PHÚC ÂM HÓA VÀ VIỆC GIÁO DỤC THẾ HỆ MỚI
VATICAN, Ngày 29 tháng 5, năm 2008 (theo VIS và Asia News). Trưa hôm nay, Đức Thánh Cha đã tiếp kiến thành viên của Hội Đồng Giám Mục Ý Đại Lợi đang dự buổi họp thưởng niên tại Vatican. Đề tài chính của cuộc thảo luận của các ngài là việc Phúc Âm hóa và giáo dục những thế hệ mới.
ĐTC mở đầu bài nói chuyện với các ngài bằng cách nhấn mạnh rằng “Tình trạng khẩn trương của việc giáo dục” mà ngài đã đề cập đến trong nhiều dịp trước đây “có một hình thức rất đặc biệt: là hình thức truyền thụ đức tin cho các thế hệ mới”. Trong việc này “chúng ta phải thắng vượt những chướng ngại được đặt trên đường chúng ta bởi thuyết tương đối, bởi một nền văn hóa gạt Thiên Chúa ra ngoài và làm nản lòng tất cả những người thật sự quyết tâm cho những chọn lựa, nhất là những chọn lựa dứt khoát, thay vì ban đặc quyền trong một vài lãnh vực nhận thức cá nhân và thoả mãn cấp thời.”
Để đương đầu với những khó khăn này ĐTC nói, các giám mục có sẵn “nhiều đặc sủng và tiềm năng Phúc Âm hóa dưới nhiều hình thức khác nhau” mà các ngài phải “lãnh nhận với niềm vui”, ĐTC nói tiếp rằng những điều quan trọng nhất là “các liên hệ cá nhân, đặc biệt là trong việc giải tội và việc linh hướng. Mỗi giây phút ấy là một dịp Chúa ban cho chúng ta để giúp những người trẻ thấy dung nhan Thiên Chúa, Đấng là người bạn đích thực của nhân loại”.
Điều mà Hội Thánh phải làm là ngoài các sinh hoạt trong giáo xứ, trong các nguyện đường và trường học cũng như những liên hệ cá nhân, cần “đưa ra nhiều chương trình Phúc Âm hoá cho những buổi họp mặt và những dịp để gặp gỡ và hiện diện khi chúng ta còn có được”. Đối với ĐTC các biến cố trong Đại Hội Giới Trẻ ở Sydney là “những cách trình bày tập thể, công cộng, và vui mừng kỳ vọng, tình yêu và niềm tin tưởng vào Đức Kitô và Hội Thánh, là những điều vẫn nằm sâu trong tâm trí của người trẻ”.
“Ngay cả trong phạm vi xã hội rộng lớn hơn, tình trạng khẩn trương về giáo dục hiện nay đưa đến một vấn đề là giáo dục cần phải thật sự xứng đáng với danh xưng của nó. Nghĩa là các nhà giáo phải biết làm thế nào để trở thành những nhân chứng đáng tin cậy của các thực tại và giá trị mà trên đó người ta có thể xây dựng đời mình và chia sẻ các chương trình của đời sống”. Giáo dục phải “tái thiết lập một cuộc đào luyện toàn diện và trọn vẹn con người như là trọng tâm và tiêu điểm của nền giáo dục này…. Thực sự, công bình mà hỏi rằng phẩm chất của việc dạy học có thể được cải tiến hay không qua việc so sánh trong giả thuyết giữa những trung tâm giáo dục sẵn có bởi những nhóm phổ thông quan tâm đến việc giải thích những chọn lựa về giáo dục của từng gia đình – trong khi tôn trọng những chương trình giáo huấn có giá trị vững chắc phổ quát ”.
ĐTC Bêneđictô XVI ám chỉ rằng Nước Ý “cần phải vượt qua giai đoạn khó khăn mà trong đó những động lực kinh tế và xã hội xem ra đang bị yếu kém, niềm tin vào tương lai bị thu hẹp, và sự nghèo túng của nhiều gia đình đưa đến việc tăng thêm cảm giác bất toàn”. Trong hoàn cảnh này, ngài nhận thấy “những dấu hiệu của một môi trường mới” gây ra bởi “một liên hệ bình thản hơn giữa những động lực chính trị và các cơ chế” đã được thúc đẩy bởi “một cảm giác bén nhạy hơn về việc cùng nhau chịu trách nhiệm về tương lai của dân tộc. … Thực ra đang có một ước ao rộng rãi để tiếp tục cuộc hành trình, để ít ra là để giải quyết những vấn đề cấp bách nhất, để mở ra một mùa phát triển kinh tế mới (nhưng cũng phát triển về công dân giáo dục và luân lý)”.
ĐTC nói tiếp, “Là các giám mục, chúng ta không thể không góp phần của mình cách đặc biệt để cho nước Ý có thể thấy một giai đoạn tiến bộ và hoà hợp. Để đạt được mục tiêu này, trước hết chúng ta phải làm chứng cách thẳng thắn cho một sự thật là… vấn đề căn bản của nhân loại ngày nay vẫn là vấn đề Thiên Chúa. Nếu không đưa Thiên Chúa trở lại trung tâm của đời sống chúng ta thì không một vấn đế nhân loại và xã hội nào có thể thật sự giải quyết được “.
ĐTC nói, “Là những người công bố Tin Mừng và hướng dẫn cộng đoàn Công Giáo, quý huynh được mời gọi để trao đổi tư tưởng trong phạm vi hoạt động công cộng ngõ hầu giúp đỡ vào việc hình thành những thái độ văn hoá đúng đắn. Trong khuôn khổ của việc phân biệt giữa tôn giáo và quốc gia cách lành mạnh và được hiểu cách rõ ràng, điều quan trọng là phải tuyệt đối chống lại những khuynh hướng coi tôn giáo, đặc biệt là Kitô giáo, như là một vấn đề thuần túy cá nhân. Thay vì thế, các quan điểm phát xuất từ đức tin của chúng ta có thể cung cấp cho chúng ta một đóng góp căn bản để giải thích và giải quyết những vấn đề xã hội và luân lý quan trọng”.
ĐTC đặc biệt nhấn mạnh đến quan tâm của các giám mục về “gia đình được xây dựng trên hôn nhân, … để đẩy mạnh một nền văn yêu chuộng chứ không thù nghịch với gia đình cùng đời sống gia đình, và đòi hỏi các cơ chế công cộng có những chính sách rõ ràng công nhận vai trò nòng cốt của gia đình trong xã hội, nhất là trong việc sinh sản và giáo dục con cái”. ĐTC nói thêm, “Hơn nữa, quyết tâm của chúng ta trong việc tôn trọng phẩm giá và bảo vệ sự sống con người trong mọi giây phút và mọi hoàn cảnh phải luôn mạnh mẽ và kiên định”.
“Chúng ta không thể nhắm mắt và im lặng trước nạn nghèo đói, thiếu tiện nghi, cùng bất công xã hội đang làm tổn thương một phần lớn nhân loại như thế, và điều đó đòi hỏi sự dấn thân rộng lượng của mọi người…. Đương nhiên là việc chúng ta sẵn sàng giúp đỡ phải xảy ra trong sự tôn trọng luật lệ là điều đảm bảo một tiến bộ có trật tự của đời sống xã hội, đối với cả những người đang ở trong quốc gia cũng như những người đến từ nước ngoài”.
VATICAN, Ngày 29 tháng 5, năm 2008 (theo VIS và Asia News). Trưa hôm nay, Đức Thánh Cha đã tiếp kiến thành viên của Hội Đồng Giám Mục Ý Đại Lợi đang dự buổi họp thưởng niên tại Vatican. Đề tài chính của cuộc thảo luận của các ngài là việc Phúc Âm hóa và giáo dục những thế hệ mới.
ĐTC mở đầu bài nói chuyện với các ngài bằng cách nhấn mạnh rằng “Tình trạng khẩn trương của việc giáo dục” mà ngài đã đề cập đến trong nhiều dịp trước đây “có một hình thức rất đặc biệt: là hình thức truyền thụ đức tin cho các thế hệ mới”. Trong việc này “chúng ta phải thắng vượt những chướng ngại được đặt trên đường chúng ta bởi thuyết tương đối, bởi một nền văn hóa gạt Thiên Chúa ra ngoài và làm nản lòng tất cả những người thật sự quyết tâm cho những chọn lựa, nhất là những chọn lựa dứt khoát, thay vì ban đặc quyền trong một vài lãnh vực nhận thức cá nhân và thoả mãn cấp thời.”
Để đương đầu với những khó khăn này ĐTC nói, các giám mục có sẵn “nhiều đặc sủng và tiềm năng Phúc Âm hóa dưới nhiều hình thức khác nhau” mà các ngài phải “lãnh nhận với niềm vui”, ĐTC nói tiếp rằng những điều quan trọng nhất là “các liên hệ cá nhân, đặc biệt là trong việc giải tội và việc linh hướng. Mỗi giây phút ấy là một dịp Chúa ban cho chúng ta để giúp những người trẻ thấy dung nhan Thiên Chúa, Đấng là người bạn đích thực của nhân loại”.
Điều mà Hội Thánh phải làm là ngoài các sinh hoạt trong giáo xứ, trong các nguyện đường và trường học cũng như những liên hệ cá nhân, cần “đưa ra nhiều chương trình Phúc Âm hoá cho những buổi họp mặt và những dịp để gặp gỡ và hiện diện khi chúng ta còn có được”. Đối với ĐTC các biến cố trong Đại Hội Giới Trẻ ở Sydney là “những cách trình bày tập thể, công cộng, và vui mừng kỳ vọng, tình yêu và niềm tin tưởng vào Đức Kitô và Hội Thánh, là những điều vẫn nằm sâu trong tâm trí của người trẻ”.
“Ngay cả trong phạm vi xã hội rộng lớn hơn, tình trạng khẩn trương về giáo dục hiện nay đưa đến một vấn đề là giáo dục cần phải thật sự xứng đáng với danh xưng của nó. Nghĩa là các nhà giáo phải biết làm thế nào để trở thành những nhân chứng đáng tin cậy của các thực tại và giá trị mà trên đó người ta có thể xây dựng đời mình và chia sẻ các chương trình của đời sống”. Giáo dục phải “tái thiết lập một cuộc đào luyện toàn diện và trọn vẹn con người như là trọng tâm và tiêu điểm của nền giáo dục này…. Thực sự, công bình mà hỏi rằng phẩm chất của việc dạy học có thể được cải tiến hay không qua việc so sánh trong giả thuyết giữa những trung tâm giáo dục sẵn có bởi những nhóm phổ thông quan tâm đến việc giải thích những chọn lựa về giáo dục của từng gia đình – trong khi tôn trọng những chương trình giáo huấn có giá trị vững chắc phổ quát ”.
ĐTC Bêneđictô XVI ám chỉ rằng Nước Ý “cần phải vượt qua giai đoạn khó khăn mà trong đó những động lực kinh tế và xã hội xem ra đang bị yếu kém, niềm tin vào tương lai bị thu hẹp, và sự nghèo túng của nhiều gia đình đưa đến việc tăng thêm cảm giác bất toàn”. Trong hoàn cảnh này, ngài nhận thấy “những dấu hiệu của một môi trường mới” gây ra bởi “một liên hệ bình thản hơn giữa những động lực chính trị và các cơ chế” đã được thúc đẩy bởi “một cảm giác bén nhạy hơn về việc cùng nhau chịu trách nhiệm về tương lai của dân tộc. … Thực ra đang có một ước ao rộng rãi để tiếp tục cuộc hành trình, để ít ra là để giải quyết những vấn đề cấp bách nhất, để mở ra một mùa phát triển kinh tế mới (nhưng cũng phát triển về công dân giáo dục và luân lý)”.
ĐTC nói tiếp, “Là các giám mục, chúng ta không thể không góp phần của mình cách đặc biệt để cho nước Ý có thể thấy một giai đoạn tiến bộ và hoà hợp. Để đạt được mục tiêu này, trước hết chúng ta phải làm chứng cách thẳng thắn cho một sự thật là… vấn đề căn bản của nhân loại ngày nay vẫn là vấn đề Thiên Chúa. Nếu không đưa Thiên Chúa trở lại trung tâm của đời sống chúng ta thì không một vấn đế nhân loại và xã hội nào có thể thật sự giải quyết được “.
ĐTC nói, “Là những người công bố Tin Mừng và hướng dẫn cộng đoàn Công Giáo, quý huynh được mời gọi để trao đổi tư tưởng trong phạm vi hoạt động công cộng ngõ hầu giúp đỡ vào việc hình thành những thái độ văn hoá đúng đắn. Trong khuôn khổ của việc phân biệt giữa tôn giáo và quốc gia cách lành mạnh và được hiểu cách rõ ràng, điều quan trọng là phải tuyệt đối chống lại những khuynh hướng coi tôn giáo, đặc biệt là Kitô giáo, như là một vấn đề thuần túy cá nhân. Thay vì thế, các quan điểm phát xuất từ đức tin của chúng ta có thể cung cấp cho chúng ta một đóng góp căn bản để giải thích và giải quyết những vấn đề xã hội và luân lý quan trọng”.
ĐTC đặc biệt nhấn mạnh đến quan tâm của các giám mục về “gia đình được xây dựng trên hôn nhân, … để đẩy mạnh một nền văn yêu chuộng chứ không thù nghịch với gia đình cùng đời sống gia đình, và đòi hỏi các cơ chế công cộng có những chính sách rõ ràng công nhận vai trò nòng cốt của gia đình trong xã hội, nhất là trong việc sinh sản và giáo dục con cái”. ĐTC nói thêm, “Hơn nữa, quyết tâm của chúng ta trong việc tôn trọng phẩm giá và bảo vệ sự sống con người trong mọi giây phút và mọi hoàn cảnh phải luôn mạnh mẽ và kiên định”.
“Chúng ta không thể nhắm mắt và im lặng trước nạn nghèo đói, thiếu tiện nghi, cùng bất công xã hội đang làm tổn thương một phần lớn nhân loại như thế, và điều đó đòi hỏi sự dấn thân rộng lượng của mọi người…. Đương nhiên là việc chúng ta sẵn sàng giúp đỡ phải xảy ra trong sự tôn trọng luật lệ là điều đảm bảo một tiến bộ có trật tự của đời sống xã hội, đối với cả những người đang ở trong quốc gia cũng như những người đến từ nước ngoài”.