Lá thư của Đức thánh cha về tầm quan trọng thiết yếu của giáo dục

Vatican (VIS) – Hôm 23 tháng 1 năm 2008 Tòa thánh công bố Thư của Đức giáo hoàng gửi giáo phận và thành phố Roma về tầm quan trọng thiết yếu của giáo dục.

Trong buổi đọc kinh Truyền Tin ngày chủ nhật vừa qua, vào dịp giáo phận Roma cử hành Ngày Các Trường Công Giáo, Đức thánh cha khuyến khích các nhà quản trị, giáo viên và phụ huynh cũng như học sinh các trường Công giáo, mặc dù có nhiều khó khăn phải đương đầu, hãy tiếp tục công việc của họ, “đặt Phúc âm làm trọng tâm, theo đuổi một chương trình giáo dục nhằm mục tiêu đào tạo con người toàn diện.”

Trong lá thư đề ngày 21 tháng giêng này, ĐGH Bênêđictô ghi nhận rằng giáo dục ngày nay “dường như trở nên càng khó khăn hơn nữa…Do đó người ta thường nói đến “tình trạng khẩn cấp của giáo dục”, được xác nhận bằng những thất bại trong các nỗ lực của chúng ta nhằm đào tạo những cá nhân tròn trịa, có khả năng cộng tác với những người khác và làm cho cuộc đời họ có ý nghĩa.” Người ta cũng nói đến “sự đổ vỡ giữa các thế hệ”, điều này chắc chắn có thật và là một gánh nặng, nhưng đó là hậu quả hơn là nguyên nhân của sự thất bại trong việc truyền đạt những sự thật và các giá trị.”

Đức thánh cha ghi nhận là phụ huynh và giáo sư có thể cảm thấy “cám dỗ muốn bỏ cuộc” về giáo dục, và ngay cả gặp thấy mối nguy “không hiểu biết vai trò của họ ra sao” và ngài chỉ ra “một trạng thái tâm lý và một hình thức văn hoá dẫn con người đến chỗ hoài nghi giá trị của con người nhân bản, ý nghĩa của chân lý và của điều thiện hảo và, sau tất cả mọi sự suy xét thích đáng, của điều thiện hảo nơi chính cuộc đời.”

“Đương đầu với những khó khăn như thế, “những khó khăn chẳng thể không vuợt qua được”, xin đừng sợ hãi!...Ngay cả những giá trị cao cả nhất của quá khứ cũng không thể chỉ đơn giản được kế thừa mà chúng ta phải tìm cách sở đắc lấy cho chính mình và làm mới chúng bằng các chọn lựa cá nhân thường khi rất khó khăn.

“Tuy nhiên, ngài nói thêm, khi các nền tảng bị lung lay và những sự thật thiết yếu biến mất, nhu cầu về các giá trị đó lại trở lại với tính cách áp đặt. Do đó chúng ta ngày nay thấy một đòi hỏi càng ngày gia tăng cần có giáo dục thực sự. Đìều này được đòi hỏi do các bậc phụ huynh, các giáo sư, do toàn thể xã hội… và do chính những người trẻ không muốn bị đặt trước các thách đố trong đời sống phải đương đầu một thân một mình.”

Đức thánh cha viết về nhu cầu “phải xác định một số đặc tính chung cần có của một nền giáo dục đích thực, ghi nhận rằng nó đặc biệt đòi hỏi sự gần gũi và lòng tin cậy phát xuất từ tình yêu thương.”

“Thế nên, một nền giáo dục nghèo nàn sẽ hạn chế chính nó vào các ý niệm và thông tin phổ biến mà lại bỏ qua vấn nạn lớn lao về chân lý, quan trọng hơn tất cả là, chân lý có thể hướng dẫn chỉ đạo cả cuộc đời.”

Đức thánh cha xác định “phương diện tinh tế nhất của giáo dục” là tìm được sự quân bình đúng đắn giữa tự do và kỷ luật”. Tuy nhiên, ngài quả quyết rằng “mối quan hệ giáo dục còn phải đặc biệt là sự gặp gỡ của hai nền tự do, và giáo dục thành công là đào tạo cách sử dụng tự do một cách đúng đắn…Do đó, chúng ta phải chấp nhận nguy cơ của tự do, cảnh giác để giúp đỡ tự do và để sửa chữa các tư tưởng và lựa chọn sai lạc.

“Giáo dục không thể từ bỏ uy tín có thế giá đó, uy tín làm cho người ta có thể tin tưởng được vào sự hành xử quyền hành và điều này có được trước nhất bằng sự gắn bó của riêng cuộc đời một con người”. Ngài cũng nhấn mạnh đến sự quan trọng có tính quyết định của ý thức về trách nhiệm: “Trách nhiệm trước nhất phải là của cá nhân nhưng cũng có trách nhiệm mà chúng ta cùng nhau chia sẻ.”

Trong bối cảnh này, ĐGH nhận thấy rằng chiều hướng chung của cả xã hội chúng ta sống và hình ảnh nó tự trưng ra qua các phương tiện truyền thông, tạo ra ảnh hường lớn lao vào việc đào tạo các thế hệ mới, để làm điều thiện cũng như rất thường khi cả điều ác. Xã hội không phải là một quan niệm trừu tượng, mà suy cho cùng, chính là chúng ta.

Để kết luận, Đức thánh cha đề cập đến hy vọng (chủ đề trong Thông điệp mới nhất của ngài) là “linh hồn của giáo dục”, ngài cho biết rằng “ngày nay hy vọng bị đe dọa từ nhiều phía và cả chúng ta nữa, cũng như những người ngoại giáo thời xưa, có nguy cơ trở thành những người kẻ không có “hy vọng và không có Thiên Chúa trên cõi đời này.”

Ngài kết luận: “Căn bản của cuộc khủng hoảng giáo dục là cuộc khủng hoảng niềm tin vào cuộc đời. Niềm hy vọng hướng về Thiên Chúa không bao giờ chỉ là hy vọng cho riêng tôi, mà luôn luôn còn là niềm hy vọng cho những người khác nữa, nó không cô lập chúng ta nhưng kết hợp chúng ta trong điều thiện hảo, khuyến khích ta giáo dục lẫn nhau trong chân lý và tình thương.”