Tiểu bang Washington trở thành tiểu bang thứ 2 của Hoa Kỳ thông qua dự luật trợ giúp tự tử. Luật này cho phép người bị bệnh nan y không thể chữa được và được tiên đoán là sẽ không thể sống quá 6 tháng được quyền đề nghị bác sĩ kê toa 1 độc dược. Theo luật này thì phải có ít nhất 2 bác sĩ xác nhận là bệnh nhân không thể sống quá 6 tháng. Bệnh nhân sẽ được hướng dẫn để tự tiêm độc dược kết liễu cuộc sống.
Nối gót tiểu bang Oregon, nơi 1 dự luật tương tự đã được thông qua vào năm 1994, tiểu bang Washington đã tự ghi mình vào danh sách những nơi tự đánh mất giá trị nhân bản. Kể từ sau ngày 4 tháng 3 năm 2009, tất cả những bệnh nhân nan y như ung thư đều có thể xin bác sĩ giúp mình tự tử mà tuyệt đối không cần phải báo cho người thân biết và bác sĩ cũng không buộc phải thông báo cho người nhà bệnh nhân. Luật cũng không đòi hỏi phải có người chứng kiến khi bệnh nhân tự tử. Người Washington hoặc ai trong chúng ta có thân nhân, cha mẹ, anh chị, vợ chồng sống ở Washington sẽ không khỏi ngạc nhiên khi được bệnh viện báo tin người thân của mình vừa tự tử. Hoặc tệ hơn nữa, bệnh viện cũng không được yêu cầu phải nói sự thật. Và rất có thể chính những người chăm sóc bệnh nhân hoặc những người hy vọng kế thừa gia sản của bệnh nhân lại chính là người chủ đích tiêm độc dược.
Không chỉ riêng các hội đoàn Công Giáo, hiệp hội y học tiểu bang Washington (WSMA) kịch liệt chống đối lại dự luật này. Các thầy thuốc tâm huyết nói rằng dự luật này đã trực tiếp thách thức và xỉ nhục lương tâm nghề nghiệp và trình độ của các bác sĩ. Theo Giáo sư Charles Bentz của trường Đại học Portland, phương châm của người thầy thuốc là “ra sức cứu chữa nếu có thể, luôn luôn trấn an bịnh nhân, và không bao giờ làm hại bệnh nhân.”
Thật vậy, dự luật này đi ngược lại những cố gắng mà các nhà mạnh thường quân, cách nhà nghiên cứu di truyền học, các bác sĩ, giáo sư, những người không quản ngày đêm miệt mài trong phòng thí nghiệm để tìm ra phương thuốc cho các bệnh nan y. Trong khi đó chính phủ đã phải chi trả ít nhất 50 ngàn dollar 1 năm để giam giữ 1 tử tù chờ được tử hình; các nhà cứu hộ huy động máy bay, sức người sức của để truy tìm ra 1 con chó đi lạc sang thành phố khác.
Oái oăm hơn nữa, cựu thống đốc tiểu bang Washington, ông Booth Gardner đã ủng hộ nửa triệu dollar để vận động cho dự luật này, 1 mạnh thường quân khác ở tiểu bang Ohio cũng đóng góp 400 ngàn dollar ủng hộ dự luật này. Theo nhiều nguồn tin, dự luật này được phác thảo bởi các công ty bảo hiểm y tế nhằm tránh các chi tiêu khổng lồ cho những người bị bệnh nan y như ung thư.
Sau bao nhiêu ngày mệt mỏi vì những vận động bầu cử mang đầy màu sắc chính trị và phản cảm, mỗi người chúng ta lại trở về với cuộc sống hàng ngày với nhiều thất vọng hoặc hân hoan sau cuộc bầu cử. Là người Công Giáo, hẳn chúng ta không tránh khỏi những khắc khoải trước những việc như thế này.
Nối gót tiểu bang Oregon, nơi 1 dự luật tương tự đã được thông qua vào năm 1994, tiểu bang Washington đã tự ghi mình vào danh sách những nơi tự đánh mất giá trị nhân bản. Kể từ sau ngày 4 tháng 3 năm 2009, tất cả những bệnh nhân nan y như ung thư đều có thể xin bác sĩ giúp mình tự tử mà tuyệt đối không cần phải báo cho người thân biết và bác sĩ cũng không buộc phải thông báo cho người nhà bệnh nhân. Luật cũng không đòi hỏi phải có người chứng kiến khi bệnh nhân tự tử. Người Washington hoặc ai trong chúng ta có thân nhân, cha mẹ, anh chị, vợ chồng sống ở Washington sẽ không khỏi ngạc nhiên khi được bệnh viện báo tin người thân của mình vừa tự tử. Hoặc tệ hơn nữa, bệnh viện cũng không được yêu cầu phải nói sự thật. Và rất có thể chính những người chăm sóc bệnh nhân hoặc những người hy vọng kế thừa gia sản của bệnh nhân lại chính là người chủ đích tiêm độc dược.
Không chỉ riêng các hội đoàn Công Giáo, hiệp hội y học tiểu bang Washington (WSMA) kịch liệt chống đối lại dự luật này. Các thầy thuốc tâm huyết nói rằng dự luật này đã trực tiếp thách thức và xỉ nhục lương tâm nghề nghiệp và trình độ của các bác sĩ. Theo Giáo sư Charles Bentz của trường Đại học Portland, phương châm của người thầy thuốc là “ra sức cứu chữa nếu có thể, luôn luôn trấn an bịnh nhân, và không bao giờ làm hại bệnh nhân.”
Thật vậy, dự luật này đi ngược lại những cố gắng mà các nhà mạnh thường quân, cách nhà nghiên cứu di truyền học, các bác sĩ, giáo sư, những người không quản ngày đêm miệt mài trong phòng thí nghiệm để tìm ra phương thuốc cho các bệnh nan y. Trong khi đó chính phủ đã phải chi trả ít nhất 50 ngàn dollar 1 năm để giam giữ 1 tử tù chờ được tử hình; các nhà cứu hộ huy động máy bay, sức người sức của để truy tìm ra 1 con chó đi lạc sang thành phố khác.
Oái oăm hơn nữa, cựu thống đốc tiểu bang Washington, ông Booth Gardner đã ủng hộ nửa triệu dollar để vận động cho dự luật này, 1 mạnh thường quân khác ở tiểu bang Ohio cũng đóng góp 400 ngàn dollar ủng hộ dự luật này. Theo nhiều nguồn tin, dự luật này được phác thảo bởi các công ty bảo hiểm y tế nhằm tránh các chi tiêu khổng lồ cho những người bị bệnh nan y như ung thư.
Sau bao nhiêu ngày mệt mỏi vì những vận động bầu cử mang đầy màu sắc chính trị và phản cảm, mỗi người chúng ta lại trở về với cuộc sống hàng ngày với nhiều thất vọng hoặc hân hoan sau cuộc bầu cử. Là người Công Giáo, hẳn chúng ta không tránh khỏi những khắc khoải trước những việc như thế này.