Bài diễn văn của ĐTC Bênêđictô XVI nói với giới trẻ tại Ba Tây



Các bạn trẻ thân mến,

Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo...rồi hãy đến theo tôi” (Mt 19, 21).

1. Cha rất muốn sắp xếp một buổi gặp gỡ các con trong chuyến thăm viếng đầu tiên của cha đến Châu Mỹ La tinh. Cha đến khai mạc Hội Nghị Chung Lần thứ Năm của Các Giám Mục Châu Mỹ La tinh, mà theo mong ước của cha, sẽ diễn ra trong nước Bra-xin, tại Aparecida và trong Đền Thánh Đức Mẹ. Chính Mẹ dẫn chúng ta đến quỳ dưới chân Chúa Giêsu để học biết giáo huấn của Người về Nước Trời, và chính Mẹ thôi thúc chúng ta trở thành những sứ gỉa của Người để dân chúng trong “Lục Địa Hi Vọng” này có sự sống viên mãn trong Người.

Trong Phiên Họp Chung năm ngoái, các Giám mục của các con tại Bra-xin đã suy tư về chủ đề phúc âm hoá giới trẻ và các ngài đã gửi một tài liệu đến tay các con. Các ngài mong muốn các con đón nhận tài liệu ấy và bổ sung thêm suy nghĩ của chính các con cho tài liệu trong suốt năm nay. Trong Phiên Họp gần đây nhất, các Giám mục đã trở lại chủ đề này, giờ đã được hoàn thiện hơn nhờ sự cộng tác của các con, các ngài hi vọng rằng những suy tư và hướng dẫn đề ra trong đó sẽ là những động lực và đèn hiệu cho hành trình của các con. Những lời chào mừng của Đức Tổng Giám Mục São Paulo và của Vị Giám Đốc phụ trách Mục vụ Giới trẻ mà cha mới cảm ơn, xác quyết tinh thần tác động tâm hồn của tất cả các con.

Đang khi bay trên miền đất Bra-xin chiều ngày hôm qua, cha đã hình dung ra cuộc gặp gỡ của chúng ta trong Sân Vận Động Pacaembu này, cha tha thiết gửi đến tất cả các con sự chào thăm nồng nhiệt mang đặc tính Bra-xin và chia sẻ với các con những tâm tình mà cha mang theo trong sâu kín cõi lòng của cha, được trình bày một cách rất thích hợp với chúng ta trong bài Tin Mừng hôm nay.

Cha luôn cảm nhận một niềm vui đặc biệt tại những cuộc gặp gỡ này. Cha nhớ lại Ngày Đại Hội Giới Trẻ Lần Thứ Mười Hai mà cha chủ trì cách đây hai năm tại nước Đức. Một số các con ở đây hôm nay cũng đã có mặt tại đó! Thật là một kí ức sống động khi cha nhận ra những hoa trái dồi dào mà ơn Chúa tuôn đổ trên những người hiện diện ở đó. Trong số biết bao hoa trái mà cha có thể kể ra, không chút nghi ngờ gì, trước hết đó là tình huynh đệ hiển hiện như một dấu chứng sáng ngời về sức sống trường cửu của Giáo Hội trên khắp thế giới.

2. Vì thế, các con thân mến, cha chắc chắn rằng những cảm xúc mà cha đã trải qua ở Đức cũng sẽ tái hiện ở đây hôm nay. Vào năm 1991, trong chuyến thăm viếng mục vụ đến Mato Grosso, Người Tôi Tớ Chúa khả kính là Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II nhấn mạnh rằng “tuổi trẻ là những người tiên phong trong nghìn năm thứ ba... họ là những người sẽ đảm nhận vận mệnh của giai đoạn mới này trong lịch sử nhân loại” (16 Tháng Mười 1991). Hôm nay cha cảm thấy bị thôi thúc để đưa ra một nhận định tương tự liên quan đến tất cả các con.

Đời sống Kitô hữu của các con trong các giáo xứ và cộng đồng giáo hội nhỏ, trong các đại học và các trường học, nhưng hầu hết tại những nơi làm việc trong thành phố cũng như ở thôn quê, chắc chắn làm hài lòng Chúa. Nhưng cần phải tiến xa hơn. Chẳng bao giờ chúng ta có thể cho là “đủ”, bởi vì tình yêu của Thiên Chúa thì vô biên, và Chúa mời gọi chúng ta- hay đúng hơn- đòi hỏi chúng ta mở rộng tâm hồn hơn để dành chỗ cho cả tình yêu, điều thiện hảo và sự cảm thông đối với các anh chị em của chúng ta, cũng như cho những vấn đề liên quan không chỉ đến cộng đồng nhân loại, mà còn cho việc bảo tồn và phát huy hiệu quả môi trường tự nhiên, nơi tất cả chúng ta dự phần. “Rừng xanh của chúng ta thêm sức sống”: đừng để ngọn lửa hi vọng mà Bài Quốc Ca vang trên môi miệng các con bị tắt ngúm. Sự tàn phá môi trường tại Lưu Vực Amazon và những đe doạ đi ngược lại phẩm giá của những người dân đang sống tại vùng đó cần có sự dấn thân lớn lao hơn trong những lãnh vực hoạt động khác nhau, vượt lên trên sự quan tâm của xã hội.

3. Hôm nay cha muốn suy niệm về bài Tin Mừng Thánh Mátthêu mà chúng ta vừa nghe (x. Mt 19, 16 -22). Bài đọc này nói về một thanh niên đến gặp Chúa Giêsu. Sự nôn nóng của anh ta thật đáng chú ý. Nơi người thanh niên này cha nhận ra tất cả các con, những bạn trẻ của đất nước Bra-xin và Châu Mỹ La tinh. Các con đã “chạy” đến đây từ những miền khác nhau của Lục Địa này vì cuộc gặp gỡ của chúng ta. Các con muốn lắng nghe những lời của chính Chúa Giêsu- nói qua tiếng nói của Đức Thánh Cha.

Các con nêu ra cho ngài một vấn nạn quan trọng- vấn nạn xuất phát trong Bài Tin Mừng này. Đó cũng là vấn nạn mà người trẻ này đưa ra khi đến gặp Chúa Giêsu: Tôi phải làm việc thiện nào để được sự sống đời đời? Cha muốn đào sâu hơn vấn đề này cùng với các con. Đó là vấn đề về sự sống. Một sự sống mà nơi các con phải sung mãn và tươi đẹp. Các con phải làm gì cho sự sống ấy? Các con phải sống tròn đầy sự sống ấy như thế nào?

Chúng ta thấy ngay rằng trong chính phương thức đặt câu hỏi, cái “ở đây” và cái “hiện tại” là không đủ; đăt vấn đề một cách khác thì chúng ta không thể giới hạn đời sống của chúng ta vào khuôn khổ không gian và thời gian, nhưng chúng ta muốn mở rộng phạm vi không gian thời gian ấy. Sự sống vượt trội chúng. Nói cách khác: chúng ta muốn sống chứ không muốn chết. Chúng ta cảm nhận một điều gì đó nhắc bảo chúng ta rằng sự sống là vĩnh cửu và chúng ta phải đạt được điều đó. Tóm lại, sự sống ấy nằm gọn trong tay của chúng ta và một cách nào đó, tuỳ thuộc vào chính quyết định của chúng ta.

Vấn nạn trong Bài Tin Mừng không chỉ liên quan đến tương lai. Nó không chỉ liên quan đến vấn đề về những gì diễn ra sau khi chết. Trái lại, nó bao hàm một trách nhiệm trong hiện tại,“ở đây” và“bây giờ”, bảo đảm tính chính đáng, và do đó bảo đảm tương lai. Tóm lại, câu hỏi của người thanh niên nêu lên vấn đề về ý nghĩa của đời sống. Như thế, câu hỏi có thể mở rộng ra thế này: tôi phải làm gì để đời sống của tôi có ý nghĩa? Tôi phải sống thế nào để bội thu những hoa trái của sự sống? Hoặc: tôi phải làm gì để đời sống của tôi không vô ích?

Chỉ Chúa Giêsu mới có thể đưa ra cho chúng ta những câu trả lời, bởi vì chỉ có Người mới bảo đảm cho chúng ta sự sống đời đời. Do đó, chỉ có Người mới có thể vạch chỉ cho chúng ta ý nghĩa của đời sống hiện tại và ban cho nó sự sung mãn.

4. Nhưng trước khi trả lời, Chúa Giêsu hỏi lại người thanh niên về một khía cạnh cực kì quan trọng: tại sao anh hỏi tôi về điều tốt? Trong câu hỏi này, chúng ta tìm thấy chìa khoá của câu trả lời. Người thanh niên này nhìn nhận Chúa Giêsu là tốt và Người là là một minh sư- một minh sư không gây thất vọng. Chúng ta hiện diện nơi đây vì chúng ta cũng cùng xác tín: Chúa Giêsu tốt. Có lẽ chúng ta không thể trình bày đầy đủ lí do của sự tin nhận này, nhưng chắc chắn xác tín đó dẫn chúng ta đến với Người và khai mở cho chúng ta đón nhận giáo huấn của Người: Ngừơi là một lương sư. Nhận ra điều tốt nghĩa là đang yêu. Và bất cứ ai yêu thương- theo cách diễn tả thật thích đáng của Thánh Gioan- thì nhận biết Thiên Chúa (1 Ga 4, 7). Người thanh niên trong Tin Mừng đã nhìn nhận Chúa Giêsu Kitô là Thiên Chúa.

Chúa Giêsu xác quyết rằng chỉ Thiên Chúa là tốt. Mở rộng tâm hồn hướng về điều thiện là đón nhận Thiên Chúa. Như vậy, Người mời gọi chúng ta nhận ra Chúa trong mọi sự cũng như trong mọi biến cố, cho dẫu hầu hết mọi người chỉ thấy sự vắng bóng Thiên Chúa. Khi nhìn thấy vẻ đẹp nơi thụ tạo và nhận ra sự thiện hảo trong đó, chúng ta không thể không tin nhận Chúa và cảm nhận sự hiện diện cứu chuộc yêu thương của Người. Nếu chúng ta lại nhận ra tất cả sự thiện hảo trên trần gian này- và càng nhận ra sự thiện hảo xuất phát từ chính Thiên Chúa- thì chúng ta luôn chạy đến Người, ca tụng Người và cảm tạ Người. Người sẽ đong đầy cho chúng ta niềm vui và những điều thiện hảo. Niềm vui của Người là sức mạnh của chúng ta.

Nhưng chúng ta chỉ nhận biết một cách bất toàn và riêng lẻ. Để hiểu thấu điều toàn thiện, chúng ta cần sự giúp đỡ mà chính Giáo Hội đem đến cho chúng ta trong những cơ hội khác nhau, nhất là qua giáo lí. Chính Chúa Giêsu tỏ cho thấy điều gì là tốt cho chúng ta khi truyền ban cho chúng ta điều ưu tiên trong giáo lí của Người: “Nếu anh muốn vào cõi sống, hãy giữ các điều răn” (Mt 19, 17). Người bắt đầu bằng những kiến thức mà chắc chắn người thanh niên đã học biết từ gia đình và từ hội đường: quả thực anh ta đã biết các giới răn. Những giới răn này dẫn vào cõi sống, nghĩa là chúng bảo đảm tính chính đáng. Đó là những dấu chỉ cao trọng dẫn chúng ta bước đi trên đường ngay nẻo chính. Ai tuân giữ các giới răn, người ấy đang trên đường đến với Chúa.

Tuy nhiên, chỉ hiểu biết các giới răn thì không đủ. Chứng tá quan trọng hơn tri thức; hay đúng hơn, tri thức cần phải được áp dụng. Các giới răn không được áp đặt cho chúng ta từ bên ngoài; chúng không làm giảm tự do của chúng ta. Trái lại: chúng là những động lực nội tâm mạnh mẽ hướng dẫn chúng ta hành động theo một cách thức nào đó. Từ cốt lõi của các giới răn, chúng ta tìm thấy cả ân sủng và tự nhiên, chúng không để chúng ta ù lì bất động. Chúng ta phải bước tới. Chúng ta bị thôi thúc phải làm một điều gì đó để kiện toàn khả năng của chúng ta. Thật vậy, tìm sự thành toàn qua hành động chính là làm cho mình trở nên thực hữu. Theo phạm vi rộng, ngay từ thời gian tuổi trẻ, chúng ta sẽ trở thành điều chúng ta muốn trở thành. Cũng có thể nói, chúng ta là công trình của chính chúng ta kiến tạo.

5. Đến đây, một lần nữa cha hướng về các con, những bạn trẻ, bởi vì cha muốn nghe các con trả lời giống như người thanh niên trong Tin Mừng đáp lại: tất cả những điều ấy tôi đã tuân giữ từ khi còn trẻ. Người thanh niên trong Tin Mừng đã hoàn thiện. Anh tuân giữ các giới răn. Anh bước theo đường lối Chúa. Do đó, Chúa Giêsu nhìn anh chăm chú, thương mến anh. Khi nhìn nhận Chúa Giêsu tốt lành, anh tỏ ra rằng anh cũng tốt lành. Anh đã có những trải nghiệm về sự thiện hảo, và do đó cảm nghiệm về Thiên Chúa. Còn các con, những người trẻ của nước Bra-xin và Châu Mỹ La tinh, các con đã khám phá thấy điều thiện hảo chưa? Các con có giữ luật Chúa không? Các con đã khám phá ra rằng đó là con đường đích thực duy nhất dẫn đến hạnh phúc chưa?

Những năm tháng cuộc đời của các con là những năm tháng chuẩn bị cho tương lai. “Ngày mai” của các con tuỳ thuộc nhiều vào cách thế chúng con đang sống “ngày hôm nay” tuổi trẻ của các con. Các bạn trẻ thân mến, trải rộng trước mặt chúng con là một cuộc đời mà tất cả chúng ta hi vọng sẽ kéo dài; tuy nhiên chúng con chỉ có một cuộc đời, nó là độc nhất: đừng để nó qua đi vô ích; đừng phung phí nó. Hãy sống nhiệt tình và vui tươi, nhưng nhất là sống một cách có trách nhiệm.

Nhiều lần, chúng tôi là những vị mục tử phải băn khoăn lo lắng khi nhìn vào hiện tình của thế giới hiện nay. Chúng tôi nghe được những nỗi sợ hãi của người trẻ hôm nay. Những nỗi sợ này tỏ rõ một sự thiếu vắng nghiêm trọng đối với niềm hi vọng: sợ chết khi mà cuộc đời đang tươi nở và người trẻ đang tìm cách kiện toàn năng lực của mình; sợ thất bại, vì chưa khám phá ra ý nghĩa của cuộc đời; sợ bị lạc lõng trước trước sự biến chuyển mau lẹ gây kinh ngạc của các biến cố và các phương tiện truyền thông. Chúng tôi nhận thấy tỉ lệ tử vong cao trong giới trẻ, sự đe doạ về bạo lực, sự lan tràn tệ nạn ma tuý làm điên đảo tận gốc rễ giới trẻ hôm nay. Vì lẽ đó, chúng tôi nghe người ta nói về một “giới trẻ lạc hướng”.

Nhưng khi cha nhìn vào các con, những người trẻ hiện diện nơi đây- các con toả rạng niềm vui và sự nồng nhiệt- cha thấy các con như Chúa Kitô thấy các con: với ánh mắt yêu thương và tin tưởng và với sự đoan chắc rằng các con đã tìm ra chính lộ. Các con là tuổi trẻ của Giáo Hội. Do đó, cha sai các con đi với sứ mệnh trọng đại là phúc âm hoá các bạn trẻ nam nữ, những người đã đi lạc trong thế giới này như đoàn chiên không có chủ nhăn. Hãy trở thành tông đồ của giới trẻ. Hãy mời họ đồng hành với các con, để cùng cảm nhận niềm tin, niềm hi vọng và tình yêu; hãy mời họ gặp Chúa Giêsu để có thể cảm nhận được yêu thương, được đón nhận thực sự, và để có thể thực hiện trọn vẹn năng lực của họ. Ước gì họ cũng sẽ khám phá ra những nẻo đường an toàn của các giới răn, và khi bước theo thì đến với Thiên Chúa.

Các con có thể là những người kiến tạo một xã hội mới nếu các con tìm thực hành một lối ứng xử được khởi hứng bởi những giá trị luân lí phổ quát, cũng như thực hiện việc dấn thân cá nhân cho việc đào tạo thiêng liêng và nhân văn hết sức quan trọng. Những người nam nữ không được chuẩn bị đủ trước các thách đố thực tế đặt ra vì sự đòi hỏi phải trình bày đích xác đời sống Kitô hữu trong chính môi trường của mình, sẽ dễ trở thành mồi ngon cho các cuộc tấn công của chủ thuyết duy vật và trào lưu tục hoá càng ngày càng mạnh mẽ trên mọi cấp độ.

Các con hãy trở thành những người nam nữ tự do và có trách nhiệm; hãy tạo cho gia đình thành một trung tâm toả rạng sự an vui; hãy là những người đề cao sự sống, từ lúc khởi đầu cho đến cái chết tự nhiên; hãy bảo vệ những người cao niên, bởi vì họ đáng được tôn kính do những điều thiện họ đã làm. Giáo Hoàng cũng mong muốn giới trẻ tìm thánh hoá việc lao động khi thực hiện qua sự khéo léo kĩ thuật và sự khôn ngoan của mình, hầu đóng góp cho sự tiến bộ của tất cả anh chị em mình, và chiếu ánh sáng Lời Chúa vào mọi hoạt động của con người (Lumen Gentium, 36). Nhưng trên hết, Giáo Hoàng muốn các bạn trẻ tiến hành xây dựng một xã hội công bằng và huynh đệ hơn khi chu toàn các nghĩa vụ của họ đối với Đất Nước: bằng cách tôn trọng các điều luật; không để cho mình bị lôi cuốn bởi thù hận và bạo lực; tìm cách trở thành một gương sáng về đức hạnh Kitô giáo trong môi trường xã hội và nghề nghiệp; nêu gương qua sự ngay chính trong các tương quan nghề nghiệp và xã hội. Họ phải nhớ rằng tham vọng quá độ về của cải và quyền lực sẽ làm hư hỏng bản thân cũng như người khác; không có động cơ chính đáng nào có thể biện minh cho nỗ lực áp đặt những khao khát trần tục của chính mình- dù kinh tế hoặc chính trị- bằng lừa đảo và gian dối.

Phân tích cặn kẽ cho thấy vẫn có rất nhiều phương thức hành động, trong đó những vấn đề về trật tự xã hội, kinh tế và xã hội chiếm một vị trí quan trọng đặc biệt, với điều kiện là những vấn đề này phải khơi nguồn động lực từ Tin Mừng và giáo huấn xã hội của Giáo Hội. Điều này bao hàm việc xây dựng một xã hội công bằng và huynh đệ hơn, một xã hội hoà giải và hoà hợp; việc dấn thân giảm thiểu bạo lực; đề ra những sáng kiến phát huy sự sống toàn diện; xây dựng nền móng dân chủ và thiện ích chung; đặc biệt những sáng kiến nhằm xoá bỏ những hình thức đối xử phân biệt vẫn tồn tại trong các xã hội Mỹ Châu La tinh: tránh loại trừ, nhưng làm phong phú lẫn nhau.

Trên hết, phải hết sức tôn trọng thiết chế bí tích Hôn Nhân. Không thể có hạnh phúc gia đình đích thực nếu đồng thời không có sự trung thành giữa vợ chồng. Hôn nhân là một thiết chế theo luật tự nhiên, được Chúa Kitô nâng lên thành một bí tích; đó là một hồng ân lớn lao Thiên Chúa ban tặng cho loài người: hãy tôn trọng và hãy tôn vinh hồng ân đó. Đồng thời, Thiên Chúa kêu gọi các con trôn trọng lẫn nhau khi các con bước vào tình yêu và đã kết ước với nhau, bởi vì đời sống vợ chồng theo mệnh lệnh Thiên Chúa chỉ được dành cho những cặp vợ chồng đã kết hôn, nó chỉ đem lại hạnh phúc và sự an hoà theo mức độ các con xây dựng niềm hi vọng tương lai của mình dựa trên sự khiết tịnh, cả trong và ngoài hôn nhân. Ơ đây cha nhắc lại cho tất cả các con rằng “tình yêu hướng về Thiên Linh, dẫn chúng ta vượt lên khỏi chính mình; vì lí do đó, nó đòi buộc một con đường vươn lên, từ bỏ, thanh luyện và chữa trị” (Thông điệp Deus Caritas Est, 5). Nói một cách vắn gọn, tình yêu đòi hỏi tinh thần hi sinh và từ bỏ vì sự thiện hảo lớn hơn, đó là tình yêu Thiên Chúa ở trên hết mọi sự. Hãy cố gắng mạnh mẽ cưỡng lại nanh vuốt của sự ác có mặt trong nhiều môi trường, lôi cuốn chúng con vào một đời sống rã rượi và rỗng tuếch, làm cho chúng con đánh mất hồng ân cao quý của sự tự do và hạnh phúc đích thực. Tình yêu chân chính “luôn tìm hạnh phúc cho người khác, luôn quan tâm đến người được yêu, tự hiến chính mình và ước muốn ‘hiện diện’ cho họ” (ibi., 7) và, do đó luôn trung thành hơn, gắn bó và phong phú hơn.

Tất cả những điều đó, các con hãy cậy nhờ sự giúp đỡ của Chúa Giêsu Kitô, Đấng qua ơn Người, sẽ thực hiện mọi sự (x. Mt 19, 26). Đời sống đức tin và cầu nguyện sẽ dẫn chúng con đi trên những con đường thân mật với Thiên Chúa, giúp chúng con hiểu rõ sự cao trọng trong kế hoạch Người đặt cho mỗi cá nhân. “Vì Nước Trời” (Mt 19, 12), một số người được gọi để hi sinh trọn vẹn và dứt khoát bằng cách thánh hiến bản thân cho Thiên Chúa trong đời sống tu trì- một “ơn huệ cao quý”, như Công Đồng Vatican II diễn tả (x. Sắc Lệnh về Đức Ái Hoàn Hảo, 12). Những người đã được thánh hiến, tự hiến trọn vẹn cho Thiên Chúa, được Chúa Thánh Thần thúc đẩy, tham dự vào sứ mệnh của Giáo Hội, làm chứng trước mặt mọi người về niềm hi vọng của mình vào Nước Trời. Do đó, cha chúc lành và khẩn cầu sự che chở thiêng liêng cho tất cả những tu sĩ đã dâng mình cho Chúa Kitô và cho anh chị em mình trong vườn nho của Chúa. Những người được thánh hiến thật sự xứng đáng được cộng đồng giáo hội biết ơn: các tu sĩ nam nữ, những tu sĩ chiêm niệm, những tu sĩ hi sinh cho việc tông đồ, những tu sinh trong Tu Hội Đời và Tu Đoàn Tông Đồ, các vị ẩn tu và các trinh nữ thánh hiến. “Đời sống của họ làm chứng cho tình yêu Chúa Kitô khi họ bước theo con đường do Tin Mừng vạch ra và với niềm vui sâu thẳm, họ kết ước cho một mẫu đời sống mà chính họ đã chọn” (Bộ Các Dòng Tu và Tu Đoàn Tông Đồ, Huấn Thị: Khởi đi từ Chúa Kitô, 5). Lúc này cha cầu mong trong ân sủng và hiệp thông sâu xa với Chúa Kitô, nguyện xin Chúa Thánh Thần khơi lên tình yêu say mê trong tâm hồn của nhiều người trẻ, thúc đẩy họ bước theo và bắt chước Chúa Giêsu Kitô, Đấng khiết tịnh, nghèo khó và tuân phục, trọn hiến cho vinh quang của Chúa Cha và cho anh chị em của mình.

6. Tin Mừng xác nhận với chúng ta rằng người thanh niên đến gặp Chúa Giêsu rất giàu. Chúng ta có thể hiểu sự giàu có này không chỉ về mặt vật chất. Chính tuổi trẻ cũng là một kho tàng độc đáo. Chúng ta phải khám phá nó và tạo cho nó một giá trị. Chúa Giêsu đề cao nó tới mức Người mời gọi người thanh niên tham dự vào sứ mệnh cứu chuộc của Người. Anh ta có nhiều khả năng và có thể thực hiện nhiều việc trọng đại.

Nhưng Tin Mừng tiếp tục thuật lại rằng người trẻ này khi nghe lời mời gọi đã buồn sầu. Anh sa sầm nét mặt, ủ dột bỏ đi. Đoạn này thúc đẩy chúng ta suy tư thêm về kho tàng tuổi trẻ. Không phải trước hết là vấn đề giàu có vật chất, nhưng là chính sự sống và những giá trị gắn liền với tuổi trẻ. Sự giàu có này xuất phát từ hai nguồn: sự sống, được lưu truyền từ thế hệ này đến thế hệ khác, và từ nguyên cội của nó chúng ta tìm thấy Thiên Chúa, đầy khôn ngoan và yêu thương; và sự giáo dục, đặt chúng ta trong một nền văn hoá, theo mức độ nào đó chúng ta có thể nói rằng chúng ta là con cái của một nền văn hoá và một truyền thống đức tin hơn là của thiên nhiên. Từ sự sống phát sinh tự do, thể hiện đặc biệt trong giai đoạn này là trách nhiệm. Rồi xuất hiện tiếp theo là giờ phút trọng đại của sự quyết định, bao gồm một chọn lựa hai mặt: trước hết liên quan đến tình trạng sống, và thứ hai liên quan đến đức tin. Đó là để trả lời cho câu hỏi: tôi phải làm gì với cuộc sống của tôi?

Nói cách khác, tuổi trẻ hiện ra như một hình thái của sự giàu có bởi vì nó dẫn đến sự khám phá đời sống như một hồng ân và như một bổn phận. Người thanh niên trong Tin Mừng hiểu rằng tuổi trẻ của anh ta chính là một kho tàng. Anh ta đến với Chúa Giêsu, một lương Sư để tìm một định hướng. Tuy nhiên, vào lúc phải quyết dịnh dứt khoát, anh ta đã thiếu can đảm để đánh cuộc mọi sự nơi Chúa Giêsu Kitô. Bởi đó, anh buồn sụ và bỏ đi. Đây là điều sẽ xảy ra khi quyết định của chúng ta chập chờn do dự, yếu nhược và thủ lợi. Anh ta hiểu rằng điều anh ta thiếu là lòng quảng đại, và điều này không cho phép anh ta thực hiện khả năng trọn vẹn của mình. Anh ta thu mình vào của cải của anh, biến nó thành lòng ích kỉ.

Chúa Giêsu tiếc xót cho sự buồn sầu và sự hèn nhát của người thanh niên đã đến tìm gặp Người. Các Tông Đồ, cũng như tất cả các con hôm nay, đã lấp đầy khoảng trống người trẻ ấy để lại và buồn rầu bỏ đi. Các ngài và chúng ta đều hạnh phúc bởi vì chúng ta biết Đấng mà chúng ta tin (x. 2 Tm 1, 12). Chúng ta biết và chúng ta làm chứng bằng đời sống của chúng ta rằng chỉ mình Người mới có sự sống đời đời (x. Ga 6, 68). Bởi đó, cùng với Thánh Phaolô, chúng ta có thể kêu lên: hãy luôn vui mừng trong Chúa! (x. Pl 4, 4).

7. Lời kêu gọi mà cha gửi đến các con hôm nay, những người trẻ hiện diện tại buổi gặp gỡ này, là: đừng phung phí tuổi trẻ của các con. Đừng tìm trốn thoát khỏi nó. Hãy sống nó một cách nồng nhiệt. Hãy thánh hiến nó cho những lí tưởng cao đẹp của niềm tin và tình liên đới của con người.

Các con, những người trẻ, không chỉ là tương lai của Giáo Hội và của nhân loại, như thể đó là một cách trốn chạy khỏi cái hiện tại. Trái lại: các con là người trẻ hiện tại; các con là người trẻ trong giáo Hội và trong nhân loại hôm nay. Các con là khuôn mặt tươi trẻ của họ. Giáo Hội cần các con như những người trẻ, để tỏ cho thế giới thấy dung mạo của Chúa Giêsu Kitô, hiện hình trong cộng đồng Kitô. Không có khuôn mặt tươi trẻ này, Giáo Hội sẽ bị biến dạng.

Các bạn trẻ thân mến, cha sắp khai mạc Hội Nghị Lần Thứ Năm các Giám Mục Châu Mỹ La tinh. Cha xin các con quan tâm theo sát những quyết định của hội nghị; hãy tham gia thảo luận; hãy đón nhận những thành quả của hội nghị. Cũng như trường hợp các Hội Nghị trước, Hội Nghị này cũng sẽ để lại một dấu ấn nhiều ý nghĩa cho mười năm tới trong cuộc rao giảng Tin Mừng cho Châu Mỹ La tinh và vùng Caribê. Không ai được đứng ngoài lề hoặc dửng dưng trước nỗ lực này của Giáo Hội, kể cả các con những người trẻ. Các con là những thành viên trọn vẹn của Giáo Hội, đại diện cho khuôn mặt của Chúa Giêsu Kitô tại Châu Mỹ La tinh và vùng Caribê.

Cha chào thăm những người nói tiếng Pháp sinh sống tại lục địa Mỹ La tinh, và cha mời gọi họ trở thành chứng nhân cho Tin Mừng, tích cực dấn thân vào đời sống của Giáo Hội. Lời cầu nguyện của cha được dành cho các con, một cách đặc biệt, cho những người trẻ: các con được kêu gọi để xây dựng đời sống của các con trên nền tảng Chúa Kitô và trên các giá trị căn bản của con người. Ước mong mọi người cảm thấy được mời gọi để kiến tạo một thế giới công bằng và hoà bình.

Các bạn trẻ thân mến, như người thanh niên trong Tin Mừng hỏi Chúa Giêsu: “Tôi phải làm việc thiện nào để được sự sống đời đời?”, tất cả các con đang tìm những cách thế để quảng đại đáp lại tiếng Chúa gọi. Cha cầu nguyện cho các con biết lắng nghe những lời cứu chuộc của Người để các con trở nên chứng nhân của Người cho các dân tộc hôm nay. Xin Chúa đổ tràn trên các con phép lành bình an và niềm vui của Người.

Các bạn trẻ thân mến, Chúa Kitô đang kêu gọi các con trở thành các thánh nhân. Chính Người đang mời gọi các con và muốn đồng hành với các con, để cùng với Thần Khí của Người, làm sống động những bước chân mà đất nước Bra-xin đang bước khi bắt đầu thiên niên kỉ thứ ba của kỉ nguyên Kitô giáo. Cha cầu xin Đức Mẹ Aparecida hướng dẫn các con với sự trợ giúp từ mẫu của ngài, và đồng hành với các con trong suốt cuộc đời.

Ngợi khen Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta!

+ ĐTC Benedictô XVI

(LM Giuse Ngô Quang Trung dịch)