Vatican:Hôm 24-11-2004, tờ ‘L’Osservatore Romano’ có đăng bài viềt của ký giả Andrea Riccardi, trong đó có đoạn: “Trong gần 40 năm qua kể từ khi xuất hiện Hiến chế về Hội Thánh trong Thế giới ngày (Gaudium et spec), một lần nữa các thông điệp xã hội của Giáo Hội lại là trung tâm điểm của hệ thống các suy tư trong Tập sách Tóm lược các học thuyết xã hội của Giáo Hội được Hội đồng Giáo Hoàng về Công lý và Hoà bình xuất bản”.

Ông viết thêm: “Người Công Giáo sống trong những hoàn cảnh đa dạng nhất cảm thấy sự cần thiết nối kết những kinh nghiệm cá nhân về sự hiểu biết về lịch sử, xã hội với kinh nghiệm của Giáo Hội và Đức Phaolô VI mô tả Giáo Hội là ‘nhà chuyên môn trong nhân loại’ trong diễn từ của ngài trước Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc”.

Tập sách tóm lược bao gồm các chương về công việc, đời sống kinh tế, cộng đồng chính trị, cộng đồng kinh tế và hoà bình, Riccardo nhắc rằng “bản văn không phải là ‘luật kitô giáo’ lập ra để đề ra các nguyên tắc của đời sống chính trị và xã hội (…); vì thế nó nhắm đến mục đích soi rọi và làm thấm nhuần ý thức trách nhiệm và hướng đến cách thức hành động và suy nghĩ được soi rọi của Tin Mừng”. Hơn thế, ông còn viết thêm: “Trong một đoạn văn hay của Tập Tóm lược có viết: ‘Trong thời đại của chúng ta, sự biến chuyển của thế giới cũng cần thiết. Học thuyết xã hội của Giáo Hội trình bày nhằm thoả mãn nhu cầu này (…) nhất là biểu thị tình yêu giữa con người với nhau dưới sự bảo trợ của Thiên Chúa, đó như là một công cụ uy quyền nhất để thay đổi một cá nhân hay mức độ xã hội’ ”.

Riccardi cũng nói đến vấn đề bất công và nghèo đói: “Hoạt động của người Kitô không thể làm ngơ trước những bất công to lớn trong thế giới hiện đại. Theo Tập Tóm lược, cuộc chiến chống nghèo đói ‘tìm thấy động cơ mạnh mẽ trong quan điểm, hoặc tình yêu ưu ái được Giáo Hội dành cho người nghèo’ ”. Ông cũng chuyển sang chủ đề hoà bình: “Hoà bình là một trong những khía cạnh nổi bật nhất của ‘lợi ích chung’. Thật không ngạc nhiên khi toàn bộ chương 11 được dành để cổ vũ cho hoà bình như là một giá trị và trách nhiệm phổ quát. (…) Nó nói rõ rằng ‘bạo lực không bao giờ là câu trả lời đúng’. (…) ‘Lợi ích chung’ này đòi hỏi các cơ quan quốc tế phải là một sự biểu đạt của cộng đồng các quốc gia. Giáo Hội đưa ra suy tư và hành động của mình trên tinh thần cộng tác. Đời sống các Kitô hữu và giáo hội sát cánh với người nam và người Nữ trong những nhận thức khác biệt.

Giáo Hội Công Giáo đang trong cuộc đối thoại với các Giáo Hội Kitô khác cũng như với các cộng đồng ngoài Kitô giáo. Vì nguyên do này, nghệ thuật đối thoại và khả năng làm việc với nhau bằng sự tôn trọng là cần thiết ở mọi cấp độ.

Riccardo kết luận: “Bằng cách loan báo Tin Mừng, Giáo Hội đang hoạt động ở mức độ sâu xa nhất để tái xây dựng xã hội và cơ cấu nhân loại vốn trong đó tất cả mọi người thường đẫm nước mắt do các khác biệt, các cuộc xung đột và sự bất hoà. (…) Để kết luận, bản văn phát thảo sự lý tưởng của hoạt động xã hội: xây dựng một xã hội thích hợp cho con người. Vì điều này mà một niềm hy vọng là thật sự cần thiết: “Kitô giáo hy vọng mang đến sự thúc đẩy to lớn cho hoạt động xã hội bằng cách lan truyền đức tin để có khả năng tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn mặc dù thừa nhận rằng không thể nào có được ‘thiên đường trên trái đất’. Vì thế, Tập Tóm lược (…) là một thông điệp cụ thể của hy vọng (…) được xây dựng dựa trên sự hiểu biết xưa nay của Giáo Hội; và vì thế, thế giới có thể tốt đẹp hơn và nhân bản hơn”.