DHAKA (UCAN) -- Hàng ngàn người dân bản địa đã thúc bách đòi quyền lợi tại các hội nghị lớn nhân Ngày Người Bản địa Thế giới ở Dhaka và các nơi khác.
Sau cuộc mít tinh hôm 9-8 ở Dhaka thu hút khoảng 10.000 người bản xứ, còn gọi là "adivasi," đã diễn ra một cuộc họp trong đó chính trị gia hàng đầu là Kamal Hossain đã tuyên bố rằng người dân trong nước, bản địa cũng như Bengal, đã bắt đầu lên tiếng phản đối "nền chính trị gây chia rẽ và chi phối" của chính phủ. Hossain, một chuyên gia pháp luật nổi tiếng, là chủ tịch của Jatiya Oikya Mancha (diễn đàn đoàn kết quốc gia) và đảng chính trị Diễn đàn Gono.
Joyrindro Bodhipriya Larma, một lãnh đạo adivasi đứng đầu Hội đồng Khu vực Chittagong, đã chủ tọa cuộc họp tại Viện Cơ khí Bangladesh. Tham dự với ông còn có Pankoj Bhottachariya, một nhà hoạt động cho nhân quyền, và Promode Mankin, một nghị sĩ phe đối lập. Esko Kentrshynskyj, trưởng phái đoàn Liên minh châu Âu Bangladesh (EUB), cũng tham dự và phát biểu tại cuộc họp.
Các diễn giả chỉ trích chính phủ liên minh bốn đảng vì đã "theo đuổi nền chính trị cộng đồng," và nói rằng một phong trào đoàn kết của người bản xứ và người nghèo có thể chấm dứt "sự lãnh đạo kém cỏi của chính phủ chống tự do và chống nhân dân."
Larma nói: "Người dân bản địa vẫn còn chịu nhiều hình thức đàn áp khác nhau của người nói tiếng Bengal đa số, với sự ủng hộ trực tiếp hay gián tiếp của chính quyền." Ông buộc tội người Bengal đến định cư đã cướp đất đai của người dân tộc thiểu số và chỉ trích chính quyền vì đã không xử lý những người đến định cư này.
Mankin, một người Công giáo Garo, thúc giục chính phủ rút quân đội ra khỏi các Vùng Đồi núi Chittagong. "Chính phủ đang chiếm đất của các dân tộc thiểu số dưới danh nghĩa 'đất khas' (đất được cấp) và đuổi hàng ngàn người bản xứ ra khỏi những nơi mà bộ lâm nghiệp gọi là khu bảo tồn rừng."
Kentrschynskyj khẳng định, adivasi phải có quyền công dân, quyền văn hóa và nhân quyền ở Bangladesh. Người bản địa không bao giờ phải bị áp bức trong bất kỳ một quốc gia dân chủ nào.
Người thiểu số, phần lớn theo Phật giáo, có truyền thống sống ở các Vùng Đồi núi Chittagong thuộc đông nam Bangladesh dọc biên giới Myanmar. Ngay cả trước khi Bangladesh giành độc lập từ Pakistan tháng 12-1971, nhiều người Bengal bắt đầu đến định cư trong vùng này. Việc người bản địa chống lại những người mới đến góp phần làm cho vùng này bị quân sự hóa.
Một hòa ước đã thiết lập lại vùng này thành một khu tự trị năm 1997, nhưng vẫn không chấm dứt được bạo lực. Mới hồi tháng 8-2003, một nhóm băng đảng đã đốt và cướp phá các chùa Phật giáo và nhà cửa của 437 gia đình trong một cuộc tấn công dài tám giờ vào chín ngôi làng trong quận Khagrachari thuộc vùng này.
Liên minh Bangladesh Sanjukta Adivasi Khet Majoor-O-Sramik, tức liên minh công nông bản địa, đã tổ chức mít tinh riêng tại Dhaka, theo sau đó là một cuộc họp tại Muktangon của thành phố (bãi đất trống dùng tổ chức các cuộc họp quần chúng). Dewan Hembrom, một adivasi Santal và là người triệu tập các cuộc họp của liên minh, đã hướng dẫn thảo luận.
Ở miền tây bắc đất nước, 30 tổ chức phi chính phủ ở 16 thị xã trong khu Rajshahi đã tổ chức một cuộc mít tinh và thảo luận hôm 8-8, ngày trước Ngày Bản địa Thế giới, ở thị xã Dinajpur, cách Dhaka 300 kilômét về phía tây bắc. Khoảng 10.000 người dân bản địa thuộc đủ mọi lứa tuổi đã đến tham dự các sự kiện này.
Mohammad Surut Jaman, phó ủy viên hội đồng thị xã Dinajpur, đã khai mạc một cuộc mít tinh và diễu hành khổng lồ bắt đầu tại đài tưởng niệm các thánh tử đạo ở trung tâm và đi quanh các đường phố của Dinajpur. Khi cuộc diễu hành kết thúc, các tham dự viên đã trao cho Jaman một danh sách gồm 19 yêu sách và đề nghị ông chuyển lên Thủ tướng Begum Khaleda Zia.
Tại cuộc họp sau cuộc mít tinh, các lãnh đạo Santal là Nirmol Sorren, Tobius Tudu, Shandha Malo, Bhogoboth Tudu và các lãnh đạo Bengal theo xu hướng tự do khác đã miêu tả vắn tắt về việc trục xuất 65 gia đình adivasi trong làng Borodol ở Dinajpur, ra khỏi nhà hôm 22-6, và phá hủy nhà cửa của họ để quy hoạch khu dân cư.
Trong khi đó, giới truyền thông địa phương đưa tin một nhóm người quan tâm đã đến làng Borodol hôm 12-8 và đích thân đến xem các ngôi nhà đất bị phá hủy.
Trong phái đoàn có Entrshynskyj, Julian Francis, người chỉ đạo dự án Làng Lý tưởng II của EUB ở Bangladesh, và Utpal Dutta, chuyên gia phát triển cộng đồng. Cùng đi với họ có các linh mục của giáo phận Dinajpur, và Sontosh Sorren, giám đốc khu vực của Caritas-Dinajpur, ông nói với UCA News rằng những người adivasi bị trục xuất khỏi nhà tại làng Borodol vẫn còn đang sống trong điều kiện vô nhân đạo. Julian Francis nói với các phóng viên rằng chính quyền đã vi phạm điều kiện thứ nhất trong thỏa thuận năm 1991, phục hồi cho người nghèo.
Kentrshynskyj nói thêm: "Việc phá hủy nhà cửa và sau đó là hành hạ 65 người thiểu số này là hành động tai tiếng nhất trong năm 2005, một sự vi phạm nhân quyền trầm trọng của chính quyền." Qua những tình huống như thế, đã có quyết định không cấp "một Euro nào" cho dự án Làng Lý Tưởng Borodol. Ông còn kêu gọi tạm ngưng dự án đó và thúc giục chính quyền phục hồi các gia đình bị trục xuất khỏi nhà cửa và bồi thường cho họ.
45 nhóm người bản địa ở Bangladesh có khoảng 2,5 triệu người. Bangladesh có tổng cộng khoảng 140 triệu dân.
Sau cuộc mít tinh hôm 9-8 ở Dhaka thu hút khoảng 10.000 người bản xứ, còn gọi là "adivasi," đã diễn ra một cuộc họp trong đó chính trị gia hàng đầu là Kamal Hossain đã tuyên bố rằng người dân trong nước, bản địa cũng như Bengal, đã bắt đầu lên tiếng phản đối "nền chính trị gây chia rẽ và chi phối" của chính phủ. Hossain, một chuyên gia pháp luật nổi tiếng, là chủ tịch của Jatiya Oikya Mancha (diễn đàn đoàn kết quốc gia) và đảng chính trị Diễn đàn Gono.
Joyrindro Bodhipriya Larma, một lãnh đạo adivasi đứng đầu Hội đồng Khu vực Chittagong, đã chủ tọa cuộc họp tại Viện Cơ khí Bangladesh. Tham dự với ông còn có Pankoj Bhottachariya, một nhà hoạt động cho nhân quyền, và Promode Mankin, một nghị sĩ phe đối lập. Esko Kentrshynskyj, trưởng phái đoàn Liên minh châu Âu Bangladesh (EUB), cũng tham dự và phát biểu tại cuộc họp.
Các diễn giả chỉ trích chính phủ liên minh bốn đảng vì đã "theo đuổi nền chính trị cộng đồng," và nói rằng một phong trào đoàn kết của người bản xứ và người nghèo có thể chấm dứt "sự lãnh đạo kém cỏi của chính phủ chống tự do và chống nhân dân."
Larma nói: "Người dân bản địa vẫn còn chịu nhiều hình thức đàn áp khác nhau của người nói tiếng Bengal đa số, với sự ủng hộ trực tiếp hay gián tiếp của chính quyền." Ông buộc tội người Bengal đến định cư đã cướp đất đai của người dân tộc thiểu số và chỉ trích chính quyền vì đã không xử lý những người đến định cư này.
Mankin, một người Công giáo Garo, thúc giục chính phủ rút quân đội ra khỏi các Vùng Đồi núi Chittagong. "Chính phủ đang chiếm đất của các dân tộc thiểu số dưới danh nghĩa 'đất khas' (đất được cấp) và đuổi hàng ngàn người bản xứ ra khỏi những nơi mà bộ lâm nghiệp gọi là khu bảo tồn rừng."
Kentrschynskyj khẳng định, adivasi phải có quyền công dân, quyền văn hóa và nhân quyền ở Bangladesh. Người bản địa không bao giờ phải bị áp bức trong bất kỳ một quốc gia dân chủ nào.
Người thiểu số, phần lớn theo Phật giáo, có truyền thống sống ở các Vùng Đồi núi Chittagong thuộc đông nam Bangladesh dọc biên giới Myanmar. Ngay cả trước khi Bangladesh giành độc lập từ Pakistan tháng 12-1971, nhiều người Bengal bắt đầu đến định cư trong vùng này. Việc người bản địa chống lại những người mới đến góp phần làm cho vùng này bị quân sự hóa.
Một hòa ước đã thiết lập lại vùng này thành một khu tự trị năm 1997, nhưng vẫn không chấm dứt được bạo lực. Mới hồi tháng 8-2003, một nhóm băng đảng đã đốt và cướp phá các chùa Phật giáo và nhà cửa của 437 gia đình trong một cuộc tấn công dài tám giờ vào chín ngôi làng trong quận Khagrachari thuộc vùng này.
Liên minh Bangladesh Sanjukta Adivasi Khet Majoor-O-Sramik, tức liên minh công nông bản địa, đã tổ chức mít tinh riêng tại Dhaka, theo sau đó là một cuộc họp tại Muktangon của thành phố (bãi đất trống dùng tổ chức các cuộc họp quần chúng). Dewan Hembrom, một adivasi Santal và là người triệu tập các cuộc họp của liên minh, đã hướng dẫn thảo luận.
Ở miền tây bắc đất nước, 30 tổ chức phi chính phủ ở 16 thị xã trong khu Rajshahi đã tổ chức một cuộc mít tinh và thảo luận hôm 8-8, ngày trước Ngày Bản địa Thế giới, ở thị xã Dinajpur, cách Dhaka 300 kilômét về phía tây bắc. Khoảng 10.000 người dân bản địa thuộc đủ mọi lứa tuổi đã đến tham dự các sự kiện này.
Mohammad Surut Jaman, phó ủy viên hội đồng thị xã Dinajpur, đã khai mạc một cuộc mít tinh và diễu hành khổng lồ bắt đầu tại đài tưởng niệm các thánh tử đạo ở trung tâm và đi quanh các đường phố của Dinajpur. Khi cuộc diễu hành kết thúc, các tham dự viên đã trao cho Jaman một danh sách gồm 19 yêu sách và đề nghị ông chuyển lên Thủ tướng Begum Khaleda Zia.
Tại cuộc họp sau cuộc mít tinh, các lãnh đạo Santal là Nirmol Sorren, Tobius Tudu, Shandha Malo, Bhogoboth Tudu và các lãnh đạo Bengal theo xu hướng tự do khác đã miêu tả vắn tắt về việc trục xuất 65 gia đình adivasi trong làng Borodol ở Dinajpur, ra khỏi nhà hôm 22-6, và phá hủy nhà cửa của họ để quy hoạch khu dân cư.
Trong khi đó, giới truyền thông địa phương đưa tin một nhóm người quan tâm đã đến làng Borodol hôm 12-8 và đích thân đến xem các ngôi nhà đất bị phá hủy.
Trong phái đoàn có Entrshynskyj, Julian Francis, người chỉ đạo dự án Làng Lý tưởng II của EUB ở Bangladesh, và Utpal Dutta, chuyên gia phát triển cộng đồng. Cùng đi với họ có các linh mục của giáo phận Dinajpur, và Sontosh Sorren, giám đốc khu vực của Caritas-Dinajpur, ông nói với UCA News rằng những người adivasi bị trục xuất khỏi nhà tại làng Borodol vẫn còn đang sống trong điều kiện vô nhân đạo. Julian Francis nói với các phóng viên rằng chính quyền đã vi phạm điều kiện thứ nhất trong thỏa thuận năm 1991, phục hồi cho người nghèo.
Kentrshynskyj nói thêm: "Việc phá hủy nhà cửa và sau đó là hành hạ 65 người thiểu số này là hành động tai tiếng nhất trong năm 2005, một sự vi phạm nhân quyền trầm trọng của chính quyền." Qua những tình huống như thế, đã có quyết định không cấp "một Euro nào" cho dự án Làng Lý Tưởng Borodol. Ông còn kêu gọi tạm ngưng dự án đó và thúc giục chính quyền phục hồi các gia đình bị trục xuất khỏi nhà cửa và bồi thường cho họ.
45 nhóm người bản địa ở Bangladesh có khoảng 2,5 triệu người. Bangladesh có tổng cộng khoảng 140 triệu dân.