VATICAN CITY (Zenit.org) - Giáo dục là một công tác đòi hỏi phải có sự cộng tác giữa phụ huynh và trường học, dưới thẩm quyền của Giáo hội Công giáo, hầu bảo đảm cho việc huấn luyện về tôn giáo được vững chác.

Đó là điều được khẳng định trong một lá thư luân lưu về “Giáo dục Tôn giáo trong các Trường học” được Thánh Bộ Giáo dục Công giáo của Tòa thánh gửi cho các Hội đồng giám mục trên thế giới.

Lá thư, có chữ ký của Bộ trưởng Thánh bộ nói trên là Hồng y Zenon Grocholewski và của Thư ký là Tổng giám mục Jean-Louis Bruguès, nhấn mạnh đến nhu cầu phải “làm sáng tỏ và đưa ra các chỉ thị về vai trò của trường học trong việc huấn luyện Công giáo cho người trẻ, về tính chất và căn tính của trường Công giáo, về giáo dục tôn giáo trong các trường học, và về tự do chọn trường học cũng như chọn nền giáo dục tôn giáo chuyên biệt.”

Lá thư nói rằng vì tính chất phức tạp của công tác giáo dục mà nền văn hóa ngày nay phải đương đầu, nên có nguy cơ là chúng ta sẽ mất đi “điều thiết yếu, đó là sự huấn luyện con người toàn diện, đặc biệt là chiều hướng tinh thần và tôn giáo.”

Giáo dục là một nỗ lực đồng đội, nhưng các bậc phụ huynh mới là những người chịu trách nhiệm chính trong việc huấn luyện con cái họ.

Trách nhiệm đó của bậc cha mẹ còn bao gồm cả “quyền chọn trường học nào bảo đảm được một nền giáo dục phù hợp với các nguyên tắc luân lý và tôn giáo của họ.”

Trường Công giáo “quả thực là một thực thể thuộc giáo hội nhờ ở các hoạt động giảng dạy, trong đó đức tin, văn hóa và cuộc sống kết hợp hài hòa với nhau.”

Lá thư khẳng định: “Trường Công giáo có đặc điểm là duy trì được sự liên kết với hàng giáo phẩm của Giáo hội hầu bảo đảm rằng công tác giảng huấn và đào tạo được dựa trên các nguyên tắc của đức tin Công giáo và do các giáo viên truyền đạt đúng đắn những học thuyết và sự trung thực của cuộc sống.”

Các trường đó phải “thấm nhuần tinh thần tự do và bác ái của Tin mừng để cổ võ cho sự phát triển hài hòa của mỗi cá nhân. ”

“Trong bối cảnh đó, văn hóa con người như một tổng thể được hòa hợp với sứ điệp cứu độ, để cho các học sinh dần dần đạt được kiến thức về thế giới, về cuộc sống và về nhân loại đã được Tin mừng soi sáng.”

Tự do tôn giáo

Thánh bộ nhấn mạnh đến nhu cầu phải có sự cộng tác giữa gia đình và cơ sở giáo dục để thực hiện nguyên tắc phụ trợ (subsidiarity).

Thánh bộ nhấn mạnh đến công tác giáo dục tôn giáo, coi đó như là “đặc tính không thể chuyển nhượng” trong mục tiêu giáo dục của trường học Công giáo.

Lá thư giải thích: “Giáo dục tôn giáo khác biệt với (và có mục đích bổ túc cho) công tác dạy giáo lý, vì đây là sự giảng dạy trong nhà trường mà không đòi hỏi học sinh phải có sự chấp nhận đức tin, nhưng nó chuyên chở kiến thức về căn tính của Kitô giáo và cuộc sống của người Kitô hữu.”

“Hơn nữa, nó làm cho Giáo hội và nhân loại phong phú hơn lên nhờ những lãnh vực có thể lớn mạnh cả về văn hóa lẫn nhân bản.”

Lá thư công nhận rằng ở nhiều nơi “hiện nay cũng như những thời kỳ trước kia, sự tự do tôn giáo không được thực thi triệt để, cả trong pháp luật cũng như ngoài thực tế.”

Thánh bộ tố cáo sự bất công đó và kêu gọi người Công giáo “dấn thân hoạt động để cho những quyền lợi đó được thực thi hiệu quả.”

Thánh bộ cũng nhấn mạnh đến lời cam kết của Giáo hội là cung ứng “cho mỗi thế hệ sự mặc khải của Thiên Chúa nhờ đó họ có thể học hỏi được chân lý cơ bản về cuộc sống và mục tiêu của lịch sử.”

“Đó không phải là một công tác dễ dàng nơi một thế giới tục hóa, có đặc tính là kiến thức bị phân mảnh và luân lý bị rối loạn.”

Tuy nhiên, Thánh bộ khẳng định rằng giáo dục đặt nền tảng trên chân lý và để phục vụ con người, có thể trở thành một “khí cụ mạnh mẽ để cậy trông.”