Trường ca: “Đavít, tình yêu và vương quyền!”
Thành vua Đavít hân hoan Rước hòm Bia Chúa tưng bừng nhạc ca Đàn cầm, sắt, tiếng thanh la Trống vang, xe ngựa nhà nhà mừng vui Vua Đavít, áo vải gai Đàn ca nhảy múa trước đài hòm Bia.
Ta tôn thờ Ta đàn ca nhảy múa Tán tụng danh Thánh Đấng Chí Tôn Hết tâm trí, hết linh hồn Ngài đã chọn ta làm tôi tớ Trong muôn ngàn người Ta vinh danh Đức Chúa Trời Vì ta chỉ là hạt bụi nhỏ nhoi Ta còn hạ mình hơn thế nữa Nhưng ta sẽ được danh giá Giữa những người lòng trí kiêu căng!
Hòm Bia Thiên Chúa giữa dân Trong lều vải tạm ngày đêm kính thờ Đavít yên vị mọi bề Con dân yên cửa yên nhà thảnh thơi Nghĩ đến hòm Bia Chúa Trời Ngài mời Ngôn sứ mở lời truyền ban.
Ta hôm nay được huy hoàng Lâu đài bằng gỗ bá hương Ngàn dân hưởng sự an thái Hòm Bia Chuá vẫn nằm trong lều vải Ngày đêm ta ngủ không yên Ta muốn xây một ngôi đền Nguy nga lộng lẫy Nền lót cẩm thạch, vách dát vàng Để kính thờ Thiên Chúa Chí Tôn!
Vui mừng, Ngôn sứ Nathan Tâu vua, xin hãy cứ làm ý vua Nhưng rồi chỉ một đêm qua Nathan trình tấu giấc mơ nhiệm mầu.
Ngươi xây Đền thánh cho Ta sao? Từ thuở xa xưa đã thế nào? Ta dẫn con dân rời Đế quốc Ngươi từ mục tử ngự Hoàng triều Kẻ thù run sợ trong hoang mạc Quân giặc tan tành dưới biển sâu Con cháu ngươi xây lên Thánh điện Và dòng dõi sẽ rất dài lâu!
Đavít quì xuống nguyện cầu Khi nghe Ngôn sứ trình tâu sự tình
Lạy Đức Chúa quang vinh Con phủ phục dưới chân Ngài là Đấng Thánh Đã làm nên những điều vĩ đại Cho bản thân con Và còn hứa dòng dõi được trường tồn Dưới vòm trời của Chúa Con biết nói gì đây Vì Ngài đã phán theo như ý Ngài Lạy Đức Chúa cao cả Không ai sánh đuợc với Ngài Không có Thiên Chúa nào khác Theo như sử sách Và những điều con được nghe Vậy bây giờ Như lời Ngài đã phán về tôi tớ và nhà của nó Xin Ngài giữ mãi mãi Và hành động như lời Ngài Muôn dân sẽ ca tụng Danh Thánh Ngài là Thiên Chúa, lời Ngài là Chân lý Xin Ngài giáng phúc bình an Trên tôi tớ Ngài và muôn dân Để nhà ấy tồn tại mãi Trước tôn nhan Đấng Thánh Và nhờ Ngài giáng phúc an bình Nhà của tôi tớ Ngài được mãi mãi chúc lành!
Mùa Xuân ấm áp mây xanh Trăm hoa đua nở trong thành xinh tươi Giô-áp cùng với mọi người Đang lâm chiến trận giữa trời nắng xuân Đây là thời điểm ra quân Hoàng triều chinh phục mở mang cõi bờ Đavít vẫn ở lại nhà Ngự thành an nghỉ trông chờ tin vui Một chiều gió nhẹ mát trời Vua đi dạo cảnh nhìn người ngựa xe Từ sân thượng, nhìn khắp bề Chợt vua cảm thấy đê mê cõi lòng Một nàng cung nữ má hồng Tắm chiều hóng gió bên giòng nước trong Nàng là gái đã có chồng Nhưng vua mê mẩn tâm lòng ngẩn ngơ! Nàng là ai? Nàng đến như một cơn mơ Miệng cười duyên dáng Đôi mắt nàng, xinh như cặp bồ câu Sau tấm khăn màu Tóc nàng gợn sóng Như đàn sơn dương Từ trên đồi Ga-la-át tủa xuống đồng nương Kìa nàng đang tiến lên từ sa mạc Thơm ngát mùi nhủ hương và mộc dược Ngạt ngào hương phấn xứ lạ phương xa!
Quân vương rời bước vào nhà Cho mời người đẹp, rước qua tửu lầu Hương tình thắm mối dạt dào Trai tài gái sắc tình yêu nồng nàn Quên mình phận gái theo chồng Bết-sai đắm đuối long cung mây ngàn.
Này hỡi trang tuyệt thế giai nhân Có phải nàng không biết Hãy đi theo những vết chân Của những con cừu nhỏ Và dẫn con dê con của nàng đi quanh lều mục tử Ôi! Nàng như đoá thuỷ tiên giữa đồng bằng Là bông huệ thắm hồng trong thung lũng!
Ước gì chàng tặng những nụ hôn Trong mùi hương rượu đắm mê hồn Chàng, dầu thơm toả lan man mác Bao thiếu nữ thầm mơ đến chàng!
Hãy kéo em theo, hỡi quân vương Chàng là nguồn hoan lạc yêu đương Hãy hái đầy hoa thơm cỏ lạ Từ hồ nước suối núi Ly Băng!
Đã qua mấy lượt tròn trăng Vua cùng người đẹp ái ân mặn nồng Một chiều mây trắng trời trong Được tin người ngọc mình rồng nở hoa Vua truyền triệu gấp U-ra Trở về thành nội cho qua cuộc tình U-ra dũng tướng hùng binh Một lòng vì nước không đành lòng riêng Ngủ ngay trước cửa hoàng cung Sáng mai thức dậy tâu cùng nhà vua
Binh tướng và hòm Bia Ngoài trận tuyến chưa về Đang ở trong lều vải Chẳng lẽ vui phu thê
Tôi sống chết xin thề Đã sẵn sàng ra đi Quân sĩ ngoài chiến trận Quyết không bước về nhà
Vua liền thảo một bức thư Nhờ ngài dũng tướng đưa ra trận tiền Lá thư đầy những oan khiên Mượn tay quân giặc giết anh hùng này Vua cùng người ngọc vui vầy Trăm năm kết nghĩa cao dày có nhau.
Này người yêu, người tình ngọt ngào Này em gái của anh, người yêu anh sắp cưới Hãy cùng anh rời khỏi núi Ly băng Hãy rời khỏi rừng hoang Đi đến vườn địa đàng xanh mầm thạch lựu Đầy hoa thơm trái tốt cam tùng Đầy đinh hương, nhũ quế, mộc dược Này em gái của anh, người yêu anh sắp cưới Em là khu vườn cấm, là dòng suối được canh phòng Là giếng nước niêm phong Này em gái của anh, người yêu anh sắp cưới Vườn của anh, anh đã vào thăm Đã hái mộc dược, cỏ thơm Đã ăn mật, cả tảng mật ong Và uống sữa, uống rượu nồng!
Gió bấc, gió nam hãy thổi lên Thổi mát vườn trinh hương toả lan Người yêu tôi xin hãy mở cửa Rồi thưởng thức trái lạ thơm ngon!
Xin đặt em như chiếc ấn vàng Trong trái tim nồng ấm của anh Lửa tình yêu đam mê bừng cháy Mãnh liệt như ngọn lửa thần thiêng!
Hoàng cung tiệc cưới đèn giăng Vua vui duyên mới mà quên tình người Nathan vâng lệnh Chúa Trời Vào khuyên Đavít mấy lời trình tâu.
Có hai người nọ ở gần nhau Người quá nghèo, người kia lại giàu Khốn khổ ông nghèo, rầu quá thể An vui lão phú, sướng nơi đâu Ông nghèo cam phận, con chiên nhỏ Lão phú tham lòng, cái bụng sâu Có khách, lão giàu tâm bất nhẫn Chiếm con chiên nhỏ đãi cơm hầu!
Nhà vua nghe chuyện buồn rầu Dân tình sao có lão giàu ác tâm.
Có Chúa hằng sống giữa gian trần Kẻ nào làm điều gian ác đó Thật đáng tội chết Nó phải đền gấp bốn lần Vì đã không có lòng nhân Với người cùng khổ Với người anh em!
Nathan ngôn sứ thưa liền Chính ngài đích thực người gian ác lòng.
Đức Chúa Vô Cùng đã phán truyền Chính Ta chọn, xức dầu phong vương Đặt vào long điện ngàn cung nữ Trao đến tay ngươi vạn đế quyền Đoạt vợ tôi trung nơi điện ngọc Giết người thân tín giữa binh trường Cháu con ngươi sẽ gây tai hoạ Giữa đất trời điều ấy tỏ tường!
Nghe xong Đavít quân vương Quỳ ngay trên đất ăn năn tội mình Trời cao xin hãy dủ tình Thương người lầm lỡ, công minh xử hành Rồi đây ân đức phúc lành Bao năm tồn tích tan thành khói mây Cháu con cũng phải vạ lây Lưỡi gươm oan nghiệt lại quay về mình Than ôi cũng tại chữ tình Con tim mê muội nảy sinh bao điều Nhân gian cũng bởi vì yêu Nghiêng thành đổ nước Vương triều nát tan Trời cao để mắt xa gần Loài người muôn thuở dưới vòm trời xanh!
(Viết theo Kinh Thánh, Sách Samuel, Diễm Ca) |