TRÁI TIM THAO THỨC CỦA TÌNH YÊU
Cha vẫn chờ Trái tim Yêu chan chứa Đôi cánh tay đầy ân phúc trao ban Ơi các con, sao cứ mãi lạc đàn Sao chối bỏ tấm lòng Cha rộng mở ?
Cha vẫn biết yêu các con là khổ, Là thức thao tìm kiếm với gọi mời, Là dỗ dành tha thứ mãi không ngơi, Là nhận hoài những nhát đinh tâm khảm …
Vì Vâng Phục với Tình Yêu miên viễn. Cha hiến thân như một thứ tội đồ. Bao đắng cay ô nhục lẫn nhuốc nhơ, Bao phạm thượng báng bổ và khinh miệt.
Những giọt máu mồ hôi nơi vườn Giệt, Con biết không Cha xao xuyến dường nào. Đã gánh mang thân phận của con người Nên hãi sợ âu lo rình xâm chiếm. Cha nhìn quanh tìm môn đồ yêu mến Mong sẻ chia đôi chút nỗi muộn phiền. Nhưng lòng Cha … càng tê tái sầu riêng, Các con ngủ … mặc Cha trong cô quạnh. Cha thấy trước những khổ hình vây bọc Nụ hôn nào phản bội bán Tình Cha, Lời kết cam gắn bó chẳng xa lìa Não nề thay giờ các con trốn hết Phê Rô ơi, những đớn hèn oan nghiệt Gà gáy mấy phen, con chối đến ba lần. Nhưng lòng Thầy tràn thương xót bao dung Vẫn tha thiết gọi hồn con, thê thiết
Bủa vây quanh Cha: Giọng hạch sách, lời cáo gian, tiếng nhạo cười, câu lăng mạ… Ấn lên đầu Cha Vòng gai nhục nhằn, ác độc, rẻ khinh Mai mỉa thay, Các con kết cho Cha: Vương miện ”Tình Yêu” bằng những thù hận vong tình Bằng hắt hủi, dãi đờm phun khạc nhổ Những lằn roi đầy căm hờn vung bổ Hả hê trút oán thù, đáp trả tấm lòng Yêu Bầm giập xác thân, Hồn tan nát trăm chiều. Máu loang đổ, quằn quại Cha ngã gục
Đường Thương khó thập tự oằn vai nặng Cha bước lê mang cả gánh nhân trần Tội lỗi các con, phạm tới Vua Thiên Đình Đấng Tạo dựng cao vời, khôn đền trả. Chỉ một cách: thân Cha làm giá đỡ Chuộc tội các con, ai chuộc nổi ngoài Cha Có biết chăng các con, Cha cam chịu hiền hòa Trong nhẫn nhục, trong thứ tha, vô điều kiện Dội mãi bên tai những lộng ngôn phạm thượng Tiếng gầm rú thú hoang như nợ máu cần đòi Sao căm ghét rủa nguyền Cha, Hòa vào những sục sôi, Sao sập bẫy loài ác tâm địa ngục
Nhìn lại đi các con, Những năm tháng làm người Cha dấn thân khổ cực Đôi bàn tay luôn ban phát chữa lành Hai bàn chân xuôi ngược, trao Tin Mừng rong ruổi kiếm tìm, van xin con trở lại TÌNH YÊU CHA là ước giao mãi mãi Sao nỡ chối từ Cha, Những đứa con của khao khát ngóng chờ Những đứa con khiến mắt lệ Cha mờ Những đứa con dại khờ không cảm được lửa tình yêu nung nấu
Trên Thập tự gục đầu cơn hấp hối Hãy nhìn Cha: có phải một con người ??? Hình tượng nát tan, tơi tả, xương phơi ngoài, Bê bết máu chân mão gai thống khổ. Vẫn là Cha, Vua Tình Yêu, khoan dung đại độ Bảy Lời cuối cùng còn thấm đượm ơn thứ tha Nâng con lên cao dù trộm cướp tội đồ Và phó giao cho Mẹ hiền từ mẫu Dẫu đã yêu thương, và yêu thương đến tận từng giọt máu Phũ phàng thay cuộc tử nạn đọa đày Biết bao ơ thờ, lạnh nhạt, khước từ ngay Cha đớn đau vì xót công cứu chuộc Tưởng chừng Thiên Chúa Cha cũng bỏ lìa Con một Cha khát tình yêu, khát khao các linh hồn Đáp ơn Cha là mật đắng, tội lỗi, muộn phiền Và giấm chua, đam mê, lăng loàn đốn mạt Cạn kiệt trong ngoài Cha hoàn tất công trình cứu chuộc Xin phó dâng Linh Hồn đây Của Lễ đổi trao Lịch sử cứ hoài tái diễn nặng lòng sao “Đóng đinh nó đi, dóng đinh vào thập giá” Hãy đến cùng Cha ủi an chữa lành vạn vết thương rộng mở Các con ơi, người nghĩa thiết đâu rồi ? Trái tim này thao thức mãi không thôi. .. |