VATICAN CITY (CNS) – Lý do lịch sử của giáo hội Anh giáo đã là yếu tố giúp việc hiệp thông với Giáo Hội Công Giáo được tương đối dễ dàng.
Ngay cả trước khi có những đối thoại chính thức giữa Anh giáo và Công Giáo, Công đồng Vatican II đã đề cập đến những cộng đồng Kitô giáo được phát sinh ra từ thế kỷ 16 (Anh giáo) với một giọng triù mến.
Chương Hiệp Thông cuả Công đồng đã viết: "Trong số những anh em mà truyền thống và thể chế cuả Công giáo vẫn tiếp tục tồn tại, thì Anh giáo chiếm một vị trí đặc biệt".
Đức Hồng Y William J. Levada, chủ tịch Thánh bộ Tín lý Đức tin, công bố ngày 20 Tháng 10 rằng ĐHG Benedict XVI sẽ cho phép sự hình thành "những hạt tòng nhân" - tương tự như giáo phận - để chăm sóc việc mục vụ các tín đồ Anh giáo muốn hiệp thông đầy đủ với Giáo Hội Công Giáo La Mã trong khi vẫn bảo quản những yếu tố phụng vụ, truyền thống và tinh thần cuả Anh giáo.
Trong thực tế, ĐHY cho biết, các phụng vụ sử dụng bởi Anh giáo đã phát triển từ các nghi thức Latinh của Giáo Hội Công Giáo và tiếp tục rất giống các văn bản của Thánh lễ Công giáo La Mã.
Tông hiến mới sẽ dành những nhượng bộ đặc biệt cho giáo dân Anh giáo cũ, và việc phụng vụ cuả các hạt tòng nhân cũng hợp lệ hoàn toàn cho tất cả mọi người Công giáo.
Tuy nhiên, ĐHY cho biết, tinh thần cuả Tông Hiến mới này không có ý để du nhập vào các hạt tòng nhân những "người Công giáo (khác) đã không đến từ các giáo hội Anh giáo" bởi vì ý tưởng này là để bảo tồn di sản Anh giáo chứ không phải để "tràn ngập các hạt tòng nhân bởi những người Công giáo không biết gì về gia sản Anh giáo."
Anh giáo đã được sinh ra ở nước Anh từ một Giáo hội có truyền thống Tây Phương, hiệp thông với đức Giáo Hoàng.
Sự chia rẽ giữa Giáo hội Anh và Giáo hội Công giáo La Mã đã xẩy ra khi vua Henry VIII thỉnh nguyện lên Roma yêu cầu bãi bỏ hôn phối với Catherine đệ Aragon. Đức Giáo hoàng Clement VII đã từ chối, do đó, nhà vua đã ly dị và tự xưng là người đứng đầu giáo hội ở Anh.
Những căng thẳng giữa nhà vua và giáo hoàng đã diễn ra trong khung cảnh phong trào Cải cách đang bao trùm Châu Âu, phân rẽ các giáo đoàn phương Tây thành những nhóm công nhận thẩm quyền của Giáo hoàng và những nhóm chống đối.
Trong Giáo Hội vừa độc lập của nước Anh này, các giáo sĩ và các nhà thần học đã du nhập cũng như đã đóng góp một số khía cạnh quan trọng cho phong trào cải cách Tin lành, đặc biệt là sự nhấn mạnh vào tầm quan trọng của Kinh Thánh, việc sử dụng ngôn ngữ địa phương trong phụng vụ và sự coi trọng các quyết định tập thể. Nhưng Giáo hội Anh cũng vẫn duy trì nhiều truyền thống và thể chế chung với Giáo Hội Công giáo, đặc biệt là trong nghi thức phụng vụ và cơ cấu tổ chức giáo hội.
Vì vậy, người tín hữu Anh giáo thường mô tả giáo hội cuả họ là vừa Công giáo vừa Tin lành.
Ngay cả trước khi có những đối thoại chính thức giữa Anh giáo và Công Giáo, Công đồng Vatican II đã đề cập đến những cộng đồng Kitô giáo được phát sinh ra từ thế kỷ 16 (Anh giáo) với một giọng triù mến.
Chương Hiệp Thông cuả Công đồng đã viết: "Trong số những anh em mà truyền thống và thể chế cuả Công giáo vẫn tiếp tục tồn tại, thì Anh giáo chiếm một vị trí đặc biệt".
Đức Hồng Y William J. Levada, chủ tịch Thánh bộ Tín lý Đức tin, công bố ngày 20 Tháng 10 rằng ĐHG Benedict XVI sẽ cho phép sự hình thành "những hạt tòng nhân" - tương tự như giáo phận - để chăm sóc việc mục vụ các tín đồ Anh giáo muốn hiệp thông đầy đủ với Giáo Hội Công Giáo La Mã trong khi vẫn bảo quản những yếu tố phụng vụ, truyền thống và tinh thần cuả Anh giáo.
Trong thực tế, ĐHY cho biết, các phụng vụ sử dụng bởi Anh giáo đã phát triển từ các nghi thức Latinh của Giáo Hội Công Giáo và tiếp tục rất giống các văn bản của Thánh lễ Công giáo La Mã.
Tông hiến mới sẽ dành những nhượng bộ đặc biệt cho giáo dân Anh giáo cũ, và việc phụng vụ cuả các hạt tòng nhân cũng hợp lệ hoàn toàn cho tất cả mọi người Công giáo.
Tuy nhiên, ĐHY cho biết, tinh thần cuả Tông Hiến mới này không có ý để du nhập vào các hạt tòng nhân những "người Công giáo (khác) đã không đến từ các giáo hội Anh giáo" bởi vì ý tưởng này là để bảo tồn di sản Anh giáo chứ không phải để "tràn ngập các hạt tòng nhân bởi những người Công giáo không biết gì về gia sản Anh giáo."
Anh giáo đã được sinh ra ở nước Anh từ một Giáo hội có truyền thống Tây Phương, hiệp thông với đức Giáo Hoàng.
Sự chia rẽ giữa Giáo hội Anh và Giáo hội Công giáo La Mã đã xẩy ra khi vua Henry VIII thỉnh nguyện lên Roma yêu cầu bãi bỏ hôn phối với Catherine đệ Aragon. Đức Giáo hoàng Clement VII đã từ chối, do đó, nhà vua đã ly dị và tự xưng là người đứng đầu giáo hội ở Anh.
Những căng thẳng giữa nhà vua và giáo hoàng đã diễn ra trong khung cảnh phong trào Cải cách đang bao trùm Châu Âu, phân rẽ các giáo đoàn phương Tây thành những nhóm công nhận thẩm quyền của Giáo hoàng và những nhóm chống đối.
Trong Giáo Hội vừa độc lập của nước Anh này, các giáo sĩ và các nhà thần học đã du nhập cũng như đã đóng góp một số khía cạnh quan trọng cho phong trào cải cách Tin lành, đặc biệt là sự nhấn mạnh vào tầm quan trọng của Kinh Thánh, việc sử dụng ngôn ngữ địa phương trong phụng vụ và sự coi trọng các quyết định tập thể. Nhưng Giáo hội Anh cũng vẫn duy trì nhiều truyền thống và thể chế chung với Giáo Hội Công giáo, đặc biệt là trong nghi thức phụng vụ và cơ cấu tổ chức giáo hội.
Vì vậy, người tín hữu Anh giáo thường mô tả giáo hội cuả họ là vừa Công giáo vừa Tin lành.