Vatican (Zenit) – Sau đây là bản dịch lời phúc đáp của Linh mục Dòng Tên Federico Lombardi, giám đốc văn phòng báo chí Tòa thánh Vatican, trả lời ý kiến của Giáo sư Aref Ali Nayed.
Giáo sư là một đại diện của 138 học giả Hồi giáo đã viết lá thư gửi cho Đức thánh cha và các nhà lãnh đạo Kitô giáo khác về cuộc đối thoại Hồi giáo-Thiên Chúa giáo. Ông đã bày tỏ mối quan ngại về việc Đức giáo hoàng rửa tội cho một cựu tín đồ Hồi giáo là Magdi Allam trong buổi lễ Vọng Phục sinh, và đồng thời cũng nêu lên một số vấn đề khác nữa.
Magdi Allam là phụ tá biên tập nhật báo Corriere della Sera tại Ý, đã công bố lời chứng về việc cải đạo của ông. Xin đọc toàn bài ở đây:
http://vietcatholic.net/News/Html/53453.htm
* * *
Ý kiến của giáo sư Aref Ali Nayed liên quan đến việc Đức giáo hoàng ban phép thanh tẩy cho Magdi Allam trong buổi lễ Vọng Phục sinh đáng được cứu xét cặn kẽ.
Do đó chúng ta hãy đưa ra một vài nhận xét.
Trước hết, lời tuyên bố đáng chú ý nhất là quyết tâm không còn nghi ngờ gì nữa của tác giả muốn tiếp tục cuộc đối thoại nhằm tiến đến một sự hiểu biết lẫn nhau sâu xa hơn giữa người Hồi và người Kitô giáo. Ông chắc không vấn nạn về cuộc hành trình đã khởi sự với những trao đổi thư từ và tiếp xúc đã đạt được trong một năm rưỡi qua giữa Tòa thánh Vatican và những người Hồi giáo ký tên trên các lá thư nổi tiếng, đặc biệt là thông qua Hội đồng Giáo hoàng về Đối thoại Liên tôn. Tiến trình này phải được tiếp tục, nó cực kỳ quan trọng, không được gián đoạn, và có ưu tiên hơn các đoản kỳ có thể là đề tài gây ra những hiểu lầm.
Hai là, làm phép thanh tẩy cho một người, đòi hỏi rằng người đó đã tự do và thành thật chấp nhận các điều căn bản của đức tin Kitô giáo, như thể hiện trong “lời tuyên tín” được công khai tuyên đọc trong nghi lễ rửa tội. Dĩ nhiên, các tín hữu được tự do duy trì ý kiến riêng mình về một lãnh vực rộng rãi những vấn đề, vấn nạn, ở đó chủ thuyết đa nguyên hợp pháp là điều vẫn hiện hữu nơi các tín hữu Kitô giáo. Đón mời một người tân tòng vào Giáo hội, rõ rệt không có nghĩa là chấp nhận tất cả mọi tư tưởng và ý kiến của người đó, nhất là các vấn đề chính trị và xã hội.
Lễ rửa tội cho Magdi Cristiano Allam đưa ra một cơ hội tốt đặc biệt để nhấn mạnh đến nguyên tắc căn bản đó. Ông ta có quyền bày tỏ tư tưởng riêng của mình. Đó là những quan niệm cá nhân, không thể nào trở thành sự thể hiện chính thức các chủ trương của Đức giáo hoàng hoặc của Tòa thánh.
Còn về sự tranh luận liên quan đến diễn văn của Đức giáo hoàng tại Regensburg, những hướng dẫn để giải thích bài diễn từ đó theo đúng ý hướng của Đức giáo hoàng đã được phổ biến trước đây rồi và không có lý do gì lại đem ra cật vấn một lần nữa. Đồng thời, một số luận đề được nói đến, chẳng hạn sự liên hệ giữa đức tin và lý trí, giữa tôn giáo và bạo lực, dĩ nhiên vẫn còn là đề tài suy tư và tranh biện, cũng như trình bày các quan điểm khác nhau, vì chúng liên quan đến những khó khăn mà không thể chỉ được giải quyết một lần thay cho tất cả.
Ba là, nghi thức phụng vụ Vọng Phục sinh năm nào cũng được cử hành như thế, ý nghĩa tượng trưng của ánh sáng và bóng tối luôn luôn là một phần của nghi lễ. Đó là một nghi thức long trọng và việc Đức giáo hoàng cử hành tại Công trường Thánh Phêrô là một dịp rất đặc biệt. Nhưng kết án lời của Đức giáo hoàng là “theo chủ thuyết Manikae” (*) khi ngài giải thích các ý nghĩa tượng trưng trong phụng vụ - đó là điều ngài vẫn thường làm và ngài là thày dạy chuyện đó – chứng tỏ có lẽ là một sự hiểu lầm nghi thức phụng vụ Công giáo chứ không phải là một chỉ trích thích đáng những từ ngữ Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI sử dụng.
Cuối cùng xin để chúng tôi bày tỏ mối bất mãn của riêng chúng tôi về điều giáo sư nói liên quan đến nền giáo dục trong các trường Kitô giáo tại các quốc gia đa số theo đạo Hồi, mà ông gán cho mục đích đem lại nguy cơ tuyên truyền chiêu dụ tín đồ. Chúng tôi cảm nhận rằng các nỗ lực lớn lao về giáo dục của Giáo hội Công giáo, cả trong các quốc gia mà đa số dân không phài là Kitô hữu (không phải chỉ Ai cập, mà còn Ấn độ, Nhật bản.v.v…) những nơi đã từ lâu đa số các học sinh trong các trường Công giáo là những người không theo đạo Chúa và vẫn vui vẻ duy trì tình trạng như thế (trong lúc tỏ ra rất thán phục nền giáo dục họ đã nhận được), đáng có một sự đánh giá khác hẳn. Chúng tôi không nghĩ rằng Giáo hội ngày nay đáng bị kết án là thiếu kính trọng phẩm giá và tự do của con người; nhưng có nhiều hoàn cảnh trên thế giới nơi sự kính trọng như thế đang thiếu sót và cần quan tâm. Có lẽ Đức giáo hoàng đã chấp nhận nguy cơ trong việc rửa tội này cũng vì lí do sau đây: xác nhận quyền tự do được chọn lựa tôn giáo, sự tự do phát sinh từ phẩm giá của con người.
Trong bất cứ trường hợp nào, giáo sư Aref Ali Nayed cũng là một người đối thoại mà chúng tôi duy trì sự kính trọng rất mực, và với ông, một sự trao đổi chân thành các quan điểm luôn luôn là điều đáng làm. Vì lý do này chúng tôi tin tưởng sẽ có sự tiếp tục trong đối thoại.
(*) Chủ thuyết Manikae là một chủ trương nhị nguyên lạc giáo khởi xướng vào thế kỷ thứ 3 do một người Ba tư tên là Mani, Manes hay Manichaeus (215-275). Người ta cho là ông được thần ứng, và có một số đông người tin theo. Trong hệ thống Manikae có hai nguồn sáng tạo tối thượng, một thiện, một ác. Thiên Chúa là đấng sáng tạo tất cả những gì thiện, và Satan tạo dựng điều ác. Tinh thần con người phát xuất từ Thiên Chúa, còn thân xác từ ma qủy. Có một sự tranh đấu không ngừng giữa các lực luợng thiện và ác. Điều thiện thắng được ác chừng nào tinh thần vượt lên trên được thân xác. Trong thực hành, chủ thuyết này chối bỏ trách nhiệm con người đối với điều ác đã làm, nại cớ rằng đó không phải là do ý chí tự do của mình mà do sự thắng thế của quyền lực Satan trong cuộc sống. (Chú thích của người dịch)
Giáo sư là một đại diện của 138 học giả Hồi giáo đã viết lá thư gửi cho Đức thánh cha và các nhà lãnh đạo Kitô giáo khác về cuộc đối thoại Hồi giáo-Thiên Chúa giáo. Ông đã bày tỏ mối quan ngại về việc Đức giáo hoàng rửa tội cho một cựu tín đồ Hồi giáo là Magdi Allam trong buổi lễ Vọng Phục sinh, và đồng thời cũng nêu lên một số vấn đề khác nữa.
Magdi Allam là phụ tá biên tập nhật báo Corriere della Sera tại Ý, đã công bố lời chứng về việc cải đạo của ông. Xin đọc toàn bài ở đây:
http://vietcatholic.net/News/Html/53453.htm
* * *
Ý kiến của giáo sư Aref Ali Nayed liên quan đến việc Đức giáo hoàng ban phép thanh tẩy cho Magdi Allam trong buổi lễ Vọng Phục sinh đáng được cứu xét cặn kẽ.
Do đó chúng ta hãy đưa ra một vài nhận xét.
Trước hết, lời tuyên bố đáng chú ý nhất là quyết tâm không còn nghi ngờ gì nữa của tác giả muốn tiếp tục cuộc đối thoại nhằm tiến đến một sự hiểu biết lẫn nhau sâu xa hơn giữa người Hồi và người Kitô giáo. Ông chắc không vấn nạn về cuộc hành trình đã khởi sự với những trao đổi thư từ và tiếp xúc đã đạt được trong một năm rưỡi qua giữa Tòa thánh Vatican và những người Hồi giáo ký tên trên các lá thư nổi tiếng, đặc biệt là thông qua Hội đồng Giáo hoàng về Đối thoại Liên tôn. Tiến trình này phải được tiếp tục, nó cực kỳ quan trọng, không được gián đoạn, và có ưu tiên hơn các đoản kỳ có thể là đề tài gây ra những hiểu lầm.
Hai là, làm phép thanh tẩy cho một người, đòi hỏi rằng người đó đã tự do và thành thật chấp nhận các điều căn bản của đức tin Kitô giáo, như thể hiện trong “lời tuyên tín” được công khai tuyên đọc trong nghi lễ rửa tội. Dĩ nhiên, các tín hữu được tự do duy trì ý kiến riêng mình về một lãnh vực rộng rãi những vấn đề, vấn nạn, ở đó chủ thuyết đa nguyên hợp pháp là điều vẫn hiện hữu nơi các tín hữu Kitô giáo. Đón mời một người tân tòng vào Giáo hội, rõ rệt không có nghĩa là chấp nhận tất cả mọi tư tưởng và ý kiến của người đó, nhất là các vấn đề chính trị và xã hội.
Lễ rửa tội cho Magdi Cristiano Allam đưa ra một cơ hội tốt đặc biệt để nhấn mạnh đến nguyên tắc căn bản đó. Ông ta có quyền bày tỏ tư tưởng riêng của mình. Đó là những quan niệm cá nhân, không thể nào trở thành sự thể hiện chính thức các chủ trương của Đức giáo hoàng hoặc của Tòa thánh.
Còn về sự tranh luận liên quan đến diễn văn của Đức giáo hoàng tại Regensburg, những hướng dẫn để giải thích bài diễn từ đó theo đúng ý hướng của Đức giáo hoàng đã được phổ biến trước đây rồi và không có lý do gì lại đem ra cật vấn một lần nữa. Đồng thời, một số luận đề được nói đến, chẳng hạn sự liên hệ giữa đức tin và lý trí, giữa tôn giáo và bạo lực, dĩ nhiên vẫn còn là đề tài suy tư và tranh biện, cũng như trình bày các quan điểm khác nhau, vì chúng liên quan đến những khó khăn mà không thể chỉ được giải quyết một lần thay cho tất cả.
Ba là, nghi thức phụng vụ Vọng Phục sinh năm nào cũng được cử hành như thế, ý nghĩa tượng trưng của ánh sáng và bóng tối luôn luôn là một phần của nghi lễ. Đó là một nghi thức long trọng và việc Đức giáo hoàng cử hành tại Công trường Thánh Phêrô là một dịp rất đặc biệt. Nhưng kết án lời của Đức giáo hoàng là “theo chủ thuyết Manikae” (*) khi ngài giải thích các ý nghĩa tượng trưng trong phụng vụ - đó là điều ngài vẫn thường làm và ngài là thày dạy chuyện đó – chứng tỏ có lẽ là một sự hiểu lầm nghi thức phụng vụ Công giáo chứ không phải là một chỉ trích thích đáng những từ ngữ Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI sử dụng.
Cuối cùng xin để chúng tôi bày tỏ mối bất mãn của riêng chúng tôi về điều giáo sư nói liên quan đến nền giáo dục trong các trường Kitô giáo tại các quốc gia đa số theo đạo Hồi, mà ông gán cho mục đích đem lại nguy cơ tuyên truyền chiêu dụ tín đồ. Chúng tôi cảm nhận rằng các nỗ lực lớn lao về giáo dục của Giáo hội Công giáo, cả trong các quốc gia mà đa số dân không phài là Kitô hữu (không phải chỉ Ai cập, mà còn Ấn độ, Nhật bản.v.v…) những nơi đã từ lâu đa số các học sinh trong các trường Công giáo là những người không theo đạo Chúa và vẫn vui vẻ duy trì tình trạng như thế (trong lúc tỏ ra rất thán phục nền giáo dục họ đã nhận được), đáng có một sự đánh giá khác hẳn. Chúng tôi không nghĩ rằng Giáo hội ngày nay đáng bị kết án là thiếu kính trọng phẩm giá và tự do của con người; nhưng có nhiều hoàn cảnh trên thế giới nơi sự kính trọng như thế đang thiếu sót và cần quan tâm. Có lẽ Đức giáo hoàng đã chấp nhận nguy cơ trong việc rửa tội này cũng vì lí do sau đây: xác nhận quyền tự do được chọn lựa tôn giáo, sự tự do phát sinh từ phẩm giá của con người.
Trong bất cứ trường hợp nào, giáo sư Aref Ali Nayed cũng là một người đối thoại mà chúng tôi duy trì sự kính trọng rất mực, và với ông, một sự trao đổi chân thành các quan điểm luôn luôn là điều đáng làm. Vì lý do này chúng tôi tin tưởng sẽ có sự tiếp tục trong đối thoại.
(*) Chủ thuyết Manikae là một chủ trương nhị nguyên lạc giáo khởi xướng vào thế kỷ thứ 3 do một người Ba tư tên là Mani, Manes hay Manichaeus (215-275). Người ta cho là ông được thần ứng, và có một số đông người tin theo. Trong hệ thống Manikae có hai nguồn sáng tạo tối thượng, một thiện, một ác. Thiên Chúa là đấng sáng tạo tất cả những gì thiện, và Satan tạo dựng điều ác. Tinh thần con người phát xuất từ Thiên Chúa, còn thân xác từ ma qủy. Có một sự tranh đấu không ngừng giữa các lực luợng thiện và ác. Điều thiện thắng được ác chừng nào tinh thần vượt lên trên được thân xác. Trong thực hành, chủ thuyết này chối bỏ trách nhiệm con người đối với điều ác đã làm, nại cớ rằng đó không phải là do ý chí tự do của mình mà do sự thắng thế của quyền lực Satan trong cuộc sống. (Chú thích của người dịch)