những con người đang đi giữa thế gian và còn nhiều lệ thuộc vào thế gian.

Tiếng lóng bây giờ có mấy từ rất lạ “biết chết liền”. Thế gian điêu ngoa nên giấu nhẹm những mưu mô. Người công chính khó lòng nhận biết,”biết chết liền”. Mà khi nhận ra rồi thì lắm khi đã bị lôi vào mê cung, khi biết cũng phải chết liền với nó. Chúng ta nhận dạng để cùng cầu xin cho nhau được tỉnh thức và con cái Chúa hãy cùng lay nhau, gọi nhau và thậm chí xô đẩy nhau để đừng ai mê ngủ.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ dạy chúng con rằng tỉnh thức là Xin Vâng, cầu nguyện là Xin Vâng, và sống cũng là Xin Vâng. Xin Mẹ cầm tay chúng con mà dẫn chúng con đi con đường gần nhất đến với Chúa, như Mẹ đã sống với Người và trong Người suốt Mùa Vọng của đời Mẹ. Amen.

See Also

11/29/2010
Mùa Vọng: mùa mầu xanh hy vọng
+GM Giuse Vũ Duy Thống
12/21/2006
Mùa vọng, mùa hy vọng
LM Nguyễn Trung Tây, SVD
12/15/2004
Mùa Vọng, mùa hy vọng
LM Nguyễn Trung Tây
11/27/2010
Vòng mùa Vọng và ngọn nến cháy sáng
LM. Đaminh Nguyễn Ngọc Long
11/29/2007
Chúa Nhật I Mùa Vọng: Hòn Vọng Phu
LM Giuse Nguyễn Hữu An
12/5/2006
Thư Mục Vụ Mùa Vọng 2006: Tôi đặt hy vọng vào Chúa
+GM. Bùi Văn Đọc
11/26/2006
Hòn Vọng Phu - Suy niệm Chúa Nhật 1 mùa Vọng
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
12/4/2004
Sứ điệp cây nến ''Vòng mùa Vọng''
LM Nguyễn ngọc Long
11/23/2010
Mùa Vọng mùa của niền hân hoan
Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa
12/16/2009
Mùa Giáng Sinh này vui hơn - Chúa Nhật Thứ 4 Mùa Vọng, Năm C
Pm Cao Huy Hoàng
11/24/2008
Mùa Vọng: Mùa trông đợi trời mới đất mới
LM. Anphong Trần Đức Phương
12/14/2006
Niềm tin Việt Nam: Mùa vọng, mùa kiếm tìm
LM Nguyễn Trung Tây, SVD
12/8/2006
Niềm tin Việt Nam: Mùa vọng, mùa đại lộ
LM Nguyễn Trung Tây, SVD
12/21/2005
Suy niệm hằng ngày: Mùa Vọng Là Mùa Chờ Ðợi
Đ.Ô. Phêrô Nguyễn Văn Tài
12/20/2005
Mùa vọng, mùa lọ lem
LM Nguyễn Trung Tây, SVD
12/7/2005
Mùa vọng, mùa đổi thay
LM Nguyễn Trung Tây, SVD
12/6/2005
Mùa vọng, mùa kiếm tìm
LM Nguyễn Trung Tây, SVD
12/5/2005
Mùa vọng, mùa tình nhân
LM Nguyễn Trung Tây, SVD
12/4/2005
Mùa vọng, mùa đại lộ
LM Nguyễn Trung Tây, SVD
11/21/2005
Sống mùa Vọng và mùa Giáng Sinh 2005/06 với Đức Thánh Cha Benedicto XVI
Lm. Nguyễn ngọc Thế sj