Trong bài giảng Thánh Lễ Nửa Đêm diễn ra lúc 12 giờ khuya ngày 24/12/2005 tại Đền Thờ Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha đã đề cập đến một vấn đề có thể đã gây thắc mắc cho nhiều người:
Trước đây, vào dịp Giáng Sinh, chúng ta thường đọc:
"Vinh danh Thiên Chúa trên trời
Bình an dưới thế cho người thiện tâm".
Với những thay đổi trong Phụng Vụ, giờ đây, chúng ta đọc:
"Vinh danh Thiên Chúa trên trời
Bình an dưới thế cho người Chúa thương".
Dưới đây là lời giải thích của vị đứng đầu Giáo Hội:
Chữ "bình an" mang đến cho chúng ta một điểm then chốt thứ ba trong phụng vụ đêm hôm nay. Hài Nhi được tiên tri Isaia tiên báo là "Hoàng Tử Bình An". Vương quốc của Ngài được đề cập đến như một nơi "an bình bất tận". Các mục đồng trong Tin Mừng nghe lời hoan ca "Vinh danh Thiên Chúa trên trời" và "bình an dưới thế.. ." Có một thời chúng ta thường nói: "cho người thiện tâm". Ngày nay, chúng ta nói : "cho người Chúa thương". Thay đổi này nghĩa là gì? Thiện tâm không còn quan trọng nữa sao? Chúng ta có lẽ nên hỏi: ai là người Chúa thương, và tại sao Ngài thương họ? Thiên Chúa cũng thiên vị sao? Thiên Chúa thích một loại người nào đó và bỏ rơi những kẻ khác sao?
Tin Mừng trả lời những câu hỏi này bằng cách chỉ ra những người đặc biệt mà Chúa thương. Có những cá nhân như Đức Maria, Thánh Giuse, bà Êligiabét, ông Giêcharia, ông Simêon, bà Anna. Nhưng cũng có hai nhóm: các mục đồng và những nhà thông thái Phương Đông, "những nhà đạo sĩ". Đêm nay, chúng ta hãy nhìn đến những mục đồng. Họ là loại người nào? Trong thế giới vào thời của họ, những người mục đồng thường bị coi rẻ; họ thường bị xem là không đáng tin cậy và không được chấp nhận như những nhân chứng trước tòa. Nhưng thực sự, họ là ai? Chắc chắn, họ không phải là các vị thánh cao cả, nếu chúng ta xem thánh nghĩa là những người có nhân đức anh hùng. Họ chỉ là những người với tâm hồn giản đơn. Tin Mừng chiếu soi một điểm mà sau đó, trong ngôn ngữ của Chúa Giêsu, đóng một vai trò quan trọng đặc biệt: họ là những người canh thức. Điều này rất đúng theo cách thế bề ngoài: họ canh chừng đàn gia súc về đêm. Nhưng nó cũng đúng cách sâu xa hơn: họ sẵn sàng đón nhận Lời Chúa. Đời họ không đóng kín trong chính nó; con tim họ mở rộng. Cách nào đó, thẳm sâu bên trong, họ đang mong chờ Ngài. Sự tỉnh thức của họ là một thứ sẵn sàng - sự sẵn sàng lắng nghe và cất bước lên đường. Họ đang mong chờ ánh sáng soi đường cho họ. Điều này là quan trọng đối với Thiên Chúa. Ngài yêu thương mọi người vì mọi người đều là tạo vật của Ngài. Nhưng một số người đóng cửa tâm hồn họ; không có cửa nào cho tình yêu của Ngài có thể tiến vào. Họ nghĩ họ không cần đến Thiên Chúa, cũng chẳng muốn Ngài. Những người khác, từ quan điểm luân lý, có lẽ không kém tồi tệ và tội lỗi, nhưng tối thiểu cũng cảm nhận được chút gì là hối tiếc. Họ trông đợi Thiên Chúa. Họ nhận thức rằng họ cần đến lòng nhân lành của Ngài, dù rằng họ không ý thức rõ rệt điều đó nghĩa là gì. Ánh sáng của Thiên Chúa có thể dõi chiếu vào tâm hồn đang mong đợi của họ, và cùng với ánh sáng này là bình an của Ngài. Thiên Chúa tìm kiếm những ai có thể là những thuyền bè hay những sứ giả chuyển tải bình an của Ngài. Chúng ta hãy cầu nguyện sao cho Thiên Chúa không thấy tâm hồn chúng ta đóng kín. Chúng ta hãy cố gắng trở nên những sứ giả tích cực cho hòa bình của Ngài - trong thế giới hôm nay.
Trước đây, vào dịp Giáng Sinh, chúng ta thường đọc:
"Vinh danh Thiên Chúa trên trời
Bình an dưới thế cho người thiện tâm".
Với những thay đổi trong Phụng Vụ, giờ đây, chúng ta đọc:
"Vinh danh Thiên Chúa trên trời
Bình an dưới thế cho người Chúa thương".
Dưới đây là lời giải thích của vị đứng đầu Giáo Hội:
Chữ "bình an" mang đến cho chúng ta một điểm then chốt thứ ba trong phụng vụ đêm hôm nay. Hài Nhi được tiên tri Isaia tiên báo là "Hoàng Tử Bình An". Vương quốc của Ngài được đề cập đến như một nơi "an bình bất tận". Các mục đồng trong Tin Mừng nghe lời hoan ca "Vinh danh Thiên Chúa trên trời" và "bình an dưới thế.. ." Có một thời chúng ta thường nói: "cho người thiện tâm". Ngày nay, chúng ta nói : "cho người Chúa thương". Thay đổi này nghĩa là gì? Thiện tâm không còn quan trọng nữa sao? Chúng ta có lẽ nên hỏi: ai là người Chúa thương, và tại sao Ngài thương họ? Thiên Chúa cũng thiên vị sao? Thiên Chúa thích một loại người nào đó và bỏ rơi những kẻ khác sao?
Tin Mừng trả lời những câu hỏi này bằng cách chỉ ra những người đặc biệt mà Chúa thương. Có những cá nhân như Đức Maria, Thánh Giuse, bà Êligiabét, ông Giêcharia, ông Simêon, bà Anna. Nhưng cũng có hai nhóm: các mục đồng và những nhà thông thái Phương Đông, "những nhà đạo sĩ". Đêm nay, chúng ta hãy nhìn đến những mục đồng. Họ là loại người nào? Trong thế giới vào thời của họ, những người mục đồng thường bị coi rẻ; họ thường bị xem là không đáng tin cậy và không được chấp nhận như những nhân chứng trước tòa. Nhưng thực sự, họ là ai? Chắc chắn, họ không phải là các vị thánh cao cả, nếu chúng ta xem thánh nghĩa là những người có nhân đức anh hùng. Họ chỉ là những người với tâm hồn giản đơn. Tin Mừng chiếu soi một điểm mà sau đó, trong ngôn ngữ của Chúa Giêsu, đóng một vai trò quan trọng đặc biệt: họ là những người canh thức. Điều này rất đúng theo cách thế bề ngoài: họ canh chừng đàn gia súc về đêm. Nhưng nó cũng đúng cách sâu xa hơn: họ sẵn sàng đón nhận Lời Chúa. Đời họ không đóng kín trong chính nó; con tim họ mở rộng. Cách nào đó, thẳm sâu bên trong, họ đang mong chờ Ngài. Sự tỉnh thức của họ là một thứ sẵn sàng - sự sẵn sàng lắng nghe và cất bước lên đường. Họ đang mong chờ ánh sáng soi đường cho họ. Điều này là quan trọng đối với Thiên Chúa. Ngài yêu thương mọi người vì mọi người đều là tạo vật của Ngài. Nhưng một số người đóng cửa tâm hồn họ; không có cửa nào cho tình yêu của Ngài có thể tiến vào. Họ nghĩ họ không cần đến Thiên Chúa, cũng chẳng muốn Ngài. Những người khác, từ quan điểm luân lý, có lẽ không kém tồi tệ và tội lỗi, nhưng tối thiểu cũng cảm nhận được chút gì là hối tiếc. Họ trông đợi Thiên Chúa. Họ nhận thức rằng họ cần đến lòng nhân lành của Ngài, dù rằng họ không ý thức rõ rệt điều đó nghĩa là gì. Ánh sáng của Thiên Chúa có thể dõi chiếu vào tâm hồn đang mong đợi của họ, và cùng với ánh sáng này là bình an của Ngài. Thiên Chúa tìm kiếm những ai có thể là những thuyền bè hay những sứ giả chuyển tải bình an của Ngài. Chúng ta hãy cầu nguyện sao cho Thiên Chúa không thấy tâm hồn chúng ta đóng kín. Chúng ta hãy cố gắng trở nên những sứ giả tích cực cho hòa bình của Ngài - trong thế giới hôm nay.