Ngài ghi nhận điểm chính trong Kinh nghiệm Đamascus của Phaolô

VATICAN (Zenit.org).-Kitô Giáo không phải là một bộ luật luân lý hay là một triết học, nhưng là một sự gặp gở với một người, Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI đã nói như trên trong buổi tiếp kiến chung thứ Tư hàng tuần tại Sảnh Đường Phaolô VI.

Đúc Thánh Cha tiếp tục loạt bài giáo lý của ngài về tư tưởng và con người Thánh Phaolô, vì Giáo Hội đang cử hành Năm Thánh Phaolô.

Bài giáo lý hôm nay tập trung vào sự Thánh Phaolô gặp gở Chúa Kitô trên đường đi Damascus, Đức Thánh Cha gọi đó là “thời điểm quyết định đời sống của Phaolô.”

“Điều gì đã xảy ra trên con đường này,” Đức Giáo Hoàng hỏi.

Để trả lời, ngài đã rút từ hai nguồn: sách Công Vụ Tông Đồ và những bức thư chính Phaolô đã viết.

“Chúa Giêsu phục sinh đã hiện ra như một ánh sáng huy hoàng và đã ngõ lời với Phaolô, biến đổi tư tưởng và chính sự sống của ngài,” Đức Thánh Cha đã giải thích. Vẻ huy hoàng của Đấng Phục Sinh làm cho thánh nhân mù lòa; cũng biểu hiện bề ngoài thực tại bên trong là gì: sự đui mù của Phaolô đối với chân lý, đối với ánh sáng, là Đức Kitô. Và sau đó, tiếng “Vâng” quyết định của ngài với Chúa Kitô trong phép rửa tái mở con mắt của ngài, và làm cho ngài thấy thật sự.”

Biến cố vĩ đại

Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI ghi nhận rằng mặc dầu Phaolô không cho các chi tiết thuộc biến cố, như Luca làm trong sách Các Công Vụ Tông Đồ, ngài cho thấy rõ đó là thời điểm chìa khóa sự sống của ngài.

“[Phaolô] không bao giờ nói chi tiết về biến cố này; tôi tưởng ngài cho rằng mọi người đều biết những phần thiết yếu của truyện này,” Đức Giáo Hoàng nói. “ Tất cả đều biết từ một kẻ bắt đạo, ngài đã trở thành một tông đồ sốt sắng của Chúa Kitô. Và điều này không xảy ra cuối sự suy tư riêng của ngài nhưng sau một biến cố mãnh liệt, một cuộc gặp gở với Đấng Phục Sinh.

“Mặc dầu không nhắc tới các chi tiết, ngài qui chiếu tới biến cố quan trọng nhất này, là, ngài cũng là một chứng nhân sự phục sinh của Chúa Giêsu, ngài đã nhận mạc khải này trực tiếp từ chúa Giêsu, cùng với sứ vụ tông đồ.”

Hai nguồn—sách Công Vụ Tông Đồ và các thư thánh Phaolô-- đồng qui về một điểm, Đức Giáo Hoàng nói: “Đấng Phục Sinh đã nói với Phaolô, kêu gọi ngài gánh vác việc tông đồ, làm cho ngài nên một tông đồ thật sự, một chứng nhân sự phục sinh, với trách nhiệm đặc biệt rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại, cho thế giới Hy lạp-Lamã.

“Và, đồng thời, Phaolô được cho biết rằng, mặc cho sự trực tiếp về tương quan của ngài với Đấng Phục Sinh, ngài phải đi vào sự hiệp thông của Giáo hội, phải được rửa tội, và sống trong sự hiệp thông với các tông đồ khác. Chỉ trong sự hiệp thông này với mọi người mà ngài sẽ có khả năng nên một tông đồ thật sự, như ngài đã viết rõ ràng trong Thư thứ Nhất gởi Tín hữu Corintho.

Một “cuộc trở lại”.

Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI đã nói rõ Phaolô “không bao giờ giải thích thời điểm này như một biến cố trở lại.”

Đức Giáo Hoàng đã khẳng định, điếu này là vậy, bởi vì “sự thay đổi sự sống của ngài, sự biến đổi toàn diện hữu thể của ngài, không phải là hậu quả một quá trình tâm lý, hay là một quá trình trưởng thành hay là một sự tiến hóa lý trí và luân lý, nhưng sự đó đến từ bên ngoài: Việc đó không phải hậu quả tư tưởng của ngài, nhưng là hậu quả sự gặp gở với Chúa Kitô. Theo nghĩa này, đây không phải là một sự trở lại thuần túy, một sự trưởng thành cái “tôi” của ngài, nhưng đúng hơn đó là sự chết và phục sinh của ngài: một sự sống của kẻ đã chết trong ngài và một người mới được sinh ra vời Chúa Giêsu Phục Sinh.[…]

“Tới lúc này, ngài đã không mất tất cả những gì là tốt và thật trong sự sống của ngài, trong di sản của ngài, nhưng ngài đã hiểu một cách mới mẽ sự khôn ngoan, sự thật và sự sâu sắc của lề luật và các tiên tri. Ngài hấp thụ những thứ đó một cách mới mẻ. Đồng thời, lý trí mở ra cho sự khôn ngoan của dân ngoại. Sau khi mở chính mình cho Chúa Kitô với hết tâm can của mình, ngài đã trở thành có khả năng dấn thân trong một sự đối thoại rộng rải hơn với mọi người, ngài tự làm cho mình thành mọi sự cho mọi người. Từ đó ngài thật sự có thể nên tông đồ dân ngoại.”

Đức Thánh Cha còn khẳng định rằng kinh nghiệm của Phaolô có những sự hàm ý cho các tìn hữu ngày nay.

“ Đối với chúng ta điều đó cũng có nghĩa là Kitô Giáo không phải là một triết học mới hay một luân lý mới. Chúng ta chỉ nên Kitô hữu nếu chúng ta gặp Chúa Kitô. Dĩ nhiên Người đã không tỏ mình cho chúng ta trong cách không thể cưỡng được, mimh bạch, như Người đã làm với Phaolô hầu biến ngài thành Tông Đồ Dân Ngoại,” Đức Thánh Cha nói. “Tuy nhiên, chúng ta cũng có thể gặp Chúa Kitô trong việc đọc Kinh Thánh, trong sự cầu nguyện, trong sự sống phụng vụ của Giáo Hội.

"“Chúng ta có thể đánh động con tim Chúa Kitô và cảm thấy Người đánh động con tim chúng ta. Chỉ trong tương quan riêng tư này với Chúa Kitô, chỉ trong sự gặp gở này với Đấng Phục Sinh mà chúng ta thật sự trở thành người Kitô hữu. Và bằng cách này, lý trí chúng ta mở ra, toàn diện sự khôn ngoan của Chúa Kitô mở ra và tất cả sự phong phú của sự thật mở ra.

Do đó, chúng ta hãy xin Chúa soi sáng chúng ta, ngõ hầu, trong thế giới chúng ta, Người sẽ ban cho chúng ta sự gặp gở với sự hiện diện của Người, và như vậy ban cho chúng ta một đức tin sống động, một con tim cởi mở, và đức bác ái rộng lớn đối với mọi người, có khả năng đổi mới thế giới.”