Ngày 24/05/2009 - Suy tư của đức cha Jean-Michel di Falcon Léandri, giám mục giáo phận Gap và Embrun, Chủ tịch Ủy Ban Truyền Thông trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Pháp về « Nền công nghệ mới, mối quan hệ mới. Khích lệ một nền văn hóa của sự tôn trọng, đối thoại và tình bằng hữu », chủ đề trong thông điệp của Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI nhân kỷ niệm lần thứ 43 Ngày Quốc Tế Truyền Thông xã hội, 24 tháng 5 năm 2009.
Ngày 24 tháng 5 tới đây, chúng ta sẽ mừng Ngày Quốc Tế Truyền Thông. Thấm thoát bốn tháng, chính xác kể từ ngày 24 tháng 1 vừa qua, dịp lễ thánh François de Sales, quan thầy các nhà báo, Đức thánh Cha đã công bố sứ điệp của Ngày Truyền Thông xã hội với chủ đề: « Nền công nghệ mới, mối quan hệ mới. Khích lệ một nền văn hóa của sự tôn trọng, đối thoại và của tình bằng hữu».
Thông tin hay là thiêu rụi tin tức? Là nhà báo hay là người đốt nhà? Ngày hôm nay đã khác xa so với thời kỳ trước đây: chốt trên cao để phóng chất dẫn hỏa đã được thay thế bằng sự bùng nổ thông tin. Bốn tháng với ba công việc đi kèm, internet đã chỉ cho chúng ta thấy sức mạnh của sự cuốn hút, của sự bóp méo, của kỹ xảo, nhưng cũng là của sự cải chính cho sự thật.
« Nền công nghệ mới, mối quan hệ mới. Khích lệ một nền văn hóa của sự tôn trọng, đối thoại và tình bằng hữu ». Thời gian khủng hoảng vừa qua làm cho chân tướng hữu thể của chúng ta được tỏ hiện. Đó là cơ hội để tự hỏi mình xem: chúng ta đã làm gì trong vòng bốn tháng? Chúng ta đã nghe những gì… những cái bị động của trào lưu dư luận, hay những cái chủ động mà chúng ta mong muốn lắng nghe? Chúng ta đã hành động như thế nào? Và chúng ta đã phản ứng ra làm sao ? Chúng ta đã đóng góp phần vốn liếng của mình cho ai ? Chúng ta biến đổi được những gì ? Chúng ta quăng được những gì vào trong thùng rác ?
« Ông chủ của một tờ báo chẳng phải là tổng biên tập, chủ bút hay ký giả. Độc giả mới là ông chủ thực thụ », Raymond Aron (1905-1983) đã đưa ra lời nhận xét chí lý này. Mỗi chúng ta có thực sự ý thức được vai trò này của mình không mỗi khi là độc giả, thính giả, khán giả truyền hình, hay cư dân mạng ?
« Ước mong nối kết và bản năng giao tiếp là những điều hết sức hiển nhiên của nền văn hóa đương đại. Quả thật, chúng chỉ là những biểu đạt căn bản và bất biến mang dáng dấp thời thượng về tư thế sẵn sàng của những hữu thể nhân loại muốn thoát ra khỏi chính mình để vươn tới mối quan hệ với đồng loại», Đức Giáo hoàng đã trình bày như vậy trong sứ điệp của mình về ngày này. Thế nên, không thể nào ra khỏi mình để bước vào mối quan hệ nếu như không có niềm tin, và sẽ không thể có niềm tin nếu toàn là dối trá.
Tôi có phải là người đáng yêu hay chỉ là kẻ ngồi lê mách lẻo ? Tôi có sẵn sàng tập tành óc phê bình ? Liệu tôi có muốn nhìn xa trông rộng ? Tôi có thích tìm tòi tập luyện óc phán đoán cách tốt nhất hay là buông xuôi để mặc cho cuốn theo chiều gió ? « Cuốn theo chiều gió, theo cách nói của triết gia Jean Guitton, đó là số phận của những chiếc lá úa tàn».
Internet là một công cụ hấp dẫn đầy mãnh lực hoặc cho điều tốt lành hoặc cho điều tệ hại, hoặc để phá hủy hoặc để xây dựng. Đừng để bị mắc lừa, « triều đại của sự tốt lành vĩnh cửu và bền chặt sẽ không bao giờ tồn tại trên trần gian này » (Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI, Thông điệp được cứu độ vì hy vọng, 24). Tuy nhiên hãy biết nuôi dưỡng niềm hy vọng. Qua Thánh Thần đã được hứa ban, chúng ta có trong mình một món tiền đặt cọc của sự sống vĩnh hằng. Chúng ta có trong mình niềm cậy trông vào Chúa Kitô để chống trả lại tất cả những gì là ảo tưởng. Trong tầm mức của mình, hành động của chúng ta không được « thờ ơ với diễn tiến của lịch sử », (Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI, Thông điệp được cứu độ vì hy
vọng, 35). Chúng ta có thể khích lệ, bằng một nền kỹ nghệ tiên tiến, bằng những mối quan hệ được thiết lập giữa chúng ta, một nền văn hóa của sự tôn trọng, đối thoại và tình bằng hữu.
Vào dịp lễ Ngũ Tuần, năm mươi ngày sau biến cố Phục Sinh của Chúa Giêsu, những người Do Thái « từ các dân thiên hạ trở về Giêrusalem và tề tựu một nơi » (Cv 2). Họ kinh ngạc vì ai nấy đều nghe các Tông Đồ rao giảng về những kỳ công của Thiên Chúa bằng tiếng bản xứ của mình. Trong tháng 5 năm 2009, hết thảy các dân nước đều trú ngụ trong một ngôi lều chung. Mỗi chúng ta trở thành những nhân chứng bằng công nghệ truyền thông trong việc thiên biến vạn hóa hàng ngàn phương thức để loan báo sứ điệp của mình trong thời kỳ công nghệ tân tiến: « Đức Ki tô đã Phục Sinh ! Người đã thực sự Phục Sinh ».
Ngày 24 tháng 5 tới đây, chúng ta sẽ mừng Ngày Quốc Tế Truyền Thông. Thấm thoát bốn tháng, chính xác kể từ ngày 24 tháng 1 vừa qua, dịp lễ thánh François de Sales, quan thầy các nhà báo, Đức thánh Cha đã công bố sứ điệp của Ngày Truyền Thông xã hội với chủ đề: « Nền công nghệ mới, mối quan hệ mới. Khích lệ một nền văn hóa của sự tôn trọng, đối thoại và của tình bằng hữu».
Thông tin hay là thiêu rụi tin tức? Là nhà báo hay là người đốt nhà? Ngày hôm nay đã khác xa so với thời kỳ trước đây: chốt trên cao để phóng chất dẫn hỏa đã được thay thế bằng sự bùng nổ thông tin. Bốn tháng với ba công việc đi kèm, internet đã chỉ cho chúng ta thấy sức mạnh của sự cuốn hút, của sự bóp méo, của kỹ xảo, nhưng cũng là của sự cải chính cho sự thật.
« Nền công nghệ mới, mối quan hệ mới. Khích lệ một nền văn hóa của sự tôn trọng, đối thoại và tình bằng hữu ». Thời gian khủng hoảng vừa qua làm cho chân tướng hữu thể của chúng ta được tỏ hiện. Đó là cơ hội để tự hỏi mình xem: chúng ta đã làm gì trong vòng bốn tháng? Chúng ta đã nghe những gì… những cái bị động của trào lưu dư luận, hay những cái chủ động mà chúng ta mong muốn lắng nghe? Chúng ta đã hành động như thế nào? Và chúng ta đã phản ứng ra làm sao ? Chúng ta đã đóng góp phần vốn liếng của mình cho ai ? Chúng ta biến đổi được những gì ? Chúng ta quăng được những gì vào trong thùng rác ?
« Ông chủ của một tờ báo chẳng phải là tổng biên tập, chủ bút hay ký giả. Độc giả mới là ông chủ thực thụ », Raymond Aron (1905-1983) đã đưa ra lời nhận xét chí lý này. Mỗi chúng ta có thực sự ý thức được vai trò này của mình không mỗi khi là độc giả, thính giả, khán giả truyền hình, hay cư dân mạng ?
« Ước mong nối kết và bản năng giao tiếp là những điều hết sức hiển nhiên của nền văn hóa đương đại. Quả thật, chúng chỉ là những biểu đạt căn bản và bất biến mang dáng dấp thời thượng về tư thế sẵn sàng của những hữu thể nhân loại muốn thoát ra khỏi chính mình để vươn tới mối quan hệ với đồng loại», Đức Giáo hoàng đã trình bày như vậy trong sứ điệp của mình về ngày này. Thế nên, không thể nào ra khỏi mình để bước vào mối quan hệ nếu như không có niềm tin, và sẽ không thể có niềm tin nếu toàn là dối trá.
Tôi có phải là người đáng yêu hay chỉ là kẻ ngồi lê mách lẻo ? Tôi có sẵn sàng tập tành óc phê bình ? Liệu tôi có muốn nhìn xa trông rộng ? Tôi có thích tìm tòi tập luyện óc phán đoán cách tốt nhất hay là buông xuôi để mặc cho cuốn theo chiều gió ? « Cuốn theo chiều gió, theo cách nói của triết gia Jean Guitton, đó là số phận của những chiếc lá úa tàn».
Internet là một công cụ hấp dẫn đầy mãnh lực hoặc cho điều tốt lành hoặc cho điều tệ hại, hoặc để phá hủy hoặc để xây dựng. Đừng để bị mắc lừa, « triều đại của sự tốt lành vĩnh cửu và bền chặt sẽ không bao giờ tồn tại trên trần gian này » (Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI, Thông điệp được cứu độ vì hy vọng, 24). Tuy nhiên hãy biết nuôi dưỡng niềm hy vọng. Qua Thánh Thần đã được hứa ban, chúng ta có trong mình một món tiền đặt cọc của sự sống vĩnh hằng. Chúng ta có trong mình niềm cậy trông vào Chúa Kitô để chống trả lại tất cả những gì là ảo tưởng. Trong tầm mức của mình, hành động của chúng ta không được « thờ ơ với diễn tiến của lịch sử », (Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI, Thông điệp được cứu độ vì hy
vọng, 35). Chúng ta có thể khích lệ, bằng một nền kỹ nghệ tiên tiến, bằng những mối quan hệ được thiết lập giữa chúng ta, một nền văn hóa của sự tôn trọng, đối thoại và tình bằng hữu.
Vào dịp lễ Ngũ Tuần, năm mươi ngày sau biến cố Phục Sinh của Chúa Giêsu, những người Do Thái « từ các dân thiên hạ trở về Giêrusalem và tề tựu một nơi » (Cv 2). Họ kinh ngạc vì ai nấy đều nghe các Tông Đồ rao giảng về những kỳ công của Thiên Chúa bằng tiếng bản xứ của mình. Trong tháng 5 năm 2009, hết thảy các dân nước đều trú ngụ trong một ngôi lều chung. Mỗi chúng ta trở thành những nhân chứng bằng công nghệ truyền thông trong việc thiên biến vạn hóa hàng ngàn phương thức để loan báo sứ điệp của mình trong thời kỳ công nghệ tân tiến: « Đức Ki tô đã Phục Sinh ! Người đã thực sự Phục Sinh ».