Luân lý và Chính trị
Bàn về những tư tưởng của Hồng Y Joseph Ratzinger nay là Giáo Hoàng Biển-đúc 16 trong cuón sách “Những giá trị trong một thời đại hổn loạn” (bản tiếng Anh “Values in a time of upheaval)
Nhiều người thường nói “Tổ quốc trên hết, hay Quốc gia trên hết” Nhưng theo Ratzinger thì tổ quốc cũng như quốc gia không phải là một quyền uy tối thượng.. Quyền uy của quốc gia phải được đặt dưới sự chỉ đaọ của một đạo lý và nột nền luân lý biết tôn trọng nhân phẩm của con người và phân biệt được thiện ác. Nếu không thì những người cầm vận mệnh của quốc gia, tức là vua chúa hay chính quyền, sẽ lợi dụng uy quyền tuyệt đối của quốc gia để áp bức dân chúng.
Cũng có nhiều người cho rằng trong một thể chế dân chủ, đa số quyết định những luật lệ có lợi cho toàn thể xã hội và như vậy không cần một đạo lý chỉ đạo. Nếu đa số bị bắt buột phải tuân theo một nền đạo lý nào mà mình không ưa thích thì hình như tự do bị xâm phạm và nguyên tắc dân chủ bị hũy bỏ. Nhưng nếu không có những căn bản về việc tôn trọng nhân phẩm và công bằng, dù cho những căn bản đó không được đa số chấp nhận, thì quyền sống của các nhóm thiểu số có thể bị chà đạp trong một chế độ độc tài của đa số, như đã nhiều lần diễn ra trong lịch sử nhân loại (mà lịch sử của dân da đen ở Hoa Kỳ là một ví dụ) Hơn nữa ta khó có thể phủ nhận rằng đa số đôi khi có thể bị lầm lẩn, ngay cả trong những vấn đề quan trọng, làm cho nhân phẩm và nhân quyền không còn được bảo đãm nữa và tự do mất hết ý nghĩa của nó. Thế kỷ 20 vừa qua đã cho thấy các nhà chính trị hoạt đầu có thể dùng những chính sách mỵ dân lèo lái đa sồ để thực hiện những ý đồ đen tối của mình,(như Mussoloni, Hitler và Stalin), đưa đến những hậu quả thê thảm cho toàn thể nhân loại.
Nhiệm vụ chính của chính trị là đặt quyền lực dưới tiêu chuẩn của luân lý và luật lệ.,và như vậy quy định việc dùng quyền lực một cách có ý nghĩa. Không phải luật cuả kẻ mạnh hay của nhà cầm quyền phải đưọc thượng tôn, mà mà chính pháp luật phải được đề cao. Quyền lực phải được dùng để phục vụ pháp luật. Môt uy quyền không đếm xỉa gì đến pháp luật và luân lý thì nó không còn là một uy quyền chính đáng nữa mà đó chỉ là baọ qquyền. Muốn cho đời sống của xã hội được an toàn thì phải tránh những gì gây sự nghi ngờ cho pháp luật và những quy định của nó,vì như vậy thì mới tránh được cách cư xử độc đoán cuả chính quyền và tất cả mọi người mới thực sự có tự do. Một nền tự do không có pháp luật và luân lý phân minh sẽ đưa đến hỗn lọan, và như vây tư do sẽ bị tiêu diệt.
Luật pháp phải được lập ra dựa trên những nguyên tắc luân lý. Môt xã hội tốt đẹp không thể đưa ra những đạo luật trái với luân lý, ví dụ như cho phép giết một hạng người nào đó. Luật pháp cũng phải được lập ra vói sư tham gia của mọi người (qua những đaị biểu chính đáng của họ). Như vậy uy quyền mới được chia sẻ một cánh hợp lý và công bằng, và nhân quyền của mọi người mới được bảo đãm.
Tự do đòi hỏi chúng ta phải tôn trọng luân lý. Luân lý tự nó không có quyền lực nhưng chúng ta phải hiểu rằng chỉ có luân lý mới có sức mạnh thực sự để thăng tiến con người. Tự do đòi hỏi những chính phủ và những ai có trách nhiệm phải tôn trọng một thực thể không có một tý khả năng ép buột nào: đó là luân lý. Chế độ độc tài Đức Quốc xã cũng như Cộng sản đã không xem một hành động nào tự nó là độc ác và luôn luôn vô luân. Bất cứ hành động nào phục vụ cho mục đích cuả phong trào hay đảng đều đáng được ca ngợi, dù cho nó vô nhân đạo và tàn nhẩn đến đâu mặc lòng.
Nhiệm vụ của chính quyền là điều hòa đời sống của con người trong xã hội, tạo nên một thế cân bằng giữa tự do và luân lý, gíúp cho mỗi cá nhân sống một đời sống xứng đáng. Ta cũng có thể nói chính quyền bảo đãm luật pháp. Đó là một diều kiện tiên quyết của tự do và việc chia sẽ phồn thịnh. Cai trị là một phần nhiệm vụ của chính quyền, nhưng sự cai trị này không chỉ là thi thố quyền hành mà là bảo đảm nhân quyền của mỗi cá nhân và phúc lợi cho mọi người.
Chính quyền không có nhiệm vụ hay khả năng biến thế giới thành thiên đường.Nếu chính quyền hành xữ như là Thiên Chúa (nghĩa là xem mình có uy quyền tuyệt đối)thì nó sẽ trở thành con thú của địa ngục. Chính quyền phải tỏ ra mình là cơ quan gìn giữ sự thật và công lý. Chính quyền phải là kẻ giám hộ trung thành của trật tự, giúp cho mọi người sống an lành trong xã hội. Chúng ta phải tuân theo một chính quyền như vậy. Tuân thủ luật pháp không làm chúng ta mất tự do, nhưng làm cho tự do được bảo đãm. Nhưng nếu chính quyền tự xem mình như Thiên Chúa và đơn phương quyết định cái gì là lẽ phải và chân lý thì nó sẽ phá huỹ con người bằng cách chối bỏ chân tính của họ. Chúng ta không có bổn phận phải tuân phục một chính quyền như vậy. Đó là chưa nói đến những chính quyền tham nhũng hay dùng vũ lực để áp bức dân chúng. Họ không còn là một chính quyền chính đáng nữa, là chỉ là một băng đảng..
Chính quyền tự nó không phải là nguồn gốc của chân lý và đạo đức. Nó không có quyền taọ ra chân lý bằng một chủ nghĩa dựa trên dân chúng, chủngtộc, giai cấp hay một thực thể nào khác. Nó cũng không thể sản xuất ra chân lý qua đa số. Uy quyền của chính quyền không phải là tuyệt đối.
Mục tiêu của chính quyền không phải là để bảo vệ một nền tư do không có những nguyên tắc luân lý rỏ rệt. Để gây đựng một trật tự thỏa đáng cho đời sống xã hội, chính quyền cần phải tôn trọng môt chân lý và một nền luân lý tối thiểu và không được thao túng chúng. Nếu không, xã hội sẽ chỉ ngang hàng với một băng đảng trôm cưóp đuợc điều hành một cách êm thấm.
Bàn về những tư tưởng của Hồng Y Joseph Ratzinger nay là Giáo Hoàng Biển-đúc 16 trong cuón sách “Những giá trị trong một thời đại hổn loạn” (bản tiếng Anh “Values in a time of upheaval)
Nhiều người thường nói “Tổ quốc trên hết, hay Quốc gia trên hết” Nhưng theo Ratzinger thì tổ quốc cũng như quốc gia không phải là một quyền uy tối thượng.. Quyền uy của quốc gia phải được đặt dưới sự chỉ đaọ của một đạo lý và nột nền luân lý biết tôn trọng nhân phẩm của con người và phân biệt được thiện ác. Nếu không thì những người cầm vận mệnh của quốc gia, tức là vua chúa hay chính quyền, sẽ lợi dụng uy quyền tuyệt đối của quốc gia để áp bức dân chúng.
Cũng có nhiều người cho rằng trong một thể chế dân chủ, đa số quyết định những luật lệ có lợi cho toàn thể xã hội và như vậy không cần một đạo lý chỉ đạo. Nếu đa số bị bắt buột phải tuân theo một nền đạo lý nào mà mình không ưa thích thì hình như tự do bị xâm phạm và nguyên tắc dân chủ bị hũy bỏ. Nhưng nếu không có những căn bản về việc tôn trọng nhân phẩm và công bằng, dù cho những căn bản đó không được đa số chấp nhận, thì quyền sống của các nhóm thiểu số có thể bị chà đạp trong một chế độ độc tài của đa số, như đã nhiều lần diễn ra trong lịch sử nhân loại (mà lịch sử của dân da đen ở Hoa Kỳ là một ví dụ) Hơn nữa ta khó có thể phủ nhận rằng đa số đôi khi có thể bị lầm lẩn, ngay cả trong những vấn đề quan trọng, làm cho nhân phẩm và nhân quyền không còn được bảo đãm nữa và tự do mất hết ý nghĩa của nó. Thế kỷ 20 vừa qua đã cho thấy các nhà chính trị hoạt đầu có thể dùng những chính sách mỵ dân lèo lái đa sồ để thực hiện những ý đồ đen tối của mình,(như Mussoloni, Hitler và Stalin), đưa đến những hậu quả thê thảm cho toàn thể nhân loại.
Nhiệm vụ chính của chính trị là đặt quyền lực dưới tiêu chuẩn của luân lý và luật lệ.,và như vậy quy định việc dùng quyền lực một cách có ý nghĩa. Không phải luật cuả kẻ mạnh hay của nhà cầm quyền phải đưọc thượng tôn, mà mà chính pháp luật phải được đề cao. Quyền lực phải được dùng để phục vụ pháp luật. Môt uy quyền không đếm xỉa gì đến pháp luật và luân lý thì nó không còn là một uy quyền chính đáng nữa mà đó chỉ là baọ qquyền. Muốn cho đời sống của xã hội được an toàn thì phải tránh những gì gây sự nghi ngờ cho pháp luật và những quy định của nó,vì như vậy thì mới tránh được cách cư xử độc đoán cuả chính quyền và tất cả mọi người mới thực sự có tự do. Một nền tự do không có pháp luật và luân lý phân minh sẽ đưa đến hỗn lọan, và như vây tư do sẽ bị tiêu diệt.
Luật pháp phải được lập ra dựa trên những nguyên tắc luân lý. Môt xã hội tốt đẹp không thể đưa ra những đạo luật trái với luân lý, ví dụ như cho phép giết một hạng người nào đó. Luật pháp cũng phải được lập ra vói sư tham gia của mọi người (qua những đaị biểu chính đáng của họ). Như vậy uy quyền mới được chia sẻ một cánh hợp lý và công bằng, và nhân quyền của mọi người mới được bảo đãm.
Tự do đòi hỏi chúng ta phải tôn trọng luân lý. Luân lý tự nó không có quyền lực nhưng chúng ta phải hiểu rằng chỉ có luân lý mới có sức mạnh thực sự để thăng tiến con người. Tự do đòi hỏi những chính phủ và những ai có trách nhiệm phải tôn trọng một thực thể không có một tý khả năng ép buột nào: đó là luân lý. Chế độ độc tài Đức Quốc xã cũng như Cộng sản đã không xem một hành động nào tự nó là độc ác và luôn luôn vô luân. Bất cứ hành động nào phục vụ cho mục đích cuả phong trào hay đảng đều đáng được ca ngợi, dù cho nó vô nhân đạo và tàn nhẩn đến đâu mặc lòng.
Nhiệm vụ của chính quyền là điều hòa đời sống của con người trong xã hội, tạo nên một thế cân bằng giữa tự do và luân lý, gíúp cho mỗi cá nhân sống một đời sống xứng đáng. Ta cũng có thể nói chính quyền bảo đãm luật pháp. Đó là một diều kiện tiên quyết của tự do và việc chia sẽ phồn thịnh. Cai trị là một phần nhiệm vụ của chính quyền, nhưng sự cai trị này không chỉ là thi thố quyền hành mà là bảo đảm nhân quyền của mỗi cá nhân và phúc lợi cho mọi người.
Chính quyền không có nhiệm vụ hay khả năng biến thế giới thành thiên đường.Nếu chính quyền hành xữ như là Thiên Chúa (nghĩa là xem mình có uy quyền tuyệt đối)thì nó sẽ trở thành con thú của địa ngục. Chính quyền phải tỏ ra mình là cơ quan gìn giữ sự thật và công lý. Chính quyền phải là kẻ giám hộ trung thành của trật tự, giúp cho mọi người sống an lành trong xã hội. Chúng ta phải tuân theo một chính quyền như vậy. Tuân thủ luật pháp không làm chúng ta mất tự do, nhưng làm cho tự do được bảo đãm. Nhưng nếu chính quyền tự xem mình như Thiên Chúa và đơn phương quyết định cái gì là lẽ phải và chân lý thì nó sẽ phá huỹ con người bằng cách chối bỏ chân tính của họ. Chúng ta không có bổn phận phải tuân phục một chính quyền như vậy. Đó là chưa nói đến những chính quyền tham nhũng hay dùng vũ lực để áp bức dân chúng. Họ không còn là một chính quyền chính đáng nữa, là chỉ là một băng đảng..
Chính quyền tự nó không phải là nguồn gốc của chân lý và đạo đức. Nó không có quyền taọ ra chân lý bằng một chủ nghĩa dựa trên dân chúng, chủngtộc, giai cấp hay một thực thể nào khác. Nó cũng không thể sản xuất ra chân lý qua đa số. Uy quyền của chính quyền không phải là tuyệt đối.
Mục tiêu của chính quyền không phải là để bảo vệ một nền tư do không có những nguyên tắc luân lý rỏ rệt. Để gây đựng một trật tự thỏa đáng cho đời sống xã hội, chính quyền cần phải tôn trọng môt chân lý và một nền luân lý tối thiểu và không được thao túng chúng. Nếu không, xã hội sẽ chỉ ngang hàng với một băng đảng trôm cưóp đuợc điều hành một cách êm thấm.