Đề tài của ngày thứ ba (20/10/2006) của Đại hội Truyền giáo Á châu lần I là “Câu chuyện về Đức Giêsu nơi các tôn giáo Á châu” gồm phần chia sẻ kinh nghiệm về Đức Giêsu của Hồi giáo, Phật giáo, đạo Hinđu và tôn giáo của các dân tộc thiểu số ở Ấn Độ.

Ông M. Abdus Sabur, tổng thư ký tổ chức Liên kết hành động Hồi giáo Á châu, đến từ một làng Hồi giáo nhỏ ở Bangladesh, chia sẻ kinh nghiệm về việc cộng tác với các Kitô hữu trong nhiều năm qua và cách thức ông nhận ra những điểm song song giữa Hồi giáo và Kitô giáo. Hồi giáo xem Đức Giêsu như một vị ngôn sứ có trước Mahomet. Vì thế ông nói rằng người Hồi giáo phải nhận ra rằng Kitô hữu là những người tiền nhiệm.

Linh mục dòng Đa Minh Jean Tanaka xuất thân từ một gia đình Phật giáo và Thần đạo Nhật Bản, chia sẻ cảm nghiệm về mẫu gương của một nhà truyền giáo nhưng cũng vang vọng những lời tự thú của thánh Augustinô trên con đường đến với Kitô giáo và cuối cùng là đời sống tu sĩ của ngài.

Ông Aravindaksha Menon, một cựu tín đồ đạo Hinđu, kể lại việc ông nhận biết Đức Kitô qua bản văn cổ của Hinđu. Những thất bại trong cuộc đời khiến ông trở thành người vô thần, có ý định tự kết liễu cuộc sống của mình và vợ con. Nhưng nhờ việc đọc Kinh Thánh mượn từ người hàng xóm và việc tham dự tĩnh tâm tại một trung tâm Đoàn sủng Thánh Linh tại Kerala (Ấn Độ) ông nhận ta Chúa kêu gọi ông để rao giảng Tin Mừng cho người khác, một công việc ông đang làm từ 14 năm nay.

Hồng y Telesphore Toppo, là người dân tộc thiểu số và chủ tịch Hội đồng Giám mục Ấn Độ kể lại lịch sử truyền giáo từ năm 1869 và sự trưởng thành của giáo hội người dân tộc thiểu số tại Chotanagpur, Trung Ấn Độ. Giáo hội này hiện nay có 12 giáo phận với các giám mục người điạ phương cũng như có nhiều tu sĩ, linh mục truyền giáo. Sự lớn mạnh này là nhờ sự phục vụ người nghèo của dòng nữ bản xứ và việc giáo dục thanh thiếu niên.

Khoảng hơn 1000 đại biểu của Đại hội được chia thành 20 nhóm mang tên các vị thánh Á châu, mỗi nhóm chia thành nhiều tổ, mỗi tổ có chừng 10 thành viên, để thảo luận về câu hỏi “tôi trân trọng, ngưỡng mộ những gì nơi các tôn giáo khác?”. Đúc kết các buổi hội thảo, làm việc nhóm cho thấy các đại biểu nhận xét là có nhiều điểm tích cực cần học hỏi nơi các tôn giáo khác. Báo cáo của các tổ được tổng kết thành phần trình bày của 3 liên tổ.

Người trình bày của một liên tổ cho rằng “chúng ta có thể học hỏi nhiều điều nơi các tôn giáo khác”. Chúng ta tôn trọng, cởi mở để học hỏi nơi các tôn giáo nhưng chúng ta cũng cần cho người khác thấy căn tính độc đáo của Công giáo chúng ta.

Một liên tổ khác cho rằng những tôn giáo khác có một số giá trị trổi vượt chúng ta, chẳng hạn sự hiếu khách, tính quảng đại và kỷ luật, ý thức về Thượng đế và sự tôn kính đối với các sách thánh của họ. Chúng ta cần phải học hỏi nơi họ nhiều điều hay.

Liên tổ thứ ba cho rằng giáo dân Công giáo cũng không tự tin đủ để chia sẻ câu chuyện của Đức Giêsu cho các tôn giáo khác bởi vì thần học được xem như là một lãnh vực trừu tượng. Người Công giáo có vẻ như được lớn lên trong một truyền thống nơi đó những vấn đề liên hệ đến niềm tin thì dành cho những nhà chuyên môn thành thạo.

Việc thiếu sự nuôi dưỡng niềm tin trong phụng vụ là một lý do khác có lẽ làm cho việc sống đạo của người tín hữu tụt lại đàng sau. Vì thế, liên tổ này mong muốn tu sĩ và giáo sĩ sống chứng tá hơn là rao giảng, đồng thời củng cố những giải pháp, phương tiện giúp cho việc kể chuyện về Chúa Giêsu có thể được chia sẻ trong những nơi, những sinh hoạt thông thường.